Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 13: Làm ơn cô nương hãy tốt bụng một chút
“Biểu đệ, tổ mẫu thương xót đệ, sai ta đến thăm. Đệ mang theo đệ và Phùng di nương cùng chúng ta .”
Giọng nói của Hà Lộ Tuyết mềm mại như b tuyết rơi trên hoa mai, mang theo hương thơm lạnh lẽo.
“Ta ở đây, kh đâu cả.” Phó Huyền Hành, một trai thẳng tính, kh biết thương hương tiếc ngọc, sắc mặt lạnh t như băng dưới mái hiên tháng Chạp.
“Nhưng tổ mẫu nói, đệ lại thể ở lại Thẩm gia được?… Thẩm gia nhỏ bé, khiến đệ chịu ấm ức.”
“Ta là con rể Thẩm gia, theo Thẩm gia là chuyện đương nhiên.” Phó Huyền Hành vừa nói vừa xoa đầu gối.
Hà Lộ Tuyết th động tác đó liền lộ ra một tia ghét bỏ, chỉ là thoáng qua, lập tức lại khôi phục dáng vẻ dịu dàng của tiểu thư khuê các.
“Nếu biểu đệ đã kh để tâm đến tình thân, nhất quyết theo Thẩm gia, vậy ta đành bẩm lại sự thật với tổ mẫu.”
Nói xong liền thi lễ rảo bước bỏ .
Đi quá vội, kh cẩn thận giẫm cục đất, lảo đảo suýt ngã.
Lúc này, Thẩm Vân Nguyệt đang ở trên xe ngựa sắp xếp lại đồ đạc, nghe th bên ngoài im bặt liền nhảy xuống xe.
Phó Huyền Hành cau mày: “Em cũng chậm một chút. Ngã mà rách mặt thì khóc kh nổi đâu.”
“Cao từng này mà ngã rách mặt thì xui xẻo cũng quá .” Thẩm Vân Nguyệt vừa nói vừa sang bên nhóm lửa.
Gió bắc rít lên từng cơn, táp vào mặt đau rát.
Cô tìm được một chỗ khuất gió, lại xe ngựa c nên đã ngăn được phần lớn gió lạnh.
“Phó Huyền Hành, tr lửa . tìm ao l nước.”
“Chú A Tứ đã vào rừng săn , đừng bắt cá đ. L nước về sớm.” Phó Huyền Hành vừa nói xong đã hối hận, lắm lời vậy chứ.
“Biết .” Thẩm Vân Nguyệt xách thùng nước rời .
Đi được một đoạn, cô ngửi th mùi m.á.u trong kh khí.
Thẩm Vân Nguyệt thầm nghĩ: Chẳng lẽ dã thú săn mồi? Biết đâu nhặt được món hời.
Lần theo mùi m.á.u một đoạn ngắn
Sau gốc cây, cô th một nam nhân mặc cẩm bào, mặt mũi tuấn tú nhưng trắng bệch. Tóc dài đen nhánh được búi lên bằng một cây trâm ngọc trắng tinh xảo, y phục đầy vết rách do đao kiếm c.h.é.m trúng.
Nam nhân nghiêng tựa vào gốc cây, kiếm trong tay giơ lên nửa chừng rơi xuống.
Thẩm Vân Nguyệt liếc , xách thùng nước quay đầu bỏ .
“Này! Cô th c.h.ế.t mà kh cứu ?” Nam nhân dùng kiếm chống xuống đất định đứng lên, nhưng lăn qua lăn lại vẫn kh đứng dậy được.
“ cứu để làm gì?” Thẩm Vân Nguyệt lạnh lùng hỏi, mặc kệ ánh mắt dịu dàng như ngọc của đối phương .
Đẹp trai thì chứ? Đẹp kh tiêu được như bạc đâu.
Nam nhân thở dốc vài hơi, “Cô thuốc trị thương, thể cứu mạng .”
“Liên quan gì tới ? là lạnh lùng vô cảm, từ ển kh từ ‘cứu ’.”
“ vàng, mua thuốc trị thương của cô!” Nam nhân kh còn sức để than trời, vội vã nói, sợ rằng nói chậm là cô đã chạy mất .
Thẩm Vân Nguyệt cười rạng rỡ, quay lại.
Th móc từ trong n.g.ự.c ra, trên tay đặt hai thỏi vàng.
Ai mà chê tiền nhiều chứ?
Mắt Thẩm Vân Nguyệt cong lên như trăng lưỡi liềm, bước đến vui vẻ hẳn ra.
Giọng nói chẳng còn lạnh lẽo như trước, ngược lại tràn đầy niềm vui kiếm tiền: “ đúng là đồ keo kiệt. Sắp mất mạng mà còn ôm khư khư vàng kh bu. đây làm tốt đến cùng, đổi chút thuốc trị thương cho vậy.”
Cô l vàng từ tay , móc từ đai lưng ra một gói thuốc trị thương đưa cho .
“Thuốc trị thương cũng chẳng còn bao nhiêu. Mà với bốn mươi lượng vàng của , giờ cũng chẳng mua nổi thuốc của đâu nhé. Cái tấm lòng thiện lương này của thật kh chịu nổi khổ đau đó mà.”
Nam nhân khẽ cau mày, thầm nghĩ: Cô đây là lòng tham nổi lên thì !
“Cô nương, bốn mươi lượng vàng đủ mua một hiệu thuốc đ. Làm ơn cô tốt bụng một chút.”
Thẩm Vân Nguyệt khẽ cong khóe môi cười: Tốt bụng là gì?
“Tốt bụng trị giá bao nhiêu lượng bạc?”
trai yếu ớt lườm một cái, cảm th thật đúng là đàn gảy tai trâu. hít hít mũi, nói:
“Cô nương, ta kh gì ăn... thể...”
“Kh thể. Đã đưa cho cô bốn mươi lượng vàng mà còn lắm yêu cầu vậy à? Mặt dày cỡ nào chứ?”
“Cô đúng là nhân lúc gặp nạn mà c.h.é.m chặt.”
“Ừ. Nếu kh nhân cơ hội chặt chém, đoán xem còn sống nổi kh?”
Đối phương thở dài, lại móc ra một thỏi bạc từ ngực:
“Đây là bạc mười lượng, chắc đủ mua chút đồ ăn trên cô chứ?”
Thẩm Vân Nguyệt cười tít mắt, toàn thân tỏa ra vẻ hân hoan khi kiếm được tiền:
“Đủ . m cái bánh ngô đây, làm tốt đến cùng, bán cho vậy.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô lục trong thùng ra m cái bánh ngô, tươi cười đưa cho .
“Giúp ta bôi thuốc .”
“ mua thuốc chứ mua chữa trị đâu. Đòi hỏi vậy ai mà chịu nổi?”
“Cô nương, làm ơn giúp ta. Lưng ta bị thương nặng, kh thể tự bôi thuốc. Coi như cô phát lòng từ bi .”
Ánh mắt van nài của kia kh rời khỏi cô.
“Thôi được , thôi được . Nợ đ.”
Thẩm Vân Nguyệt tuy kiếm được tiền, nhưng cũng kh đành lòng thật sự bỏ mặc .
Cô ra sau lưng , vạch áo ra.
luyện võ nên cơ bắp rắn chắc.
Lưng một vết thương đã mưng mủ, chất dịch vàng đục bốc mùi hôi thối. Thẩm Vân Nguyệt l dung dịch sát trùng trong kh gian ra (iodine).
ngồi quay lưng, kh được động tác của cô.
Cô đeo găng tay y tế dùng một lần, dùng b tẩm iodine làm sạch vết thương. Sau đó l d.a.o nhỏ trong kh gian cắt bỏ phần thịt thối.
Cuối cùng bôi thuốc, dùng băng vải băng bó lại.
Tất cả động tác dứt khoát gọn gàng, kh chút chần chừ.
Nam nhân cắn răng chịu đựng, trong lòng thầm nghĩ:
Cô gái này gan lớn thật.
Đối mặt với vết thương của ta mà kh chút hoảng sợ.
bắt đầu tò mò về cô.
“Kh biết cô nương quý d là gì?”
“Chúng ta sẽ kh gặp lại đâu, tên gọi chẳng qua chỉ là ký hiệu thôi.”
Thẩm Vân Nguyệt gom găng tay đã dùng bỏ vào kh gian, nơi đó một thùng rác thu hồi rác từ thế giới khác.
“ một viên thuốc, tặng miễn phí.”
Cô đưa một viên thuốc kháng viêm, đặt vào tay :
“Viên thuốc này còn quý hơn bốn mươi lượng vàng. Dù cả đống vàng cũng chưa chắc mua nổi.”
Quả thật cô nói kh sai. Với cổ đại, một viên thuốc kháng viêm hiệu quả đến vậy là báu vật.
Nói xong, cô xoay bỏ , kh quay đầu lại.
Nam nhân sờ vào lớp băng, vô tình th được phần thịt bị cắt bỏ.
Ánh mắt sâu thẳm theo bóng lưng cô gái.
Thẩm Vân Nguyệt chỉ xách một thùng nước quay về.
M ngày gần đây sức khỏe của Phó Huyền Hành dường như đã tốt lên rõ rệt, kh dùng thuốc gì cả.
Chỉ biết lý do là nhờ Thẩm Vân Nguyệt. Mỗi khi đến gần cô, một luồng sinh khí như dòng chảy âm thầm lan tỏa khắp cơ thể, tụ lại ở những nơi bị thương.
A Tứ bắt được một con gà rừng, áo ngắn cộc tay của giắt theo vài quả trứng rừng.
Con Khỉ (Hầu Tử) bên cạnh xách hai con thỏ đã lột da, nhướng mày cười với A Tứ.
Hai con thỏ đó vốn là A Tứ bắt được đưa cho họ.
Nhà họ Thẩm đ, chỉ thể nấu c gà rừng chia nhau uống.
Thẩm Vân Nguyệt vừa về tới nơi, A Tứ đã cho gà vào nồi đất.
Trứng rừng cũng đã được rửa sạch cho vào nấu cùng.
“Tiểu thư, trong rừng nguy hiểm lắm. Cô đừng tùy tiện vào.”
“Cháu biết , A Tứ thúc.”
Cô đặt thùng nước xuống, ngồi cạnh Phó Huyền Hành. Mọi trong nhà đang xếp hàng l bánh ngô, ai n đều im lặng kh nói gì.
kh ít ánh mắt chằm chằm về phía họ, chỉ hận kh thể lập tức cướp sạch.
Bởi nhà họ cũng từng đầy tớ và nô bộc, nhưng sau khi gặp chuyện thì tất cả đều bị bắt giải lên nha môn.
“ đám gia nh nhà họ Thẩm lại được theo?”
đàn bà béo hôm trước kh phục, nghiến răng Thẩm Vân Nguyệt.
“Cô đoán xem? Họ đâu ký khế ước bán thân. Chuyện lần này kh liên quan đến A Tứ thúc.”
Thẩm Vân Nguyệt cầm cái bánh ngô, khẽ lắc trong tay.
“Thật chẳng ra thể thống gì, gọi đầy tớ là 'thúc' (chú).”
“Bây giờ các chỉ là dân thường thôi. A Tứ thúc của ít ra còn là lương dân.”
Thẩm Vân Nguyệt kh chút khách sáo, phản đòn ngay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.