Thượng Thần Độc Sủng Mèo Nhỏ
Chương 11:
Lần nữa tỉnh lại, cảnh tượng đập vào mắt ta là tẩm ện của Tinh Hà Cung.
Ánh nến bập bùng, cả ện tịch liêu.
Ta mơ mơ màng màng, lại nhớ đến từng màn ở Trấn Mộng hà, tim như bị khoét rỗng, trống trải, kh thể nào lấp đầy.
Thần tiên hiến tế, hồn phi phách tán.
"Vũ nhi, con tỉnh ."
Cách m trăm năm, ta cuối cùng cũng lại được gặp cha mẹ .
Lần kết hôn đó, ta thậm chí còn kh liên lạc được với họ.
"Phụ thân, mẫu thân, hai đến . Con đã ngủ bao lâu ?"
"Hai tháng ."
"Lâu như vậy . Mẫu thân, con muốn tìm Huyền Th. cùng con được kh?"
Ta vội vàng xuống giường, muốn chạy ra ngoài, bị mẫu thân kéo lại.
"Mẫu thân, cầu xin , dẫn con tìm . Bất kể là Ma giới hay Minh giới, con đều muốn x vào, con nhất định tìm được ..."
Ta quỳ dưới chân mẫu thân, nắm l tay bà, nói năng lộn xộn, trong lòng lại dâng lên hy vọng.
"Vũ nhi, con của ta thật đáng thương." Mẫu thân ngồi xổm xuống, ôm l ta, nước mắt tuôn rơi.
Ta úp mặt vào lòng bà, khóc đến suýt ngạt thở.
"Vũ nhi, con đừng kích động, ta sẽ giúp con tìm Huyền Th, con hãy bảo trọng bản thân."
Phụ thân xoa đầu ta, ôn nhu nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thuong-than-doc-sung-meo-nho/chuong-11.html.]
"Kh, con muốn cùng, con kh muốn chờ đợi thêm một khắc nào nữa."
"Vũ nhi, hiện tại thân thể con yếu, tĩnh dưỡng cho tốt. Con... con đã m.a.n.g t.h.a.i ."
Cái gì? Ta cẩn thận sờ lên bụng, kh dám tin rằng nơi đó đang một sinh mệnh nhỏ bé đang lớn lên.]
[“Vũ nhi, là thật. Phượng Hoàng vốn khó khăn khi mang thai. Con dưỡng tốt thân thể mới thể bình an sinh con.”
Mẫu thân đỡ ta ngồi xuống giường, giơ tay lên, một bát c th tịnh xuất hiện trên tay bà.
“Vũ nhi, con như vậy, mẫu thân đau lòng. Bát Bà Sa Túi này, hay là con uống . Uống sẽ kh đau khổ như vậy nữa.”
“Kh, mẫu thân, con thà đau khổ mà nhớ, cũng kh muốn mơ mơ hồ hồ mà quên.”
Ta đ.á.n.h đổ bát Bà Sa Túi, mẫu thân cũng kh ép buộc.
Ta kh quậy phá nữa, mỗi ngày đều tĩnh dưỡng cho tốt.
Nhưng mỗi khi cúi đầu ngẩng mặt, khắp trời , hoa đào rơi rụng, từng ngọn cỏ, cái cây, đều là Huyền Th.
Bản nhạc “Tương Tư Dẫn” đó, ta nh đã đàn đến mức xuất thần nhập hóa.
Vết m.á.u trên Lưu Quang cầm cũng đã được lau sạch từ lâu. Nhưng chủ nhân của nó, mà ta muốn đàn “Tương Tư Dẫn” cho nghe, lại kh còn nữa.
Ta ngày ngày bức tr “Tinh Hà Yến” mà Chiêu Lâm vẽ ngày xưa, dường như Huyền Th trong tr đang nheo đôi mắt hoa đào, ngồi dưới gốc đào gảy đàn, chưa từng rời .
Ta còn lén mẫu thân, một đến Vân Khê sơn, ngồi bên bờ Trấn Mộng hà nửa ngày.
Nước s đã khôi phục lại sự trong vắt như xưa, như thể ngày hôm đó phong ấn chưa từng bị mở ra, Trấn Mộng hà thần chưa từng nổi giận, trận chiến hủy thiên diệt địa đó cũng chưa từng xảy ra…
Huyền Th, lại lừa ta kh? nói, phu thê chúng ta sẽ ngày trùng phùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.