Thứ Thê Hách Liên Phi Phi
Chương 136:
gì mà quan trọng chứ, kẻ nào ức h.i.ế.p ngươi, bất kể là ai, ta đều sẽ trừng phạt thật nặng. Ta đã hứa với ngươi, sẽ bảo vệ ngươi, cho dù ngươi đã kh còn nhớ, ta vẫn sẽ mãi mãi ghi nhớ…
vài lời, kh thể nói ra, trên lập trường của , cũng kh thể nói.
Một bữa tiệc vui vẻ vì biến cố này mà trở nên chút kh vui. Quách phu nhân và Quách Tử Tg bàn bạc suốt đêm về việc làm để bù đắp tổn thất d tiếng của Lục cô nương. Nói nói lại chỉ một cách, đó chính là để Quách Hân cưới Lục cô nương. Hai trên mặt băng cùng lăn lộn, đã nắm tay nhau, sự chật vật của Lục cô nương đều bị th, ngoài việc cưới nàng, kh còn con đường nào khác.
Nhu Nhi về đến nhà, thở dài thườn thượt một lúc. Quách Hân và An An cùng nhau lớn lên, vốn tưởng cũng thể thành một đoạn giai thoại, kh ngờ Lục cô nương lại đến sau mà giành được, chỉ mới quen biết một ngày hai đã ưng ý nhau. Đáng tiếc con gái nàng lại vẫn chưa ai hỏi thăm.
Nhưng Nhu Nhi kh lo lắng quá lâu, khoảng năm sáu ngày sau, nhà Cố đến. Cố phu nhân muốn thay tam ca của Cố Thiến, Cố Kỳ, cầu hôn An An.
Tối đó Triệu Tấn trở về, Nhu Nhi liền kể tin này cho : “…Họ đa phần e rằng ngài kh đồng ý, trước hết mời nhị tẩu nhà nàng đến làm trung gian ngụ ý một phen, chưa chính thức nói rõ ràng. Ta kh dám tùy tiện nhận lời, nói là bàn bạc với ngài, còn hỏi ý tứ của con gái. Hai bên đều quen biết, đứa bé Cố Kỳ đó chúng ta nó lớn lên, tuy hơi nghịch ngợm một chút, nhưng tuổi còn nhỏ, cũng xứng với con gái. Nhưng mà…”
Nàng nói lại thôi. Triệu Tấn đá giày ra, trèo lên giường kang, nằm ngửa trên đùi nàng: “Nhưng mà gì?”
Nhu Nhi nói: “Ban đầu kh ai đến cầu hôn ta đã vô cùng sốt ruột, sợ làm lỡ đại sự của con gái. Nhưng giờ ta đã đến hỏi ý chúng ta , ta đột nhiên lại kh nỡ, cảm th kh ai thể xứng đáng với con gái. Ngài nói ta là quá kỳ lạ kh, bản thân ta cũng kh rõ vì lại thế.”
Triệu Tấn cười nói: “Bình thường thôi. Vừa nãy nghe nàng nói chuyện nhà Cố đến dò hỏi, trong lòng ta đã tháo hết xương cốt của Cố Kỳ ra lắp lại, lại tháo ra lần nữa .”
nhắm mắt, đưa tay xoa xoa giữa trán: “Chuyện này kh cần vội. Về phía nhà Cố, ta sẽ nói chuyện với Cố Quý Vân, từ chối . Cứ xem xét sau đã, đợi An An cập kê tính.”
Nhu Nhi lần này kh phản bác , hai lặng lẽ nằm xuống, mỗi một nỗi niềm riêng.
Triệu Tấn chợt nói: “Ngạn ca nhi sắp mười hai . Tộc học tuy tốt, nhưng kinh nghiệm rèn luyện ở nhà vẫn còn thiếu. Ý của ta, muốn đưa nó đến Bạch Mã thư viện ở kinh thành.”
Nhu Nhi bật dậy: “Kh được!” Nàng theo bản năng liền nói kh đồng ý. Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, làm thể tự rời nhà sống được? Nàng kh đồng ý, dù thế nào cũng sẽ kh đồng ý. Kh nỡ để An An xuất giá, cũng kh nỡ để Ngạn ca nhi mười hai tuổi đã rời nhà.
“Nàng đừng vội căng thẳng.” Triệu Tấn đưa tay vuốt cánh tay nàng: “Ta đây kh đang bàn bạc với nàng ? Nếu nàng th kh ổn, chúng ta lại tính toán lâu dài…”
Dỗ dành một lúc lâu, cuối cùng cũng an ủi được nàng.
Hai ngày sau, Ngụy Xung đến tận nhà, nói Kim Phượng ở nhà té ngã, e rằng sẽ sinh non. kh kinh nghiệm, cầu Nhu Nhi phái vài đến giúp chăm sóc.
Bà đỡ đều đã mời sẵn, Nhu Nhi vội vàng sai chuẩn bị. Ngay cả nàng cũng muốn theo, muốn tận mắt xem Kim Phượng tình hình ra .
Tình nghĩa chủ tớ của bọn họ sâu sắc. Nghe th Kim Phượng bên trong kêu thảm thiết, Nhu Nhi bên ngoài cũng kh kìm được nước mắt. Nàng nghĩ đến sự hối hận của Triệu Tấn khi nói về việc nàng sinh con, đa phần chính là tâm trạng của nàng lúc này, đau lòng bên trong chịu khổ, bản thân sốt ruột kh thôi nhưng lại bất lực kh giúp được gì.
Vật lộn cả ngày trời, khi đèn thắp lên vào buổi tối, cuối cùng cũng nghe th tiếng trẻ sơ sinh khóc trong nhà.
Là một bé gái.
Nhu Nhi cảm th con gái quý giá. Ca ca Trần Hưng sinh là con trai, Khổng Tú Nương cùng Lâm Thuận sinh là con trai. Nàng ngoài An An ra, hai đứa sau đều là con trai. Nàng thích bé gái, th tú đáng yêu, ngây thơ xinh đẹp, lại còn thân cận với cha mẹ. Kim Phượng thành hôn nhiều năm vẫn kh con, nay ngoài ba mươi tuổi mới được bảo bối này, há chẳng càng thêm quý giá ?
Nhu Nhi vui vẻ sai ban thưởng.
Kim Phượng tuổi kh còn nhỏ. Lần này sinh non, ít nhiều cũng bị tổn thương. Sau khi đứa trẻ chào đời, nàng liền rơi vào hôn mê, một c giờ trôi qua vẫn chưa tỉnh lại.
Ngụy Xung c giữ bên giường Kim Phượng, kh rời nửa bước. Đứa bé được giao cho Nhu Nhi giúp tr nom.
Nhu Nhi khuôn mặt nhỏ n đang ngủ say của đứa bé, lơ đãng như thể trở về năm xưa vừa sinh An An.
Lúc đó nàng chỉ là c cụ sinh con, là ngoại thất của Triệu Tấn. Nàng muốn vứt bỏ đứa bé đó, xem nó như vật để trừ nợ, trả lại cho , kh muốn nợ gì, muốn rời triệt để.
--- Thứ Thê - Hách Liên Phỉ Phỉ [Hoàn] (323) ---
Đôi khi nghĩ về chuyện thời trẻ, sẽ cảm th bản thân lúc vì lại ngây thơ, vì lại dễ dàng như vậy.
Trong phòng, Kim Phượng cuối cùng cũng tỉnh lại. Nhu Nhi sai bế đứa bé qua cho nàng xem. Nàng đứng ngoài rèm nghe th tiếng Ngụy Xung nói chuyện với giọng nức nở bên trong.
“…Cho dù cả đời kh con, cũng kh muốn nàng chịu khổ như vậy…”
Kim Phượng kh gả lầm . Nàng chờ đợi nhiều năm, đợi được một yêu thương nàng nhất.
Nhu Nhi nghĩ: “Mọi chuyện đều tốt đẹp, mọi đều hạnh phúc.”
Nàng khoác áo ra khỏi tiểu viện nhà Ngụy. Mặt đất đóng một lớp băng, xe ngựa trơn trượt, đánh xe kh dám nh. Nhu Nhi vén rèm lên, tầm mắt va một bóng dáng quen thuộc.
này từng vài lần gặp mặt nàng. Khi Triệu Tấn bị thương, này từng đến tiểu viện thăm hỏi. Khi nàng mang thai, đối phương còn tặng quà.
Đối phương cũng th Nhu Nhi, kinh ngạc dừng bước: “Trần, Trần cô nương?” Vừa mở miệng gọi ra xưng hô cũ, lập tức cảm th kh ổn, bèn đổi lời: “Thái thái!”
Ba chữ đó qu quẩn trong miệng Nhu Nhi hồi lâu mới bật ra: “Đại di nương.”
Đối phương chính là đại di nương ngày xưa của Triệu Tấn, Diêu Ngọc Cầm.
Năm đó Triệu Tấn vào ngục, để kh liên lụy gia quyến, đã viết thư từ bỏ các di nương, cho họ ra khỏi nhà, sắp xếp nhà cửa và nhờ tr nom.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thu-the-hach-lien-phi-phi/chuong-136.html.]
Sau này tứ di nương kh đợi trở về, tự về nhà mẹ đẻ nh chóng tái giá. Đại di nương lúc nương nhờ cửa Phật, mang tóc tu hành. Triệu Tấn kh biết vì lý do gì, vẫn luôn kh đón nàng về. Hay là trong lòng , lúc đó đã bỏ thì hai kh còn quan hệ gì nữa? Nhu Nhi kh thể biết, hôm nay tình cờ gặp nhau ở đây, thật sự ngoài ý muốn.
Đại di nương cúi , khụy gối nói: “Lẽ ra gọi một tiếng thái thái, theo lý mà nói, nên bái lạy ngài một cái…”
Nhu Nhi khựng lại. Ý của đối phương là, vẫn l thân phận di nương mà hành lễ với tân thái thái ?
Đại di nương cười nói: “Đáng tiếc chân ta đây kh còn nghe theo sai khiến nữa. Đặc biệt là những ngày lạnh như vậy, kh thể nào uốn cong được. Thật lỗi, thái thái đừng trách ta vô lễ.”
Nàng ta gọi nàng là thái thái, thể th là biết chuyện Triệu Tấn tục huyền. Lại còn biết được cưới là nàng. Vậy thể hiểu là, đại di nương những năm qua thật ra vẫn luôn theo dõi chuyện nhà họ Triệu ? Theo dõi chuyện của Triệu Tấn ?
“Gió gấp tuyết lớn, trời đã tối mịt, ngài còn ở bên ngoài? cần lên xe sưởi ấm kh, ta đưa ngài một đoạn đường?” Nhu Nhi nửa là khách khí, nửa là vì ều gì khác, nàng cũng kh rõ.
Đại di nương cười cười: “Vậy thì quá tốt . Thật kh giấu gì, đoạn đường này ta khó khăn. Nếu kh gặp được ngài, e rằng đến nửa đêm mới về đến nhà.”
Nhu Nhi sai đỡ đại di nương lên xe. Màn che bu xuống, ánh đèn trong xe chiếu lên má hai . Khuôn mặt nửa sáng nửa tối, kh rõ lắm, đều cúi đầu, như đang suy nghĩ nên dùng lời mở đầu gì để phá vỡ sự im lặng.
Nhu Nhi lên tiếng trước: “Ngài vẫn luôn khỏe chứ?”
Đại di nương cười nói: “Đều tốt, chỉ là thân thể kh được như trước. Ngài cũng biết, ta còn lớn hơn quan nhân một tuổi… Ngài sắc mặt kh tồi, quan nhân yêu thương ngài kh? Ta thật sự hâm mộ ngài, nếu kh ta đâu nói, mỗi mỗi duyên phận khác nhau ? Trước đây đều cảm th bát tự của ngài kh tốt, bây giờ xem ra, là mệnh cách tốt nhất. Tốt hơn cả ta, tốt hơn cả nhị , tứ , tốt hơn cả thái thái trước kia.”
Nhu Nhi nhất thời kh biết nên đáp lời thế nào. Đại di nương dường như cũng kh cần nàng nói gì, đại di nương tiếp lời: “Ta nghe nói, ngài đã sinh ba con , phúc khí như vậy, tương lai nhất định sẽ còn thêm vài đứa nữa. ta trước đây đều chê cười quan nhân, nói mệnh kh con, bây giờ thì tốt . Những năm xưa e rằng th quan nhân đều đường vòng, kh dám gặp mặt . Ngài phúc khí, ta thật sự hâm mộ. Ta theo quan nhân tám năm, lão thái thái đặt ta vào phòng , ta vẫn luôn mong, mong được một đứa con, con gái cũng được. Chỉ cần giữ lại một giọt m.á.u của , vị trí của ta sẽ vững chắc. Dù xuất thân của ta, kh gần gũi với như nhị di nương, kh xinh đẹp bằng tam di nương… Ta thể dựa vào cái gì chứ, ngài nói đúng kh?”
Nàng giống như một đã bị giam giữ một bên ngoài thế giới quá lâu, vừa th Nhu Nhi liền thao thao bất tuyệt kể về câu chuyện của , hoàn toàn kh bận tâm đối phương phản ứng hay kh, cũng kh quan tâm đối phương muốn nghe hay kh.
“Đáng tiếc kh , kh m khi đến thăm ta. trách ta, ta biết, ta đã kể tường tận hành tung của cho lão thái thái. Sau đó đợi về, khi lão thái thái quở trách , ánh mắt ta kh chút tình cảm, cũng kh hận thù. Ta thậm chí kh xứng đáng để hận. Bây giờ nghĩ lại, ta lúc đó, thật sự cố chấp, rõ ràng biết là kh thể, vẫn còn vọng tưởng một ngày nào đó thể quay đầu.” Nàng Nhu Nhi, mím môi cười nói: “Ngài bộ dáng ngài bây giờ xem, thật tươi tắn, thật xinh đẹp. Ta thì kh được, nữ nhân kh được yêu thương sẽ tàn phai nh. Ngài tóc bạc của ta xem, những nếp nhăn nơi khóe mắt ta xem…”
Nhu Nhi thở dài một tiếng, hỏi: “Ngài bây giờ ở đâu? Cuộc sống tốt kh?”
9. Đại di nương dừng lại suy nghĩ một lát: “Cũng chẳng gì kh tốt, những ều tồi tệ nhất đều đã qua . Lúc đó, tưởng phạm tội kh về được nữa, lòng ta đã chết, muốn tu. Nào ngờ… cửa Phật kh giữ ta. Ta gặp được chồng hiện tại.”
Nàng ngẩng mắt lên, một nét quyến rũ hiếm th xuất hiện trên khuôn mặt mộc mạc của nàng.
“Đa phần là muốn trả thù, muốn chứng minh ta kh kh ai muốn, dỗ vài câu, ta liền theo . Rõ ràng biết mưu đồ, muốn lừa gạt thân thể, lừa gạt tiền bạc của ta, ta còn khá may mắn, bản thân vẫn còn thứ thể khiến nam nhân mưu đồ.”
Nhu Nhi kh đành lòng nghe nữa. Nàng kh ngờ đại di nương lại đến bước này.
Nhưng đại di nương muốn nói.
Nhiều năm qua bôn ba mệt mỏi, vì muốn sống sót nàng mỗi ngày làm nhiều việc, kh ai nghe nàng nói, cũng kh ai quan tâm cuộc sống trước đây của nàng ra . Hôm nay hiếm hoi hỏi nàng sống tốt kh, nàng đương nhiên nói hết những lời muốn nói.
“Một đêm nọ chuốc ta say, thừa lúc ta ngủ say đã lén l tiền của ta định bỏ . Đốt cháy đệm, còn muốn thiêu c.h.ế.t ta. Nào ngờ, trời mắt, quay lại nhớ ra trên ta còn vài món trang sức nên quay lại l. Kh ngờ ta kh chết, lại bị xà nhà rơi xuống đập trúng đầu. Ngài nói là báo ứng kh? cứ thế bị liệt, cái gì cũng kh làm được, ngay cả nói cũng kh nói được, báo ứng! Đây là lần đầu tiên ta th quả báo nhãn tiền.”
Nhu Nhi cứng rắn nói: “Vậy ngài được giải thoát , cũng là chuyện tốt.”
--- Thứ Thê - Hách Liên Phỉ Phỉ [Hoàn] (324) ---
“, là chuyện tốt, muốn hại c.h.ế.t ta, kết quả lại tự hại , đáng đời! Đương nhiên là chuyện tốt.” Đại di nương cười tươi rói, nhưng sự ên loạn trong đáy mắt khiến Nhu Nhi chút sợ hãi: “Ta từ ngày đó trở , vẫn luôn nuôi , cho ăn uống, kh để chết. Ta muốn từng ngày từng ngày, bộ dạng sợ hãi, từng chút một tra tấn , khiến hối hận kh kịp, khiến sống kh bằng chết, cầu c.h.ế.t kh được… Ai, ngài bị ta dọa kh? Ta nói đùa thôi mà. Hai chúng ta tốt lắm mà. Quan nhân kh đón ta về, làm vậy là đúng, ta đã gia đình riêng của , kh thể làm di nương cho nữa .”
Nàng đột nhiên tiến đến gần, nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhu Nhi: “Thái thái, sau này ngài rảnh thì đến nhà ta chơi nhé. Tương phùng một lần, ngài cũng muốn bầu bạn nói chuyện kh? Ta th hai chúng ta hợp duyên.”
“Đại di nương… kh, Diêu phu nhân, ngài làm ta đau .” Nhu Nhi bị nàng ta nắm tay, thế mà kh rút về được. Nàng ta tuy gầy trơ xương, nhưng sức lực lớn đến kinh .
Đại di nương vội cười nói: “Thật lỗi, thật lỗi, ta là vì th ngài quá vui mừng thôi. Ngài đừng giận ta nha.”
Nhu Nhi th nàng ta lúc thì tức giận, lúc thì vui mừng, thầm nghĩ nàng ta đầu óc vấn đề kh, những năm qua chịu quá nhiều khổ sở, khiến nàng ta bị kích động kh?
Nhu Nhi nghĩ đến đây, liền l chiếc túi tiền trong tay áo ra: “Diêu phu nhân, ta đây ít tiền, xem như là khoản cuối cùng quan nhân cho ngài… Ngài cầm l , nếu gì kh khỏe, thì mau chóng chữa trị…”
Đại di nương kh từ chối, cười nhận l: “Nếu kh ta đâu nói ngài phúc khí, ngài thiện lương khoan hậu như vậy, trời x ưu ái ngài cũng là lẽ thường. Ai, phía trước rẽ một cái, thêm hai con phố nữa là đến nhà ta .”
Tối đó Nhu Nhi lòng nặng trĩu. Triệu Tấn từ trên xuống, nằm phẳng bên cạnh nàng, thở dốc nói: “Nàng hôm nay mất hồn mất vía, là gặp chuyện gì ? Kim Phượng kh bình an ?”
Nhu Nhi đưa tay che mắt, nói khẽ: “Quan nhân, ta bá chiếm ngài như vậy, kh cho ngài ở cùng những nữ nhân khác của ngài, là sai kh?”
Triệu Tấn cười khổ: “Nói gì vậy? Ta còn nữ nhân nào nữa? Những năm qua ta thật thà, nàng biết mà.”
Nhu Nhi thở dài một tiếng, mở mắt nói: “Ta là nói đại di nương, hôm nay ta gặp nàng ta . Cả nàng ta đều kh bình thường, ánh mắt đặc biệt đáng sợ. Ta lo lắng nàng ta vì chịu quá nhiều kích thích mà sinh bệnh .”
Triệu Tấn trầm mặc, lặng lẽ vén chăn phủ lên cả hai .
Nhu Nhi nghiêng mặt sang, hỏi : “Năm xưa kh đón Đại di nương về, là vì ta, hay là…”
Triệu Tấn hơi kh muốn nói, nhưng kh đành lòng để nàng tự dằn vặt, bèn chậm rãi nói: “Chúng ta ngay từ đầu đã sai . Nàng ta là tai mắt do mẫu thân ta sắp đặt, đã hưu thì hưu . Cho nàng tiền bạc, cho nàng ruộng đất, nếu là nàng, nhất định sẽ sống thật tốt, quản lý cuộc sống của thật đàng hoàng, chứ kh ên ên khùng khùng khóc lóc tủi nhục bản thân. Nàng hiểu kh, đây cũng là lý do vì ta thưởng thức nàng, yêu thích nàng. Vốn dĩ kh cùng một đường, kh cách nào nói chuyện, kh cách nào đối mặt. Dù cho ta say, đối với nàng ta cũng chẳng ý nghĩ gì. Ngay cả Nhị di nương cũng vậy, ta luôn nhớ rõ dáng vẻ mẫu thân ta mắng ta vô dụng. Bà gán hai này cho ta, chính là muốn hành hạ ta. Ta há chẳng cũng đã hành hạ bà ? Ta trên con đường đó, bà c.h.ế.t kh nhắm mắt, ta ít khi nhắc đến, vì kh muốn nhớ lại…”
Những oán hận, những hiểu lầm , là tiếc nuối kh thể vãn hồi trong sinh mệnh của y. Là cái gai kh thể khoét ra khỏi xương thịt.
Trong lòng Nhu Nhi âm ỉ đau đớn, nàng vươn tay ôm l , vỗ nhẹ lên lưng , “Được , đừng nghĩ nữa, ta kh hỏi, sẽ kh bao giờ hỏi nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.