Thủ Trưởng Chỉ Muốn Làm Anh Trai? Trọng Sinh Không Gả Nữa, Thành Toàn Cho Anh
Chương 395: Sự Cố Trên Núi, Doanh Trưởng Hút Độc Cứu Mỹ Nhân
Từng cơn đau nhói truyền đến từ mu bàn chân, từng ngụm m.á.u đen từ miệng phun , cuối cùng m.á.u cũng chuyển sang màu đỏ tươi.
"Mau súc miệng ."
Cũng màng quá nhiều, La Vân Thanh trực tiếp đưa bình nước pha Linh tuyền qua.
Đương nhiên Lâm Đại Xuyên cũng sẽ nhiều, trong miệng nhổ sạch sẽ thì cũng sẽ trúng độc như thường.
hai lời nhận lấy bình nước, "ừng ực, ào ào" súc mấy cái, cho đến khi nước nhổ còn chút màu m.á.u nào nữa...
Đặt bình nước xuống, Lâm Đại Xuyên dậy, cúi bế bổng La Vân Thanh lên: " đưa em đến bệnh viện sư đoàn."
La Vân Thanh da mặt giật giật: "Đại Xuyên ca, bản em thầy thuốc, hơn nữa cũng từng trị qua ít ca rắn độc cắn."
"Đằng mấy cây thảo dược, giúp em đào về, t.h.u.ố.c em tuyệt đối hơn t.h.u.ố.c bệnh viện sư đoàn."
Lâm Đại Xuyên: "..."
cuống quá nên quên mất, bản lĩnh bác sĩ bình thường thể so sánh!
Lúc , mấy vây quanh .
chỉ huy: "Ngô Tuấn Hào, nhổ mấy cây t.h.u.ố.c về đây."
"Văn Tùng, lấy thêm mấy bình nước đây, lát nữa rửa thuốc."
"Lưu Tiểu Cương, đằng tìm hai hòn đá về đây, một to một nhỏ, lát nữa giã thuốc."
La Vân Thanh cần, cô Linh tuyền, khác cô chỉ huy, chạy làm việc .
Thấy vẻ mặt Lâm Đại Xuyên căng thẳng, La Vân Thanh chút ngại ngùng.
"Con rắn loại cực độc, Đại Xuyên ca, cần căng thẳng."
"Độc hút hết , lát nữa về nhà em sắc bát t.h.u.ố.c uống xong, việc gì ."
cực độc, thì cũng độc.
Lâm Đại Xuyên cảm giác tim suýt chút nữa thì ngừng đập...
"Thanh Thanh, chui bụi cỏ bụi cây nữa, em trồng thảo dược, để làm."
La Vân Thanh : "Đại Xuyên ca, từ chín tuổi em lên núi đào thuốc, cũng đầu tiên rắn cắn."
"Cũng do em sơ ý, quên mất nơi giống ở quê."
"Em chế t.h.u.ố.c đuổi rắn, lên núi em sẽ mang theo, nó rắn rết kiến bọ đều dám tới gần."
Ở quê lúc làm gì rắn?
nơi thì khác, đặc biệt năm nay trời nóng sớm, mới tháng ba mà buổi trưa thể mặc áo ngắn tay .
Lâm Đại Xuyên vẫn đồng ý: "Em trồng cái gì, cuốc bao nhiêu đất, cứ để làm ."
" đảm bảo giúp em làm việc ."
Thế ?
La Vân Thanh nợ Lâm Đại Xuyên quá nhiều...
"Đào thảo dược, trồng thảo d.ư.ợ.c việc em thích làm, cho em làm, thế thì em chán c.h.ế.t mất?"
" , em cẩn thận hơn chút mà."
Hai qua vài câu, mấy chiến sĩ , Lâm Đại Xuyên lập tức hì hục giã nát thuốc...
nhanh, t.h.u.ố.c đắp lên, chân La Vân Thanh buộc bằng một chiếc khăn tay nam giới to bản.
"La tỷ, chị thật sự cần bệnh viện ?"
Ngô Tuấn Hào lo lắng.
La Vân Thanh : " nghi ngờ y thuật ?"
Ngô Tuấn Hào: "..."
[Em !]
"Ha ha ha ~~~"
La Vân Thanh lớn: "Tiểu Ngô, y thuật còn hơn khối ở bệnh viện sư đoàn đấy."
"Một con rắn nhỏ c.ắ.n một cái thôi mà, dễ dàng xử lý."
" thôi, chỗ đều trồng xong , chị Vương sắp mang đồ ăn tới đấy."
La Vân Thanh định dậy, Lâm Đại Xuyên một tay bế thốc cô lên: "Ngô Tuấn Hào, xuống chân núi đón một chút."
"Lưu Tiểu Cương, bảo đều gốc cây nghỉ ngơi."
"Rõ!"
"Rõ!"
Mấy cấp lập tức chạy , La Vân Thanh Lâm Đại Xuyên bế, giãy giụa xuống.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ đang nhiều độc giả săn đón.
"Đại Xuyên ca, em , ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-truong-chi-muon-lam--trai-trong-sinh-khong-ga-nua-thanh-toan-cho-/chuong-395-su-co-tren-nui-doanh-truong-hut-doc-cuu-my-nhan.html.]
Lâm Đại Xuyên đến một ánh mắt cũng cho, cứ thế bế về phía đất bằng: " trai em, bế em ?"
"Nếu Mộ Doanh trưởng vui, sẽ giải thích với ."
"Tuy độc hút ít, chắc chắn vẫn còn dư độc bên trong, đưa em về nhà ."
La Vân Thanh: "..."
[Giải thích cái gì? A Dương mới loại nhỏ mọn như thế .]
"Đại Xuyên ca, chuyện em rắn c.ắ.n đừng để khác , đỡ khiến lo lắng."
[ sợ Mộ Doanh trưởng lo lắng chứ gì?]
Trong lòng Lâm Đại Xuyên chua loét, chẳng thể gì.
" sẽ bảo ngoài."
Một chút nọc rắn nhỏ đối với La Vân Thanh sở hữu Linh tuyền mà , thật sự chuyện khó.
khác tin, cô cũng hết cách.
Hai đến chỗ nghỉ ngơi, bên Vương Như Hoa và Dương mang đồ ăn lên tới nơi.
tin La Vân Thanh rắn cắn, hai lập tức lao tới: "Vân Thanh, em chứ?"
"Chân đau ?"
ánh mắt quan tâm hai , La Vân Thanh giãy giụa xuống đất, : " , , độc hút ."
" xem, đều đắp t.h.u.ố.c ."
"Chút thương tích do rắn c.ắ.n cỏn con, làm khó em ."
Rắn tuy nhỏ, độc cực mạnh.
bao vì một con rắn nhỏ mà mất mạng, Vương Như Hoa và Dương đều rõ...
"Lâm Doanh trưởng, bên giao cho khác, cõng Vân Thanh về."
Vương Như Hoa lo lắng, lập tức tới cõng La Vân Thanh.
Mà lúc , La Vân Thanh thật sự một chút cũng lo: "Đừng đừng đừng, chị, em đói ."
"Bụng rỗng uống t.h.u.ố.c , mau lấy chút gì ăn ."
"Em thật sự , đừng quá lo lắng ? Em bác sĩ, em sẽ tự tìm đường c.h.ế.t ."
: "..."
Thấy cô kiên quyết, Vương Như Hoa chỉ đành theo chỉ huy.
Bánh rán và mì lạnh, đều món các chiến sĩ thích nhất, hôm nay cả hai món, ăn vô cùng vui vẻ.
"La tỷ, ngày mai còn cuốc nữa ? Ngày mai chúng em nghỉ."
Một chiến sĩ ăn uống no nê xong, ánh mắt về phía La Vân Thanh...
Da mặt La Vân Thanh giật giật: mặt mũi nào mà ngày nào cũng chiếm hời các ?
"Thuốc đều trồng xuống , cần nữa ."
Lúc , Ngô Tuấn Hào mở miệng: "La tỷ, mùa xuân mùa gieo hạt, d.ư.ợ.c liệu trồng xong thì trồng khoai lang."
Xem thêm: Xuyên Về Năm 18 Tuổi, Dựa Vào Ăn Dưa Mà Nổi Tiếng! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Trong doanh trại chúng em năm nay giữ ít dây khoai lang giống, đến lúc đó cắt cho chị một ít mang qua ."
La Vân Thanh: "..."
[Đây khai hoang thì yên ?]
Ngô Tuấn Hào cứ lải nhải như bà cụ non: "La tỷ, sớm cuốc đất cho xong, đến lúc đó trực tiếp trồng xuống ."
" cần , cần ..."
" , đều đừng nữa."
"Trồng khoai lang còn sớm, qua mấy hôm nữa, các tìm chỗ khai hoang."
"Lý Hướng Phong, nhiệm vụ giao cho ."
Lâm Đại Xuyên chốt hạ...
Lý Trung đội trưởng xong vẻ mặt hưng phấn: "Báo cáo Doanh trưởng, đảm bảo thành nhiệm vụ!"
La Vân Thanh: "..."
[Năm nay khoai lang sắp ngập lụt !]
Vốn định trồng d.ư.ợ.c liệu trong vài ngày, kết quả nửa buổi chiều trồng xong, ăn xong xuống núi.
Lúc xuống núi Vương Như Hoa tranh cõng La Vân Thanh, cô tranh Lâm Đại Xuyên, mới xổm xuống, bên bế mất .
"Hoa tỷ, Lâm Doanh trưởng ..."
Vương Như Hoa với Dương : " , , chỉ một trai thôi, thôi."
Dương : "..."
[ hai trai... cũng ruột thể đến mức !]
Chưa có bình luận nào cho chương này.