Thủ Trưởng Chỉ Muốn Làm Anh Trai? Trọng Sinh Không Gả Nữa, Thành Toàn Cho Anh
Chương 4: Nếu Không Được Thì Kết Bái Huynh Muội?
Lâm Đại Xuyên đương nhiên . Tổ tiên ông hàng xóm từng làm Thái y trong cung, y thuật ông La đó vô cùng tệ.
“ , Chính ủy!”
“Y thuật ông La khá đấy ạ, mấy đại đội gần đó đều tìm ông khám bệnh.”
“!”
Ngô Chính ủy vui mừng thật sự. Ông lập tức vỗ tay cái bốp: “Tiểu La đồng chí, cô cứ ở trong căn nhà !”
“Cô ở bao lâu, thì ở bấy lâu!”
Cứ ở đây?
Ánh mắt La Vân Thanh lóe lên, ngẩng đầu Ngô Chính ủy: “Thủ trưởng, thế lắm nhỉ?”
“Mặc dù đồng chí Lâm Đại Xuyên đồng ý nhận làm em gái, chúng dù cũng huyết thống, như e rằng thích hợp.”
“Nếu nhất định ở đây… nghĩ… chúng kết bái một chút.”
“Còn kết bái?”
“Cô nương nhỏ, cô tưởng đây thời cổ đại ? Làm một màn Đào Viên tam kết nghĩa?”
Khóe miệng Ngô Chính ủy giật giật: “Kết bái thế nào?”
La Vân Thanh chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút: “ … và đồng chí Lâm Đại Xuyên lấy đất làm hương, cúi đầu chân dung vĩ nhân, đó thề một cái?”
…
“Niệm hương tính, còn thề?”
“ còn , cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nguyện c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm ?”
Ngô Chính ủy đề nghị La Vân Thanh làm cho dở dở ! Ông liên tục xua tay: “Tiểu La đồng chí, trong bộ đội chúng chuộng cái , cái bỏ .”
“ , với bên ngoài sẽ với hai em, sẽ để khác hiểu lầm .”
Chỉ miệng cũng ?
La Vân Thanh : Thế cũng quá qua loa . Cô cảm thấy nhận em, thì bắt buộc nghi thức chính thức mới . bộ đội nơi nghiêm túc, làm cái trò Đào Viên kết nghĩa dường như thích hợp…
“… Đại Xuyên ca, chúng một tờ giấy nhận thì ?”
Lâm Đại Xuyên liền xua tay: “ cần, cần, Thanh Thanh, tin em.”
Ngô Chính ủy cũng mở miệng: “Tiểu La đồng chí, tin cô làm , giấy nhận cần .”
Xem thêm: Xuyên Không Mang Theo Không Gian, Làm Ruộng Nuôi Đệ – Muội Sống Sung Túc (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ làm chứng, ai nữa .”
Tin tưởng… thì . ở bộ đội, lời. La Vân Thanh vẻ mặt ngoan ngoãn đồng ý: “ thôi, Thủ trưởng, đều ngài.”
“ một cô nương mà!”
Ngô Chính ủy trong lòng cảm thán một tiếng. Ông vung tay lớn: “Tiểu La đồng chí, làm chủ cho cô .”
“ cô cứ ở đây, Lâm Đại Xuyên cô, em các ở cùng cũng cái chiếu ứng.”
“Nếu cuộc sống khó khăn thì tìm cô.”
“Lâm Đại Xuyên, ý kiến gì ?”
Lâm Đại Xuyên “chiến thắng” làm cho mụ mị đầu óc, chỉ cần La Vân Thanh ép cưới, điều kiện gì cũng thể đồng ý!
“ ý kiến! Chính ủy, ý kiến.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thu-truong-chi-muon-lam--trai-trong-sinh-khong-ga-nua-thanh-toan-cho-/chuong-4-neu-khong-duoc-thi-ket-bai--muoi.html.]
Bạn thể thích: Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Em gái công việc, để đảm bảo cuộc sống cho cô , tiền lương mỗi tháng đưa cho cô một nửa.”
“Đưa cho Tiểu La một nửa tiền lương?”
Ồ? Câu thốt , hai mắt Ngô Chính ủy sáng lên: Thằng nhóc, nhầm, coi như còn chút lương tâm!
“ , cứ quyết định như thế, nhớ làm !”
“Lương thực bộ đội tuy định lượng, để bên quân nhu tạm thời trích vài chục cân gạo, cũng thành vấn đề.”
“Tiểu La đồng chí, cô quân nhân chúng tận hiếu, chúng vô cùng cảm kích.”
“Cô cứ việc ở bộ đội, đợi bàn bạc với Đoàn trưởng xong, sẽ sắp xếp cụ thể cho cô.”
Cô nương y thuật, thể để cô nhàn rỗi, Ngô Chính ủy tính toán xong. Chỉ , ông dễ dàng. ông sợ, chỉ cần giữ cô nương nhỏ ở bộ đội, cách do nghĩ . Nếu trình độ y thuật cô thực sự , thông qua quan hệ để cô làm một nữ quân nhân cũng …
La Vân Thanh suy nghĩ Ngô Chính ủy, cũng hiểu hàm ý thực sự trong lời ông. Thời buổi bên ngoài vật tư thiếu thốn, cái gì cũng cần phiếu, huống hồ khỏi bộ đội cũng chỗ dừng chân. vả mặt một chuyện, tình hình thực tế cũng một chuyện, La Vân Thanh về quê.
Ở quê còn , cô một con gái, bên ngoài loạn lạc như , chống lưng nguy hiểm. Trong thôn đám đàn ông độc lấy vợ nhiều vô kể… Dù một y thuật, cũng lớn lên ở nông thôn, La Vân Thanh , cũng chỉ một phụ nữ bình thường. Hơn nữa cô hiện tại, vẫn một cô nương nhỏ. Một cô nương nhỏ bình thường, căn bản đối phó với những gã đàn ông độc liêm sỉ .
La Vân Thanh cha ruột ai. cô đầy tháng cha nuôi nhà họ La kết hôn mấy năm con nhặt , căn bản nhà ai vứt bỏ. Kiếp cô thử tìm, tìm chút tin tức nào cha ruột. Ở nơi quen thuộc cả một đời , dù cũng an hơn trở về, điều kiếp tìm nữa. La Vân Thanh nghĩ , nếu cha còn sống, họ tìm , chứng tỏ nhớ đến đứa con gái nữa. Nếu còn, dù lật tung cả trái đất, cũng chẳng tìm kết quả. Sống cuộc đời , đừng lãng phí cơ hội trọng sinh.
Tâm nguyện ở đạt thành, tảng đá trong lòng La Vân Thanh rơi xuống. Cô cung kính cảm ơn Ngô Chính ủy: “Cảm ơn Thủ trưởng, để ngài bận tâm .”
“Thủ trưởng, sắc mặt ngài, buổi tối ngủ ngon ?”
qua mới toại lòng . Ngô Chính ủy giúp cô, La Vân Thanh quyết định bắt đầu thể hiện y thuật từ ông. Quả nhiên, Ngô Chính ủy câu , hai mắt lập tức sáng rực!
“Tiểu La , cái cô cũng ?”
“Chỉ chứng mất ngủ thôi mà, chính lão trung y mấy chục năm kinh nghiệm!”
La Vân Thanh tự tin : “Thủ trưởng, cái khó.”
“Sắc mặt và đôi mắt ngài đều cho , ngài buổi tối ngủ ngon.”
“ cần lo lắng, ngày mai tìm cho ngài vài vị thảo dược.”
“Thuốc cũng cần uống, đến lúc đó làm thành cái gối cho ngài, châm cho ngài vài mũi, đảm bảo ngài thể ngủ ngon.”
“Hả?”
“Cô nhóc , thế mà thần kỹ như ?”
Chứng mất ngủ , bệnh ngoan cố đấy! Ngô Chính ủy tìm mấy vị lão trung y xem , đều chữa khỏi! Ngô Chính ủy ngước mắt, Lâm Đại Xuyên đầy ẩn ý: Thằng nhóc ơi, phát hiện mắt thấy vàng nạm ngọc đấy!
“Cô nương ưu tú như cần, hy vọng sẽ hối hận ha!”
Chứng mất ngủ hành hạ Ngô Chính ủy lâu, ông thật lòng một câu: “ thì đa tạ nhé!”
La Vân Thanh ngọt ngào với ông, xua tay: “ cần cảm ơn, chuyện nhỏ thôi mà, chuyện hôm nay làm phiền Thủ trưởng .”
“Ngài yên tâm, Thủ trưởng, tuyệt đối sẽ gây thêm phiền phức cho bộ đội nữa!”
câu , Ngô Chính ủy thầm nghĩ: Cô nương nhỏ, phiền phức gây lắm, hoan nghênh cô gây thêm nhiều chút!
“Lâm Đại Xuyên!”
“!”
Lâm Đại Xuyên đang thất thần giật kinh hãi.
Ngô Chính ủy căn dặn: “Sắp xếp thỏa cho Tiểu La đồng chí, đừng để cô xảy bất kỳ vấn đề gì, khó khăn kịp thời báo cáo lên đoàn!”
“Rõ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.