Thuyền Nhỏ Cập Bến Liễu Vẫn Xanh
Chương 7:
Chương 7
Điều đó đồng nghĩa với việc ta kh cần giữ những quy củ Đ Cung nữa.
Đêm đó ta vui vẻ thu dọn đồ đạc.
Thực ra cũng chẳng gì để dọn vì đồ của ta chỉ một cái bọc nhỏ.
Sáng hôm sau, khi ta đeo bọc chuẩn bị rời thì ện hạ đến.
Vẫn là cẩm bào, ngọc quan như cũ.
Chỉ là thần sắc… kh còn thong dong như trước.
“Th Th.”
gọi ta, bước về phía ta.
Ta lùi lại.
tiến thêm một bước.
Ta lại lùi thêm một bước.
kh tiến nữa.
Ánh mắt dừng trên mặt ta, b.í.m tóc giản đơn và chiếc váy vải thô của ta.
Sau khi vào kinh, ta đã ít khi ăn mặc như vậy.
Lụa là châu báu, trâm cài vòng ngọc chất chồng nhưng vẫn kh thoải mái bằng bộ này.
Ta siết c.h.ặ.t dây bọc, ngẩng đầu vào mắt .
Trước kia, ta thích nhất là mắt .
Vì trong đó ý cười, ánh .
Còn bây giờ thì chúng như một vũng mực.
Kh ánh sáng, kh gợn sóng.
…
“Điện hạ còn việc gì ?” - ta khẽ hỏi.
Yết hầu khẽ động, bàn tay bu bên nắm lại thả ra, giọng khàn khàn:
“Th Th… đừng .”
Ta nghiêng đầu :
“Vì ?”
bỗng nghẹn lại.
…
“Ngài từng dạy ta viết chữ, nói quân t.ử trọng lời hứa.”
Ta bẻ ngón tay, từng ều từng ều kể lại:
“Ngài nói sẽ cùng ta thả diều, nhưng sau khi vào kinh chưa từng một lần.”
“Diều… cũng kh còn nữa.”
“Ngài nói sẽ ở bên ta như phụ thân mẫu thân, nhưng ngài luôn nói bận, kh chịu gặp ta.”
“Ngài còn nói Đ Cung là nhà của ta…”
…
Ta cúi đầu, đá viên sỏi dưới chân.
Viên sỏi lăn đến bên đôi giày hoa lệ của .
“Nhưng nếu là nhà thì sẽ kh để ma ma dùng roi đ.á.n.h ta.”
“Kh để ta đói bụng mà học cách đứng.”
“Cũng kh biến ta thành một khúc gỗ, bày tới bày lui.”
…
“Chương Hành Tùng.”
“Ngài nói dối.”
…
nghiêng đầu, môi trắng bệch:
“Th Th, ta là Thái t.ử, ta những ều bất đắc dĩ…”
“Ta biết mà.”
Ta cắt lời , bỗng bật cười:
“Ngài luôn nói là Thái t.ử, Thái t.ử dáng vẻ của Thái t.ử.”
“Điện hạ, ngài đã tự quấn trong quá nhiều thứ, quấn đến mức kh thở nổi.”
“Còn muốn kéo cả ta vào.”
“Nhưng vì ta cũng bị quấn chứ?”
“Việc đó mệt lắm.”
“Ta kh thích.”
…
Ta đứng trên bậc thềm, cao hơn nửa cái đầu.
Ta đưa tay, xoa đầu giống như lâu trước đây từng làm với ta.
kh nói gì nữa.
“Ta đây.”
Ta chạy xuống bậc thềm, đẩy mở cổng cung.
Ánh nắng tràn vào.
“Chương Hành Tùng, ngài sống lâu trăm tuổi nhé.”
sẽ kh vui vẻ mỗi ngày.
Cũng sẽ kh vạn sự như ý.
Vậy thì… chúc sống lâu trăm tuổi là được .
…
gió thổi qua.
Giọng Trần Duật Chu vang lên như tiếng chu gió:
“Th Th.”
Ta th đứng dưới ánh nắng, dung mạo mơ hồ mà dịu dàng.
dang tay:
“Lại đây.”
Ta cười, chạy tới, nhào vào lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thuyen-nho-cap-ben-lieu-van-x/chuong-7.html.]
ôm c.h.ặ.t ta, xoay vài vòng.
“Bọn họ đang chuẩn bị đồ ở nhà mới cho ngươi.”
dắt ta lên xe ngựa:
“Nghe nói trước khi thành thân gặp nhau là kh may, ta chỉ tr thủ gặp ngươi lần này… e là chúng ta một thời gian kh gặp…”
…
Xe ngựa rời Đ Cung.
Ta kh nhịn được quay đầu lại.
Cánh cửa son khép kín.
Như một cái l.ồ.ng giam.
…
Vì kiêng kị, nên những ngày sau Trần Duật Chu kh đến tìm ta.
sợ ta buồn chán, liền cho Khê Du đến, ngày ngày mang thư qua lại.
Ngoài chuyện thường ngày thì mỗi ngày chỉ hỏi:
“Th Th hôm nay ăn uống t.ử tế kh?”
Ta cũng ngày ngày đáp:
“.”
Thỉnh thoảng, kẹp vào thư vài món đồ nhỏ.
Hoặc là tượng gỗ do chính tay khắc, hoặc là kẹo đường mua ngoài phố.
Đêm trước ngày thành thân, Trần Duật Chu đến tìm ta.
“Gặp mặt kh may.”
Ngoài cửa, bóng mờ ảo:
“Nhưng ta nhớ ngươi.”
“Chỉ đứng nói chuyện cách cửa thôi, ngươi đừng ra, ta nói xong sẽ .”
Ta khẽ mỉm cười.
Bóng dưới ánh trăng kéo dài, in lên tấm cửa gi.
Ta bóng , nghe lải nhải:
“Này mai mệt lắm, sáng nhớ ăn nhiều một chút…”
“Khăn trùm đầu nếu ngột ngạt thì cứ vén lên…”
“Đừng bị m quy củ của bà mối dọa…”
đột nhiên im lặng.
“Th Th…”
Ngón tay gõ nhẹ vào khung cửa, từng tiếng nhỏ như gõ vào tim ta.
“Nếu ngươi chỉ th ta đẹp… hoặc chỉ muốn rời khỏi Đ Cung nên mới chọn ta…”
“Kh .”
“Ta kh ngốc đến vậy.”
“Ta phân biệt được.”
Ta thích mẫu thân là vì muốn làm nũng trong lòng bà.
Ta thích Khê Du là vì muốn tết tóc cho nàng.
Thích Dương di là muốn cùng bà ăn cơm nói chuyện…
Còn Trần Duật Chu thì khác.
Thích là…
Ngoài cửa vang lên tiếng vải áo sột soạt, chắc là đang lo lắng qua lại.
“Trần Duật Chu, nhắm mắt lại.”
khựng lại, đến cả hô hấp cũng ngừng.
“Nhắm chưa?”
“….”
Ta hít sâu một hơi, đặt tay lên then cửa.
“Ta cũng nhắm mắt .”
“Như vậy kh tính là gặp mặt.”
Cửa kẽo kẹt mở ra.
Gió đêm mang theo hương hoa quế ùa vào.
Ta dò dẫm bước tới chạm vào l.ồ.ng n.g.ự.c .
Nhón chân.
Ngẩng đầu.
Mềm mại.
Giống như ta tưởng tượng.
Toàn thân cứng lại, trong cổ họng thoát ra một tiếng hít nhẹ.
Ta lùi lại nửa bước:
“Ta phân biệt được.”
“Ta biết phu thê là gì, phu thê là cùng ăn cùng ngủ, sinh con, cả đời kh rời xa, c.h.ế.t cũng chôn cùng một chỗ.”
“Trần Duật Chu.”
“Ta thích ngươi.”
“Ta muốn làm phu thê với ngươi.”
ngừng thở.
lâu sau mới tìm lại được giọng nói:
“Ngươi phạm quy .”
“Rõ ràng là ta nói trước…”
Lời còn chưa dứt, đã hóa thành một nụ hôn sâu hơn.
Tiếng c đêm vang lên từ xa.
hoảng loạn lùi lại, chân tay lóng ngóng chạy ra ngoài:
“Ta… ta đây! Ngày mai gặp! Sáng nhớ ăn nhiều!”
À…
Hình như là do vừa nhắm mắt vừa nên bị vấp ngưỡng cửa .
…
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.