Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 137: Cảnh tượng kì cục
Mọi ăn xong cơm thì bắt đầu ngồi qu đống lửa nghỉ ngơi.
Nhà họ Thẩm để Lưu Phi Phi và bọn trẻ nghỉ trên xe ngựa. Lưu Tiểu Vân cũng cùng Thư Bảo ở trên xe.
Những khác đều nằm ngủ qu đống lửa.
Phó Huyền Đình kh thể xin được đồ ăn trong nhà họ Thẩm.
Món rau dại tự nấu vừa khó ăn vừa khó nuốt, cô cố gắng ăn được vài miếng kh thể ăn nữa.
Cô sờ bụng đói đến phát ra tiếng kêu, kh ngờ Thẩm Vân Nguyệt thật sự kh cho cô ăn gì.
Uống thêm vài bát nước.
Dù làm thế nào cũng kh đè được cái cảm giác đói trong bụng.
Phó Huyền Đình tránh mặt Thẩm Vân Nguyệt, đến trước mặt Mạc Dĩ Nhiên, quỳ xuống, lộ bộ mặt đáng thương.
“Dì, con làm chị dâu tức giận . Chị đang giận nên kh cho con ăn cơm.”
Phó Huyền Đình vốn đã xinh đẹp.
Giờ đây trên đôi mi như cánh bướm dính đầy nước mắt, đôi tay khu khăn. Mép môi hơi cong xuống: “Dì, con thể xin lỗi chị vào sáng mai được kh?”
Mạc Dĩ Nhiên kh ngờ cô gái nhỏ này lại làm Thẩm Vân Nguyệt giận.
bộ mặt xinh đẹp , cô cao hơn Vân Nguyệt, cũng lớn hơn m tháng.
Mạc Dĩ Nhiên trong lòng kh được thoải mái lắm: “ cô lại làm chị giận nữa? Phó tiểu thư, kh nói đâu, cũng nên học cách trưởng thành .”
Phó Huyền Đình biết Mạc Dĩ Nhiên dễ bảo, tưởng rằng vài giọt nước mắt sẽ dễ dàng dỗ dành cô.
bộ dạng này, chắc khó dỗ được cô .
Vừa khóc vừa nói nhỏ: “Là lỗi của con. Th trai luôn cau mặt la mắng con, trong lòng tự nhiên kh thoải mái.”
Cô cẩn thận ngẩng đầu Mạc Dĩ Nhiên: “Dì, xin lỗi.”
Phó Huyền Đình sờ bụng đói trơ xương, cúi đầu xuống. Trong mắt ẩn chứa cơn dận dữ trào dâng. Nếu cô nắm trong tay những tài sản đó, làm lại thấp kém đến thế chỉ vì miếng ăn?
“Ôi, các à... Trên đường lưu đày, một gia đình đoàn kết mới được.”
Mạc Dĩ Nhiên nói xong câu đó, mái tóc cô cụp xuống, lo lắng.
“Nhà , Vân Nguyệt tính tình kh tốt, nhưng thật thà và c bằng. Huyền Hành đứa trẻ kia lạnh lùng quá, nhưng cũng c bằng như Vân Nguyệt.”
“Nếu cô đắc tội cả hai , cũng kh thể thiên vị được.”
Mạc Dĩ Nhiên kh nỡ vai cô run rẩy, đành nhắm mắt lại: “Cô tự lo cho . Hãy nghĩ đến lời mẹ cô dặn trước khi chết, nghĩ đến sự khoan dung của Vân Nguyệt và Huyền Hành dành cho cô.”
“Nếu là khác, chỉ một cú đá đã đạp ruột cô ra ngoài .”
Mạc Dĩ Nhiên nghe tiếng bụng cô kêu.
Hiểu được lý do Phó Huyền Đình đến tìm cô.
Cô mềm lòng, đôi lúc ngu ngốc.
Nhưng trước khi ngu ngốc, cô sẽ tham khảo ý kiến con gái.
thể tránh mặt Thẩm Vân Nguyệt mà làm chuyện này?
Phó Huyền Đình th Mạc Dĩ Nhiên kh nói nữa, cố nén cơn hận trong mắt, móng tay sâu sắc cắn vào lòng bàn tay mà kh hay.
Cho đến khi th móng tay bị gãy, mới cảm th đau.
Bên cạnh, chị Văn cầm cái bánh gạo, kh gần kh xa những đứa con của Bành Tịch Nguyệt.
“Hừ, chẳng qua cũng là con của chủ mẫu thôi, các lại hơn ta?”
“ bạc gửi từ nhà ngoại, kh chia cho mẹ .”
“Nếu mẹ nhận được bạc đó, chắc c sẽ kh mất mạng.”
Chị Văn vừa vừa lẩm bẩm.
Đầu nhỏ va vào chân ai đó, tức giận nên nhổ nước bọt lên chân đối phương.
Trên đầu vang lên tiếng giận dữ:
“ mày bộ thế?”
Chị Văn ngẩng đầu, th là Phó Huyền Đình, cô tiểu thư ngu ngốc xinh đẹp.
“Phó chị, ăn bánh gạo kh?” Chị Văn chỉ cắn hai miếng bánh, tách làm đôi, đưa một nửa cho Phó Huyền Đình.
cầm nửa còn lại ăn một mạch.
Phó Huyền Đình nuốt nước bọt, cuối cùng thực tế tg mặt mũi.
Cầm l nửa bánh gạo ăn ngấu nghiến: “ mày tốt bụng cho tao ăn bánh gạo thế?”
Trong mắt đầy toan tính của chị Văn lóe lên một ánh lạ.
Cười, thuận tiện ngồi xuống đất: “ và cô giống nhau. Kh mẹ, đều bị cô Thẩm kia vô cớ chửi mắng.”
Cô bé nghĩ đến đó mỉm cười: “Mày còn đắc tội nhiều hơn tao. Tao chỉ tò mò muốn chơi với tiểu thế tử nhà An vương phủ thôi.”
Phó Huyền Đình cũng nhớ lại chuyện hôm đó.
Kh nhịn được mà cười khinh bỉ:
“Chị cái gì cũng kh vừa mắt. Nắm tiền của nhà họ Phó, toàn dâng cho nhà họ Thẩm.”
Chị Văn gật đầu đồng tình: “Phó chị khổ hơn. Nhà họ Thẩm hưởng thụ sung sướng, các lính c còn đối tốt với chị .”
“Nếu mày được số bạc đó, lính c sẽ đối xử với mày còn tốt hơn.”
Lời chị Văn kh nhẹ cũng kh nặng rơi vào lòng Phó Huyền Đình, khiến cô cảm th tìm được tri kỷ trong đời.
Cô bé nói câu nào cũng thấm.
Dưới ánh trăng cuối cùng lặn vào sau đám mây đen.
Trong mắt chị Văn chỉ còn lại sự gian xảo.
Phó Huyền Đình kh hiểu run lên một cái, luôn cảm th cô bé nhỏ này còn đáng sợ hơn cả Thẩm Vân Nguyệt.
Úp đầu vào đầu gối, Phó Huyền Đình lơ đãng nói:
“Hôm nay tao th trai lại đưa cho phiếu bạc. trai tao giỏi kiếm tiền, xuất sắc.”
Phó Huyền Đình nhớ lại hình ảnh Phó Huyền Hành trước kia ở phủ thái tử phế.
thoáng qua, cô cũng th trai là tài giỏi nhất thiên hạ.
Những tiểu thư quý tộc ở kinh thành đều thích tham gia trà hội do Phó Huyền Đình tổ chức chỉ để được th hoàng tử nhỏ từ xa.
Kể từ khi Phó Huyền Hành ốm, kh ai đến nữa.
Phó Huyền Đình thu hồi tư tưởng.
Chị Văn ngẫm nghĩ cô, chỉ th cái đầu nhỏ.
Vừa định nói gì đó thì nghe Phó Huyền Đình mặt lộ vẻ tức giận: “Tao sẽ đòi lại tiền bạc.”
Nói xong đứng dậy, vội vàng về phía Thẩm Vân Nguyệt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chị Văn ngồi trên đất cô, mỉm cười hiểm ác.
“Thật thú vị, đứa phế nhân đó thật sự giỏi kiếm tiền ?”
Chị Văn sờ mặt , ừ thì cô còn nhỏ.
Chắc kh thích kiểu dễ nuôi.
Chị Văn hơi giận mà véo má : “Lớn thêm vài tuổi được kh?”
Phó Huyền Đình nh như gió bước vài bước đến bên Thẩm Vân Nguyệt, ngồi xuống, trong lòng cảm th an toàn hơn nhiều.
Thẩm Vân Nguyệt nép trong áo choàng của Phó Huyền Hành ngủ.
Đội một chiếc mũ cáo đỏ, ánh lửa lờ mờ chiếu lên khuôn mặt cô.
Phó Huyền Hành nhắm mắt, cảm nhận ánh mắt Phó Huyền Đình mở to, sắc bén.
Im lặng cô như hai mũi d.a.o lạnh lùng.
“Biến.”
Phó Huyền Hành thầm nói một từ.
Cô muốn đứng dậy nhưng kh dám, cố nén nỗi sợ trong lòng, bò lại gần Thẩm Vân Nguyệt, nhỏ giọng giải thích:
“ biết lỗi .”
Phó Huyền Đình kể hết mọi chuyện vừa cho nghe, từng chữ kh bỏ sót: “Em sợ ánh mắt của chị Văn lắm. nói xem, chị ta muốn làm gì?”
Phó Huyền Đình giận Thẩm Vân Nguyệt, nhưng kh nghĩa cô muốn khác hãm hại chị .
Cô chỉ muốn tận dụng quyền lợi của cô dâu nhỏ, tự bắt nạt Thẩm Vân Nguyệt mà thôi.
Phó Huyền Hành kh nói gì thêm, chỉ nhíu mày sâu hơn.
Lâu lắm mới lạnh giọng:
“ biết .”
“ ơi, em kh muốn khác hại chị dâu, em chỉ là...”
Phó Huyền Đình ủy khuất nói.
Phó Huyền Hành bực ấn lên trán, th áo choàng trên vai Thẩm Vân Nguyệt hơi tụt.
Lại dùng tay kéo áo choàng lên, ánh mắt rơi trên gương mặt cô.
Làn da mịn màng hồng hào, vô thức đưa tay chạm nhẹ.
Trong lòng Phó Huyền Hành đã trở thành một hồ nước trong vắt.
Ngẩng lên th Phó Huyền Đình vẫn ngồi đó, lửa giận lại dâng lên.
“Biến.”
Phó Huyền Đình ủy khuất , kh dám làm giận, liền chạy sang nằm sát Phó Huyền Thăng.
Dù cô cũng kh dám ở một .
Phó Huyền Thăng kh dám nói nhiều, chỉ nhường chỗ cho cô.
cô nằm xuống, mới khinh bỉ:
“Mày chỉ dám với nhà thôi. Một cô tiểu thư nhỏ mà dọa được mày thế à?”
Bị chê, Phó Huyền Đình bịt tai, kh nghe kh nghe.
Lườm : “Thế thì ngày mai giúp tao l lại thể diện.”
“Hừ, ngày mai nhớ trả bánh gạo cho ta, đồ của ta kh thể tùy tiện ăn.”
Phó Huyền Thăng nhắm mắt.
Phó Huyền Đình: … Cảnh tượng lúng túng đã bị bọn họ th.
Phó Huyền Đình muốn làm ều xấu cũng kh gan, nếu ở phủ thái tử phế thì là tiểu thư bá đạo.
Sau này sẽ càng bá đạo hơn, chỉ dám bắt nạt kẻ yếu.
Trên đường lưu đày, cô chỉ cãi nhau với mà cô nghĩ kh dám g.i.ế.c . Đặc biệt là Thẩm Vân Nguyệt đã đồng ý để bà Phùng cho cô một con đường sống.
Ngày hôm sau, buổi sáng.
Mọi dậy, rửa ráy đơn giản.
Trần Vận Đình cùng tùy tùng mang đồ ăn khô đến chia tay: “Phó Huyền Hành, cô Thẩm. Hôm nay chúng ta chia tay ở đây, những đồ ăn này để cho các cô dùng.”
Phó Huyền Hành biết Trần Vận Đình đã nghe lời nói.
“Được, chúng nhận.”
Thẩm Vân Nguyệt ngạc nhiên:
“Thật sự nhận à?”
Cô biết Phó Huyền Hành hiếm khi nhận đồ khác, chỉ cô mới làm thế.
“Đã là ý tốt của thiếu gia Trần, chúng ta cũng kh thể thật sự kh nhận.”
Trong mắt Phó Huyền Hành thêm chút ấm áp.
Trần Vận Đình ngẩng cằm ra hiệu tùy tùng giao đồ cho Thẩm Từ Th.
“Cảm ơn.”
Trần Vận Đình kho tay.
Phó Huyền Hành liếc Khâu Chí tới, nhắc khéo:
“Thiếu gia Trần, bảo quản tr thật tốt.”
Trần Vận Đình ngẩn , sau đó hiểu ý.
“Hiểu .”
Ánh mắt liếc th tà áo Khâu Chí , quay đầu đổi nụ cười nói chuyện.
Gió thổi qua nghe tiếng nói:
“Chỉ là vài thứ thô sơ, đến phủ Tấn Dương cũng kh cần dùng nữa, để cho nhà họ Thẩm vậy.”
“Khâu đại nhân, muốn theo đến phủ Tấn Dương chơi m ngày kh?”
...
Lúc lại tiếp tục hành trình, Trần Vận Đình kh lâu sau tách đường ở ngã rẽ.
Chuyến này cách thành Vân Châu chỉ khoảng bảy tám ngày đường.
Phủ Vân Dương rộng lớn thưa dân, muốn tìm một thị trấn thuê xe ngựa kh dễ.
Con khỉ đứng trên lưng ngựa, roi vung vẩy kêu leng keng.
“Mọi nh lên, cố gắng tối nay nghỉ ở thị trấn. Ngày mai tiếp tục thuê xe ngựa .”
“Đội trưởng, bị bệnh .”
“Đội trưởng, ói mửa chóng mặt...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.