Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thứ Thê Hách Liên Phi Phi

Chương 83:

Chương trước Chương sau

Nhu nhi ghì chặt cánh cửa, giọng Triệu Tấn truyền qua khe cửa.

“Nhu Nhu, nàng mở cửa .”

Nhu nhi cắn răng nói: “Triệu gia, ngài việc gì, cứ nói ở đây .”

Triệu Tấn khẽ cười, ngón tay vuốt trên cánh cửa, nhẹ nhàng gõ gõ, “Nói thế này, e rằng sẽ bị khác nghe th. Hàng xóm láng giềng xung qu đều sẽ biết chuyện nhỏ giữa ta và nàng đó, nàng chẳng kh muốn khác biết ?”

Một câu nói khiến tâm trạng Nhu nhi chùng xuống, nàng quả thật kh muốn. Làm ngoại thất cho ta, là chuyện vẻ vang gì đâu?

Nàng lạnh giọng nói: “Nhưng ta kh gì muốn nói với ngài. Chúng ta muốn nghỉ ngơi , ngài xin hãy về .”

Bên ngoài im lặng trong chốc lát.

Nàng chờ một lúc, quay lại đối diện cánh cửa, xác nhận cái bóng trước cửa kh còn nữa, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Khổng Tú Nương xách ấm trà từ hậu viện vào, “ hôm nay lại đóng cửa sớm thế?”

Nhu nhi nói: “Trời kh được tốt lắm, ta tính sổ sách. A Y, ta thường Chiết Châu thăm nữ nhi, làm lỡ kh ít việc. Tiền c tháng này, khấu của ta ba thành .”

Khổng Tú Nương cười nói: “ gì đâu chứ, thường xuyên bôn ba bên ngoài, nhập hàng tiếp khách đều là , kiêm luôn việc quản sổ sách, lại còn cùng ta làm đồ thêu, làm gì chuyện lỡ việc gì đâu? à, đừng khách sáo với ta. Chúng ta làm ăn lâu dài, nếu cứ khách sáo như vậy thì thể bền lâu? việc gì cứ , hai mẹ con đoàn tụ, ta vui cho còn kh kịp nữa là.”

Khổng Tú Nương đẩy nàng một cái, “Trưa chẳng ăn được bao nhiêu, đói kh? Trên lò đất nhỏ đang hầm cháo đó, ăn nóng một chút , lát nữa hãy tính sổ.”

Trong lúc nói chuyện, trời đã sẩm tối.

Dùng bữa xong, Khổng Tú Nương về nhà một chuyến. Mẫu thân nàng thân thể kh tốt, qu năm bốc thuốc uống, đệ đệ thì đang học, chi phí kh nhỏ. Cứ cách một thời gian, nàng lại gửi tiền về, đong đầy vò gạo, chuẩn bị thịt muối.

Đẩy cửa vào, trong sân kh thắp đèn, trước một căn nhà đất đổ nát, đệ đệ nàng đang mượn ánh trăng để đọc sách.

“A Đệ.” Khổng Tú Nương gọi một tiếng, tiến lên đoạt l cuốn sách trong tay đệ đệ, “Bên ngoài tối như vậy, đừng đọc sách nữa, cẩn thận làm hỏng mắt.”

Đệ đệ bất ngờ khi nàng trở về vào lúc này, “A tỷ, hôm nay kh cần ở lại tiệm ? Khi nào tỷ mới làm xong việc? Tỷ đừng lo lắng, đệ chỉ tùy tiện lật xem thôi, thật ra nội dung đã thuộc lòng . Đề phòng vạn nhất chỗ sai sót, nên mới cầm sách, tỷ yên tâm, đệ sẽ tự chăm sóc bản thân.”

Khổng Tú Nương nắm tay y vào nhà, mũi nàng ngửi th một mùi ẩm mốc, nàng khẽ cau mày. Đệ đệ Khổng Triết cười nói: “A nương, A tỷ đã về .”

Trong nhà truyền ra một giọng nói yếu ớt: “Y Y à, lại đây, nương đang nhớ con đ. Lần trước về là mùng một, ngay cả rằm con cũng ở lại tiệm, nói là bận c việc ư? Hôm nay kh bận nữa ?”

Khổng Tú Nương cười cười, tiến đến bên bàn, sờ th đá lửa đốt nến. “Nương, đầu năm con nhận được một mối làm gấp, muốn kiếm thêm chút tiền mà. Vả lại, Tết con ở nhà m ngày , nghĩ bụng mới kh bao lâu, nên rằm kh về. thế nào ạ, còn đau nhiều kh? Con mang tiền về đây .”

Mẫu thân y thở dài một tiếng, “A Y, con vất vả , là nương liên lụy con.”

Khổng Tú Nương cười nói: “ nói gì vậy? Nương nuôi nấng hai chị em ta lớn chừng này, còn chưa than một tiếng mệt, con thì đâu đã mệt mỏi gì?”

Hai mẹ con nói chuyện phiếm một lát, Khổng phu nhân liền giục Khổng Triết đọc sách, “Ta với chị con nói chuyện, chẳng việc gì quan trọng cả, đừng làm lỡ việc con đọc sách thánh hiền. A Triết, con làm việc của con .”

Khổng Triết rụt lại nửa bước chân vừa định bước vào, lặng lẽ lui ra. Y đứng trong sân ngẩn một lát, kh ai biết y đang nghĩ gì.

Vầng trăng xuyên qua mây, ẩn mất dạng. Trời âm u hẳn , như thể sắp mưa.

Trong nhà ngột ngạt khó chịu, Nhu nhi đẩy cửa sổ ra, mới phát hiện trời âm u, mây đen cuồn cuộn.

Nàng nhớ ra m tấm lụa đang phơi trong sân, vội vàng khoác áo bước ra ngoài thu đồ vào.

Chỉ trong chớp mắt quay , khi trở vào, liền th trong phòng đã thêm một .

Nàng giật , nhưng kh hề hét lên.

Triệu Tấn xách ấm trà, tự rót một chén trà lạnh, nhấp một ngụm, là trà cũ. khẽ cau mày, về phía đang đứng ở cửa.

Nàng cứng đờ đứng đó, vẻ mặt căng thẳng.

Triệu Tấn nhếch môi cười nói: “Nàng quả là đủ nhẫn tâm, thật sự kh mở cửa. Ta đã đợi ở con hẻm phía sau nàng một khắc , th tú nương trong tiệm nàng rời mới vào.”

Nhu nhi nắm chặt tay, cắn răng nói: “Triệu quan nhân, c việc của ngài kh bận ? Tại luôn thời gian rảnh rỗi để trêu chọc ta? Chẳng hay ta đã đắc tội gì với quan nhân mà lại bị ngài hết lần này đến lần khác đùa giỡn? Xin hỏi, giữa ta và quan nhân, dường như kh quan hệ nợ nần gì chứ?”

Triệu Tấn cười một tiếng, chằm chằm vào mắt nàng, “Kh nợ, tình.”

Nhu nhi nghẹn lời, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của , “Ngài rốt cuộc biết đang nói gì kh? Ngài biết ngài là ai, ta là ai kh?”

dựa lưng vào chiếc ghế trong khuê phòng của nàng. Căn phòng này hẹp và nhỏ, vừa vào chỉ sải bốn bước đã đến trước giường nàng. Nơi đây được bài trí đơn giản nhưng kh kém phần ấm cúng, tuy là một nơi ở tạm bợ nhưng lại được dọn dẹp sạch sẽ.

“Đương nhiên biết.” ngoắc ngoắc ngón tay về phía nàng, “Ta cũng biết, trong lòng nàng đang khó chịu ều gì.”

Nhu nhi quả thực kh biết đối đãi với bằng thái độ nào. Một mặt, là ân nhân, nhưng mặt khác, lại là một tên khốn nạn mười phần.

căn bản kh để tâm đến ý muốn của nàng, lần trước như vậy, bây giờ cũng vậy.

đàn bình thường nào lại thể tùy tiện ra vào khuê phòng của phụ nữ như vậy chứ? chưa từng coi nàng là một con .

Trong lòng , nàng chỉ là một thể gọi đến thì đến, đuổi thì , khi nhớ ra thì dù nàng giãy giụa thế nào cũng mặc sức cho đùa giỡn.

Nhu nhi mím môi, cười khổ nói: “Thế ? Ngài biết ta kh thoải mái, vì …”

“Nhu Nhu, chuyện đã qua, cứ để nó qua được kh? Tương lai còn dài như vậy, cớ gì cứ kh ngừng ngoảnh đầu lại? Sau này ta hứa, sẽ kh để nàng kinh hoàng thất thố, cô lập vô duyên, ta sẽ che chở nàng, đối xử tốt với nàng. Những lời này kh nói mê, cũng kh lời say, mà là những ều ta đã suy nghĩ kỹ càng. Ở bên nàng thoải mái, đơn giản, lẽ ều ta vẫn luôn khao khát, chính là một như nàng bên cạnh, an an ổn ổn sống trọn đời.”

đứng dậy, bước về phía nàng.

Một bước, hai bước. Ba bước rưỡi, đã đứng trước mặt nàng.

một tay tựa vào ván cửa phía sau nàng, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, cúi đầu hạ giọng nói: “Đến cả ta cũng kinh ngạc, những ngày tháng ta ở kinh thành, ta thường nghĩ đến nhất lại là nàng. Sau khi trở về, nàng nói kh muốn ở bên ta nữa, ta đã từng nghĩ đến việc để nàng , dù ta cũng đâu kh khác… Nói thật, cả đời này ta chưa từng nhiều lần tìm cùng một nữ nhân. Trước đây ta cứ nghĩ là vì An An ở chỗ nàng nên ta mới nhớ nhung. Nhưng bây giờ An An đã theo ta, … ta hình như đã bệnh , bệnh nặng, ta hễ nhắm mắt lại là luôn th tiểu viện ở hẻm Nguyệt Nha, luôn th nàng bưng bát hoành thánh bước vào mỉm cười với ta, th nàng bụng lớn… nhớ nàng nhớ đến phát ên.”

Bàn tay trượt từ vai nàng xuống cổ, nâng niu gương mặt nàng, hạ thấp giọng nói: “Nhu nhi, cho dù bị nàng đánh, bị nàng cào lần nữa, ta cũng muốn…”

hai tay siết chặt l mặt nàng, cúi đầu hôn lên môi.

cho rằng nàng sẽ kịch liệt giãy giụa.

cho rằng nàng sẽ lại giương móng vuốt sắc nhọn.

Nụ hôn của ngập ngừng, cho đến khi phát giác nàng kh hề giằng ra, lòng lập tức vui sướng khôn xiết.

ấn nàng vào tường, kh ngừng làm sâu sắc thêm nụ hôn này.

Quá trình kéo dài, triền miên lại lãng mạn.

Trong mắt Triệu Tấn, đây nghiễm nhiên là sự thỏa hiệp của nữ nhân trước mặt, là nàng cuối cùng đã bị làm cảm động, làm mềm quyết tâm chia lìa.

sợ nàng bỏ trốn nên ôm nàng thật chặt.

Gượng gạo tách ra một khoảnh khắc, cúi đầu hôn lên cổ nàng, thở dài nói: “Nhu nhi, nàng đã đồng ý kh…”

Nhu nhi khẽ cười. Nàng tìm th tay , kéo đặt lên eo .

Đai lưng bị kéo ra, xiêm y nới lỏng.

Nhu nhi vạch áo ngắn màu vàng nhạt ra, để lộ dây yếm màu x hồ bên trong.

“Ngài muốn cái này kh? Ngài nghĩ đến cái này kh?”

Nàng thậm chí cởi luôn sợi dây màu x hồ đó, trình ra trước mặt , nói: “Triệu gia, ngài cứ l , tối nay, ta cái gì cũng sẽ cho ngài. Ngài đã được , thì đừng nghĩ đến nữa được kh?”

Triệu Tấn giữ chặt nàng, chau mày nói: “Nàng đang làm gì vậy?”

Nhu nhi ngẩng mặt lên, từng chữ từng chữ nói: “Ta cầu xin ngài, cầu xin ngài đừng đùa nữa, cầu xin ngài hãy đổi khác trêu chọc, cầu xin ngài hãy bu tha cho ta. Ta… ta thật sự kh thể chơi nổi, ta thật sự kh chịu được nữa…”

Triệu Tấn nói: “Đùa giỡn cái gì? Nàng nghĩ, ta hết lần này đến lần khác tìm nàng, là vì ta rảnh rỗi quá, kh việc gì làm ? Nghĩ ta l nàng ra làm trò vui ?”

Nhu nhi dựa tường trượt xuống, quỳ ngồi trên đất, nói: “Kh đùa giỡn thì là gì? Ngài đừng nói ngài thật sự để tâm đến ta. Ta kh th minh, nhưng ta kh ngốc. Ngài cái gì cũng , tại còn cố chấp muốn ta? Ta biết, ta tự nguyện rời đã làm ngài mất mặt, hơn nữa An An còn nhỏ, cần chăm sóc, khác ngài kh yên tâm, ngài biết ta sẽ kh hại An An, nên ngài chọn ta…”

“Kh .” hạ thấp , quỳ xuống trước mặt nàng, nắm chặt vai nàng từng chữ từng chữ nói: “Kh !”

“Kh liên quan đến ai cả, đơn thuần là ta, Triệu Tấn, cần nàng. Là ta cần nàng.”

Nhu nhi ngẩng mặt lên, trong đáy mắt tràn ngập vẻ u ám tan nát, nói: “ kh? Ngài cần ta, cần một hầu hạ, hay là cần một nô tài cam chịu?”

“Nhu nhi,” bất lực thở dài, vuốt ve mái tóc nàng, nói: “Xem nàng nói kìa… ta cũng là , cũng muốn một tri kỷ bầu bạn mà.”

Đây gần như là sự kiên nhẫn cuối cùng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thu-the-hach-lien-phi-phi/chuong-83.html.]

Tại việc níu kéo một nữ nhân lại khó đến thế. đã nói hết lời hay ý đẹp , nàng lại thể tuyệt tình đến vậy?

Nhu nhi ngẩng mặt lên, kéo khóe môi cười cười, nói: “Ngài muốn ta làm bạn ư, được thôi. Nhưng thứ ta muốn, ngài kh , ngài kh cho nổi. Dù cho ngài bao nhiêu tiền bạc quyền thế, ngài cũng kh cho nổi.”

“Cho dù là gì nữa…”

“Ngài yêu ta ?”

“…”

“Khi nghĩ đến vĩnh viễn kh thể được, ngay cả trái tim cũng tan nát, yêu đến đau đớn như vậy. Kh cần tôn nghiêm, cẩn thận từng li từng tí cầu xin che chở nâng niu, ngay cả chạm vào cũng kh dám, ngay cả đến gần cũng sợ kh chịu nổi, yêu đến nặng nề như vậy. Từng mảnh trái tim vỡ nát tự dán lại, tự lừa dối rằng kh đau kh cả, hết lần này đến lần khác thất vọng lại hết lần này đến lần khác mong chờ được kết quả tốt đẹp sẽ hạnh phúc, cuối cùng xương cốt bị bẻ gãy đến cả hít thở cũng đau, yêu đến khắc cốt ghi tâm như vậy. Ngài kh? Ngài đối với ta, là như vậy kh?”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của , nàng từng chữ từng chữ nói: “Gia, Trần Nhu đã từng thích ngài. Một mặt rõ ràng biết kh thể nào, một mặt lại vẫn âm thầm mong chờ thể được ngài sủng ái cùng ngài sống hết một đời. Trần Nhu năm mười sáu tuổi, là nghĩ như vậy đó.”

“Nàng luôn cho rằng thể tương lai. Luôn lầm tưởng ngài thật sự để tâm đến nàng. Nhưng ngài hết lần này đến lần khác nói với nàng, kh . Ngài tự tay cắt đứt niệm tưởng của nàng, ngài đã được thứ muốn , hà cớ gì lại còn dây dưa, hà cớ gì lại cướp cả chút hy vọng cuối cùng để nàng sống sót, nàng cùng ngài thù oán gì sâu sắc, ngài hà cớ gì tận diệt nàng?”

Triệu Tấn kh đáp được câu này, một chữ cũng kh nói nên lời.

Nàng thích .

Nàng hóa ra lại thích đến thế.

Qua bao nhiêu năm tháng, thứ tình cảm lén lút giấu kín, mỗi khi trao một chút, lại bị gió lạnh dập tắt, bị đ cứng thành băng, vỡ vụn thành những mảnh băng nhỏ, lại từ từ ghép lại.

Nàng giãy giụa kéo dài, đau đớn vô cùng.

Hết lần này đến lần khác tự nhủ, rời mới là con đường đúng đắn, nhưng con là động vật cảm tính, lẽ nào rời thì sẽ kh đau nữa ?

Những gai nhọn đó, từng chiếc từng chiếc đ.â.m vào .

Nàng quá tham lam, kh chỉ muốn sống sót, mà còn muốn được đàn của đối xử tử tế.

Nàng muốn thích, cũng thích .

Nàng muốn đàn cùng hết cuộc đời, yêu thương nàng, che chở nàng.

Lúc mới gặp nàng bao nhiêu mong mỏi, về sau liền b nhiêu nực cười.

Thiếu nữ non nớt, yêu một quá dễ dàng. Chỉ cần tỏ ra một chút lòng tốt, nàng liền như thiêu thân lao vào lửa, kh màng đến tính mạng.

Nàng cũng rõ ràng biết, đây kh lỗi của . Kh thích một , lỗi gì ?

Nàng muốn tha thứ cho bản thân, cũng bu tha cho .

Môi Triệu Tấn mấp máy, muốn nói gì đó.

Nhưng môi run rẩy, căn bản kh thể nói ra.

dò dẫm đưa tay ra, muốn ôm l nàng, muốn nói thật tốt quá, ta cũng th nàng kh tệ. Hay là nói, nàng thể tiếp tục thích ta, tương lai cuộc sống nhất định sẽ tốt đẹp?

Quá dễ dàng.

Bất kỳ một câu nào, đều vẻ quá dễ dàng.

Cảm giác lúc này, giống ngày hôm đó. Cái đêm lao ra từ ngôi nhà cháy, khắp nơi tìm nàng.

Đó là một nỗi sợ hãi.

Một nỗi sợ hãi sẽ mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

sống sờ sờ trước mặt đây, đang dần rời xa cuộc sống của , sự khống chế của .

Kh, đã sớm kh thể khống chế được .

Nàng đã sớm kh còn là chim trong lồng của nữa.

lẽ th nàng tốt, th nàng khác biệt, chính là vì, nàng kh thuận phục đến cùng.

Th kh thấu nàng, thật thú vị. Th đóa dã thảo này kiên cường bất khuất, muốn hái xuống nắm trong lòng bàn tay mà đùa giỡn.

“A Nhu, ngủ chưa?”

Bên ngoài cửa, ánh đèn lại gần hơn, Khổng Tú Nương cầm lồng đèn, dò hỏi gõ cửa.

“A Nhu, ta th phòng còn sáng đèn, chưa ngủ đúng kh? chuyện, ta muốn nói với , A Nhu?”

Nhu nhi liếc Triệu Tấn, đang định mở lời. bịt miệng nàng lại, ra hiệu im lặng. Nhu nhi , nước mắt chưa khô, nhưng ánh mắt lại ềm tĩnh.

Triệu Tấn gật đầu, bu tay, nghe nàng ềm đạm nói: “A Y, đợi ta một chút, ta đang tắm rửa.”

Bàn tay đang định đẩy cửa vào dừng lại, bu xuống, nói: “Được, vậy ta về phòng trước, lát nữa sẽ đến tìm .”

Nhu nhi đáp lời.

Ánh đèn ngoài cửa dần xa, cả hai đều im lặng.

Nhu nhi vịn tường từ từ đứng dậy, kh , cũng kh để ý đến , đến trước màn trướng, mặc nguyên y phục ngả xuống giường.

Triệu Tấn nán lại một lúc, lặng lẽ rời .

Nhu nhi mở mắt ra, giơ tay lòng bàn tay . Móng tay để lại những vết hằn sâu trong lòng bàn tay, kỳ lạ là, nàng kh hề cảm th đau chút nào.

Triệu Tấn cả đêm kh ngủ được, hễ nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên từng cảnh hồi ức ba năm qua.

thật sự chưa từng động lòng ?

Cái khoảnh khắc ôm nàng lao ra khỏi xe, quay lưng về phía đất, thật sự kịp nghĩ rằng muốn cứu nàng hay là đứa bé ?

Khi lao vào biển lửa, tìm kiếm bóng dáng nàng, thật sự chỉ sợ cái bụng của nàng chuyện gì ?

đẩy cửa ra, th nàng đầy vết roi, khoảnh khắc lồng n.g.ự.c đau nhói, lẽ nào cảm giác đó kh là đau lòng ?

Đến cả hít thở cũng th đau, thứ tình cảm lưu luyến khổ sở đến vậy, hiện tại … kh ?

Triệu Tấn vén màn trướng nằm vào.

cô độc quá lâu .

Cho dù đêm đêm yến tiệc, cho dù xung qu tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. muốn một bạn đồng hành, một bạn thể hiểu .

Nhu nhi quyết định xa.

Cũng kh đột nhiên quyết định.

Nàng đã chuẩn bị từ lâu để xem những kiểu vải vóc thời thượng nhất. Muốn tìm những loại vải ở Chiết Châu cũng kh dễ mua được. Mà nhập hàng từ Chiết Châu, giá cả lại quá đắt đỏ, nàng muốn tìm vài nơi giá cả chăng, sau này thể kiếm thêm vài phần lợi nhuận.

Tiệm đã thuê hai , tạm thời thể xoay sở. Nàng dự định khoảng mười ngày. Tại bến tàu, nàng sẽ thuyền theo đường thủy.

Gặp một th niên cùng chuyến, diện mạo kh hiểu lại khiến nàng cảm th quen thuộc, như thể đã từng gặp ở đâu đó.

Là một th niên mười sáu, mười bảy tuổi, mặc áo vải thô, hoa văn thêu trên vạt áo tinh xảo, giống kiểu trong tiệm nàng.

Th niên dìu một cô gái, đang ngồi đối diện Nhu nhi.

“Tú Tú, ăn thêm chút .” Th niên bẻ một chiếc bánh bao, đưa cho nàng một nửa.

Cô gái say sóng dữ dội, căn bản kh ăn nổi, nàng ngửi th mùi bánh bao đều muốn nôn.

Th niên qu, ánh mắt dừng lại trên Nhu nhi, nói: “Vị nương tử này, xin hỏi ngài thể giúp một việc, đổi chỗ ngồi với… ta được kh?”

Cô gái ngồi ngược gió, gió từ mặt hồ mang theo mùi t nồng cuộn đến, thực sự làm tăng thêm sự khó chịu của nàng.

Nhu nhi gật đầu, l ra từ trong túi ô mai, nói: “Ăn một viên này , sẽ đỡ buồn nôn hơn.”

Th niên cảm ơn, đưa ô mai cho cô gái, nói: “Vị tỷ tỷ kia cho đó, ăn chút .”

Cô gái vừa định nói, bỗng nhiên lại muốn nôn.

Th niên vỗ lưng nàng, nói: “ khó chịu như vậy, hay là chúng ta đừng thuyền nữa, lên bờ trước…”

“Được thôi, Khổng Triết, muốn nuốt lời kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...