Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 154: Người nuôi dưỡng những “thuốc nhân” không phải là thần y, mà là y quái
“Chúng nó dùng mạng của em gái Điền Khâu để ép nó làm chuyện xấu, vốn dĩ Điền Khâu cũng chăm sóc bọn .”
Tú Tú nhỏ giọng giải thích, rụt rè về phía Thẩm Vân Nguyệt. “Cô bé gầy gò này chính là em gái Điền Khâu Điền La.”
“Bọn họ cũng tội nghiệp.”
Hơn chục đứa trẻ đồng loạt về phía Thẩm Vân Nguyệt. Âu Nhược Ương lòng mềm nhũn, nhưng nghĩ đến bốn đứa con của còn đang ở quán xe, lại muốn lao vào đánh Điền Khâu một trận.
Điền La còn nhỏ. Cô bé cắn môi về phía họ, tóc vàng khô buộc hai búi nhỏ, đôi mắt to tròn, cằm nhọn. Miệng cô khẽ động, yếu ớt van nài: “Xin tha cho .”
Giọng nói của cô bé nghe như tiếng mèo kêu.
Thẩm Vân Nguyệt khẽ nhíu mày, “Việc cũ thể bỏ qua, nhưng nếu bây giờ còn dám làm ta tức giận, ân oán mới cũ ta đều sẽ giải quyết hết.”
Điền Khâu vô thức mím môi đáp: “Các vị cứ yên tâm, cũng muốn đưa em . Nhất định kh làm loạn.”
M đứa trẻ khác đồng loạt gật đầu, “Chúng sẽ kh làm bừa.”
Thẩm Vân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm nàng sợ bọn họ la hét sẽ thu hút kẻ xấu.
Nàng lướt qua m đứa chuyển sang cửa giam sắt.
Đây là một cái hầm. Miệng hầm cửa giam, cánh cửa sắt treo một chiếc ổ khóa lớn. Vừa th khí được, vừa nhốt kh cho chạy ra.
Thẩm Vân Nguyệt nhấc trâm bạc trên đầu lên, dùng mũi trâm chọc vài lần vào ổ khóa. Trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi …
Ổ khóa kh hề động đậy.
Khó xử một chút, nàng chỉ đành cắm trâm bạc vào lại. quay sang nắm l ổ khóa, giật mạnh một cái.
Ổ khóa bật mở.
Âu Nhược Ương… Điền Khâu: …
Mọi : …!!!
Thẩm Vân Nguyệt ềm tĩnh ném ổ khóa sang một bên, liếc Âu Nhược Ương một cái:
“Âu tỷ, lát nữa đứng sau lưng ta. Đi sát theo.”
Tú Tú cùng m mắt sáng như ban nãy còn lo xem Thẩm cô nương mở khóa kiểu gì, ai ngờ đơn giản thô bạo vậy.
“Chị này giỏi quá.”
Thẩm Vân Nguyệt khẽ đáp một nụ cười, “Chuyện nhỏ.”
ánh mắt nàng trở nên sâu xa hơn: “Nếu sau một nén nhang mà chúng ta kh trở về, các em thể tự chọn: tự rời , hoặc ở lại đây.”
Tú Tú do dự nàng, “Cô nương, nếu một nén nhang bị bắt lại, các thể chịu hình phạt trong hầm.”
Đó là niềm hy vọng cuối cùng của Tú Tú cô kh muốn mất niềm hy vọng .
Thẩm Vân Nguyệt kh tin sẽ bị đưa trở lại, quay rời khỏi hầm kh ngoảnh đầu.
Âu Nhược Ương ra khỏi trước khi liếc bọn trẻ, môi mấp máy nhưng chẳng nói gì. Bốn đứa con của cô vẫn còn chờ ở quán xe. Cô đành vội theo Thẩm Vân Nguyệt rời hầm.
Hai vừa ra khỏi hầm thì th một sân nhỏ. Cánh cổng sân cũng đóng.
Thẩm Vân Nguyệt đoán ngoài cổng sẽ c gác, nàng khom như chỉnh dây bó chân, thực chất l ra hai con d.a.o găm từ kh gian. Đưa một con cho Âu Nhược Ương:
“Âu tỷ, ngoài cửa chắc c c. Cầm con d.a.o này để tự vệ. Nhớ nhé, bất cứ lúc nào cũng đừng sợ động đến dao.”
Thẩm Vân Nguyệt hạ giọng, lo Âu Nhược Ương kh dám dùng dao. Âu Nhược Ương hít một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ can đảm:
“Cô yên tâm, vì con làm được.”
Hai lặng lẽ tiến đến cửa. Thẩm Vân Nguyệt gõ nhẹ cửa như muốn gọi mở từ trong. Bên ngoài tiếng quát: “Ai đó?”
Nàng áp tai vào cửa, kh đáp, khẽ kéo tay nắm. tiếng kẽo kẹt.
“Đồ c.h.ế.t tiệt, chắc lại bọn nhóc trốn .”
“Lần này kh thả được thì cứ quăng vào thuốc! Lên trên bếp hun cho chín để răn đe.”
Bọn c vừa chửi vừa dọa. Âu Nhược Ương nghe đến phần muốn ói. Cô nén buồn nôn, nắm chặt dao, tự nhủ: Âu Nhược Ương, con về với m đứa nhỏ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngoài cửa tiếng mở khóa, ai đó hé cửa vào mà kh bước vào. đó còn nghi ngờ, thò đầu kỹ hơn.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một ánh lạnh lóe qua cổ đó quá trễ để hét tên.
Thẩm Vân Nguyệt nh nhẹn rạch ngang cổ đối phương bằng d.a.o găm; giọt m.á.u cuối cùng nhỏ xuống, nhưng trên d.a.o vẫn chẳng dính vết. Con d.a.o này là Phó Huyền Hành tặng nàng vẻ ngoài kh nổi bật mà giờ đây đúng là bảo vật.
Nàng đá nhẹ nằm dưới chân kéo Âu Nhược Ương ra.
Ra khỏi sân nhỏ là một vườn hoa; ngoài vườn lại là sân. Thẩm Vân Nguyệt nghe th chỗ khác tiếng ồn.
Nàng nói: “Âu tỷ, ta muốn dò xem chỗ đó. Nếu còn bị giam, chúng ta thể giải họ ra.”
Âu Nhược Ương thực lòng kh muốn, nhưng biết chỉ còn cách nghe theo Thẩm cô nương.
“Thẩm cô nương, sẽ kh quá nguy hiểm chứ? Nếu bị bắt…”
“Kh . m căn này kìa. Ừm, chị ẩn ở sau cửa, chờ ta một nén trà sẽ quay về tìm chị.”
Nói xong, Thẩm Vân Nguyệt chẳng đợi câu trả lời, đã vụt chạy.
Biết Bạch Tuyết và đại ca nàng chuyên buôn bán trẻ con để nuôi làm “thuốc nhân”, kiếm được bộn tiền bẩn thỉu, nên l sạch kho hàng ác nhân là chuyện Thẩm Vân Nguyệt thích nhất. Ai chẳng thích bạc đầy tay? Nghĩ đến đó, môi nàng gần như kéo đến sau tai.
Cấu trúc nhà cửa thường na ná nhau. Nghĩ đến tiểu ngốc muốn dẫn nàng tìm kho báu, Thẩm Vân Nguyệt bây giờ tự giác tận dụng năng lực của nó.
“Ngốc ngốc, mau nói kho hàng ở đâu?” Nàng vui vẻ với tiểu ngốc.
Tiểu ngốc lập tức nịnh nọt: “Đi theo con đường này đến cuối rẽ trái, tiếp vào một sân căn nhà giữa ba gian to nhất là kho.”
“Được. Về sau chia phần cho mày.”
Thẩm Vân Nguyệt phóng nh như bay. Nhảy lên tường theo một gốc cây ném một hòn đá vào chỗ khuất để đánh lạc hướng c gác. trượt xuống tường, trèo lên cửa sổ bên kia, đẩy mạnh cửa sổ hình b mở tung. Nàng nhảy vào, đóng cửa lại và l một thỏi vàng che chỗ bị hở để khỏi bị gió bật ra.
vào trong kho: dọc theo góc tường đầy các loại thảo dược; hàng loạt bình lọ ngâm ủ, kh rõ bên trong là gì. Giữa nhà bày vải vóc, vài hòm bạc, m giỏ đồng tiền. nhiều binh khí và đồ sắt.
Thẩm Vân Nguyệt làm một cái quạt tay, gom hết số đồng tiền. Chỉ để lại vài thứ sắt cùi và m vũ khí vô dụng; những bình lọ kh rõ là gì nàng cũng để lại. Ở triều đại Đại Châu, dân thường mua bán sắt thép kỷ luật nghiêm, thủ đoạn bọn buôn hiển nhiên phạm pháp cần chứng cứ để báo quan bắt bọn chúng.
Nàng thu nh chỗ này chạy ra, tiếp tục lục soát sân khác. th một căn phòng cửa sổ dính bột, nàng lẻn vào.
Vừa bước vào, cảnh tượng làm nàng suýt chảy cả mắt thật quá chướng tai gai mắt. Ai ngờ Bạch Tuyết phóng túng đến thế: sáng sớm đã làm xong việc còn ôm một gã nhỏ ngủ say. đàn mập đen kh che gì, che kín nhỏ bé. Chỉ th hai đôi chân lùm lùm khác nhau.
Thẩm Vân Nguyệt lén che mắt, tới tủ l hết đồ bỏ vào kh gian. Lặng lẽ kho đồ bí mật của Bạch Tuyết thật kh ít, đại ca cô ta chăm cô ta lắm. Lẹ chân mở cửa ra, tên nhỏ kia mở mắt, nước mắt lăn dài.
Nàng thu dọn xong ra bếp, quẳng hết đồ trong bếp vào kh gian. tìm Âu Nhược Ương hội hợp.
Tới cửa, nàng thì thầm: “Âu tỷ.”
Âu Nhược Ương mở cửa, th nàng mặt đầy vui mừng: “Thẩm Vân Nguyệt, tr th cô quay về đã sợ cô chuyện.”
Cô ngại kh dám nói sợ Thẩm cô kh quay lại, vội theo ra, sốt ruột hỏi: “Bây giờ ta rời khỏi chỗ này chứ?”
“Ừm, rời .”
Hai lần theo sân mà ra. Sân khá lớn, họ vòng vòng cuối cùng tới mé ngoài, ra như là một ngõ hẻm. Thẩm Vân Nguyệt thở phào.
“Đi, ra khỏi đây từ chỗ này.” Âu Nhược Ương thì thầm. Cô vẫn nắm chặt dao, mắt qu sợ nhảy ra.
Bên cạnh một căn phòng, trong đó đang nói chuyện. Thẩm Vân Nguyệt nảy ra ý, lặng lẽ tiến tới, nghe được vài câu:
“Đại ca, lô hàng này được nhiều trúng. Năm nay ta sẽ hưởng một mùa béo bở, m thằng kia bán được giá cao lắm.”
“Hừm, m hôm nữa là đại hội y dược. Ta lại l thêm lô nữa.”
“Đúng, dịp năm mới kiếm bạc sung sướng lắm.”
Cuối cùng, một giọng nam quen thuộc cất lên: “Trên đại hội y dược, nên kết thêm mối mua bán. Những thần y mà bộ dạng đoan trang kia, kh cũng dùng thuốc nhân để đạt mưu lợi riêng? Ta chính là lợi dụng ều đó để thu lợi nhiều nhất.”
Trong lòng Thẩm Vân Nguyệt lạnh toát vì ham lợi, bọn chúng thật sự kh coi mạng ra gì.
Vậy thì đừng trách nàng.
Nuôi dưỡng thuốc nhân đâu thần y, gọi là y quỷ mới đúng.
Ánh mắt Thẩm Vân Nguyệt hiện rõ lạnh lùng, sát khí từ từ lan tỏa. Nàng khẽ chọc thủng vách gi, thổi thuốc mê từ kh gian ra ngoài qua khung cửa sổ.
Âu Nhược Ương bên ngoài sốt ruột như lửa đốt. Cô hiểu ý Thẩm Vân Nguyệt, muốn gọi nàng mau rời , nhưng lại sợ tiếng gọi sẽ làm bọn ác nhân chú ý. Chỉ đành chắp tay khẩn cầu các đấng thần linh phù hộ, xin cho hai đừng rơi vào tay bọn ác kia nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.