Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 166: Dạ Thương, Nghìn vàng khó mua được người trong lòng ta
Dạ Thương đã thu hết những cây kim vàng lại, lời nói mang theo chút quyết đoán:
“ muốn để ta giúp các xử lý đó kh?”
“Cảm ơn c tử Dạ Thương, kh phiền bạn . những thì để họ làm truyền tin.”Thẩm Vân Nguyệt giọng thoải mái đáp lại.
Cô chủ động đưa cây “cửu phẩm tử sâm” cho Dạ Thương: “Đây là tiền khám bệnh của bạn.”
Dạ Thương lắc đầu: “Chỉ vì tấm ngọc bài này, ta cũng kh thể nhận cây sâm này.”
Phó Huyền Hành nhẹ nhàng ngẩng đầu, trầm ngâm một lúc.
“ cứ nhận , sau này việc cần đến , xem như trả trước tiền bạc.”Phó Huyền Hành nói nhẹ nhàng, như thể chỉ là chuyện vặt vãnh.
Nhưng Dạ Thương kh kẻ ngu ngốc, chỉ qua đã biết hai này kh tay mơ.
“ sợ nếu nhận vào sẽ khó xử, biết đ, đã hứa với khác thì làm mà kh lương tâm, kh làm lại mất uy tín.” Dạ Thương qua cây sâm, trong lòng đau đớn như bị cào xé.
Phó Huyền Hành kh ép nữa, vì ta kh bao giờ bắt khác làm ều họ kh muốn.
“Vân Diệp, đã thế thì cảm ơn c tử Dạ Thương. nhận l cây sâm này, còn cả cây thiên độc thảo nữa.
Qua năm mới sẽ tìm đoàn thương nhân, gửi về Th Phong Trại cho cụ Kê lão nhân trồng. Ông thích trồng dược thảo, để thử nghiệm. Biết đâu lại trồng được.”Phó Huyền Hành nói.
“Nhưng hiện tại trên đời chỉ còn một cây thiên độc thảo thể trồng được, những cây khác chưa phát hiện.”Thẩm Vân Nguyệt chút do dự, tay ngừng lại siết chặt.
“Nếu kh được thì tiêu hủy cũng kh . Kh thiên độc thảo còn cẩu vĩ thảo.”Phó Huyền Hành nói nghiêm túc, nếu kh chú ý ánh mắt tinh quái, lẽ sẽ nghĩ thật sự đang lên kế hoạch.
Dạ Thương nghe vậy mày nhíu lại.
“Thiên độc thảo mà cẩu vĩ thảo thể thay thế ?
Thầy tổ ta hách dịch dược thảo như thế nào, để trồng? Đúng là uổng phí!” Dạ Thương cảm th mỗi hơi thở đều như đ.â.m vào tim .
“Ừm, kh , kh tiếc.”Phó Huyền Hành nói nhẹ nhàng.
Dạ Thương tiến lên, l cây sâm, nghiến răng nói từng chữ một:
“ phục thật, l đây . Sau này muốn làm gì cứ nói với .”
Phó Huyền Hành giả vờ cau mày: “Kh hay lắm đâu? chưa bao giờ làm chuyện bắt ép khác.”
“ tự nguyện mà.” Dạ Thương kh muốn nói thêm.
Thẩm Vân Nguyệt cố nén cười, giận dỗi đưa tay ra.
“Cây thiên độc thảo đâu?”
Thẩm Vân Nguyệt cẩn thận l trong bao một chiếc lọ đất nhỏ, bên trong cây thiên độc thảo, lá màu x đậm viền đỏ tươi, còn l tơ mịn, giữa thân cây nhú ra nụ hoa.
Dạ Thương khó nuốt nước bọt: “Thật là cây thiên độc thảo sắp nở hoa.”
Nghĩ đến nghiên cứu đang làm, Dạ Thương trong lòng phấn khích vô cùng. Với bọn họ những y độc gia, dược thảo độc tốt thể làm ra nhiều loại thuốc độc bí truyền.
Nhưng nghĩ đến lờiPhó Huyền Hành, và nét mặt cười nửa miệng củaThẩm Vân Nguyệt, Dạ Thương chợt hiểu hai vợ chồng này đang bẫy .
tấm ngọc bài trong tay, kh lập tức tìm thuốc vương các, mà là câu cá ở đây.
Mà chính là con cá đó.
Hiểu rõ ều này, Dạ Thương thu lại nét vui vẻ, chằm chằm hai .
Bàn tay khẽ động,Thẩm Vân Nguyệt nhỏ tay vung lên.
Hai bên đối đáp, dược độc trong bị phá vỡ.
“Vợ chồng ta kh sợ những độc dược này, trong quá nhiều độc cực mạnh nhưng lại ngoan ngoãn như cháu bé.
Tiếp thêm loại nữa, chắc c kh bị m loại độc kia trong g.i.ế.c chết.
Vợ ? Cô cũng kh sợ.”Phó Huyền Hành ngồi thảnh thơi, tay nghịch ngợm tấm ngọc bài do cụ Kê đưa.
“ chắc còn muốn phí thuốc mê của ?” lời này làm Dạ Thương tức tối nhưng kh cách nào.
Ai bảo tò mò thế cơ chứ.
“Các là ai? Nhắm tới để làm gì?” Dạ Thương cũng bỏ cuộc, ngồi xuống, cầm l chén nước.
Chỉ nắm chén trà trong tay, nước bên trong lắc nhẹ.
“Trước kia kh nhắm tới các , nhưng ra tài năng trong ngọc bài ở ngân lâu, chỉ là lang thang luyện độc thì phí quá.”
“Vậy cảm ơn hai vị đã trân trọng.” Dạ Thương giọng lạnh lùng.
Thẩm Vân Nguyệt ngồi bên cạnhPhó Huyền Hành: “Chúng kh bao giờ ép khác.”
Dạ Thương: ...
Đặt chén xuống bàn, khóe môi động nhẹ.
“Kh ép , tất cả đều vì cây cẩu vĩ thảo mà tự nguyện.”
“ thể biết thầy tổ Kê lúc đó ra kh?”
Thẩm Vân Nguyệt chế nhạo:
“Ngươi nghĩ ai cũng thể trồng thiên độc thảo ? Nếu kh bằng lòng thì trả lại đây.”
“Này, đừng như vậy với chúng , kh phản đối, vui vẻ. Dạ Thương làm việc chưa bao giờ hỏi đúng sai.
Chỉ cần vui là được. Nghìn vàng khó mua được trong lòng ta.”
Dạ Thương cẩn thận đặt cây thiên độc thảo lại gần.
tò mò vợ chồng Thẩm huyền hành này làm dẫn độc dược vào một chỗ trong , “ cần ta giúp rút độc trong các ngươi kh?”
“Kh cần. Giờ đã hợp thể với cơ thể, quen .”Phó Huyền Hành một câu từ chối thẳng thừng.
Dạ Thương gần như muốn phun máu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai này bí mật.
Tò mò c.h.ế.t khiến bứt rứt.
phát sinh sự tò mò lớn với họ, lòng ngưỡng mộ sức mạnh khiến kh từ chối theo họ.
Ba trò chuyện một lúc.
Phó Huyền Hành cũng nghe được vài th tin từ Dạ Thương.
Lần này hội dược thảo bán ra phần lớn là của y quái và thuốc vương các.
Mở hội dược y chỉ là trò hề.
sở hữu thuật cổ tuyệt kỹ luyện thuốc, y quái và thuốc vương các định liên thủ th toán.
Những chuyện này kh thuộc phạm vi quản lý củaPhó Huyền Hành vàThẩm Vân Nguyệt.
Cũng kh thể đợi hội dược y kết thúc mới .
Bọn giải lệ sẽ kh đồng ý.
Phó Huyền Hành vẫy tay gọi một con chim ưng bay vòng qu Dạ Thương vài vòng.
ngoan ngoãn đậu trên cánh tayPhó Huyền Hành.
Thẩm Vân Nguyệt l vài miếng khô thịt, chim ăn từng miếng một, cọ đầu lên tayThẩm Vân Nguyệt, vỗ cánh bay ra ngoài cửa sổ.
“ khác dùng bồ câu đưa tin, các dùng chim ưng cũng được.”
“Vạn vật đều thể tận dụng.”Phó Huyền Hành nhẹ nhàng nói.
Tám chuyện một lúc, Dạ Thương trước rời khỏi.
Sau khi Dạ Thương , Vân Hòa từ dưới lầu lên, tay cầm một chiếc khay bọc vải gấm.
“Tiểu c tử.”
Vân Hòa đẩy cửa phòng khách, thThẩm Vân Nguyệt vàPhó Huyền Hành đang pha trà. Bàn trên bếp đất đỏ nhỏ tỏa hơi nóng, hương trà theo nhiệt tỏa ra.
Hít một hơi hương trà trong kh khí, Vân Hòa thu lại ánh mắt, đặt khay trước mặtThẩm Vân Nguyệt.
“Đây là bạc phiếu bán tr thu được.” Vân Hòa ngồi xuống ghế Dạ Thương vừa ngồi.
Phó Huyền Hành chủ động rót trà mời Vân Hòa.
“Trà Vân Vụ hảo hạng, thử xem vị thế nào.”
“Cảm ơn tiểu c tử.” Vân Hòa nâng chén trà, vẻ mặt kh ngạc nhiên như mọi , rõ ràng thường xuyên uống trà ngon.
Thẩm Vân Nguyệt ra ngoài phòng, qu đầu mối ngân lâu.
nói là gu thẩm mỹ? vẻ tùy ý.
Thẩm Vân Nguyệt nhếch môi bước vào, Phó Huyền Hành vài cái để rửa mắt.
“ thích trang sức nào kh?”
Phó Huyền Hành nhẹ giọng hỏi.
Thẩm Vân Nguyệt lắc đầu: “ lẽ kh hợp với .”
Vân Hòa thở dài: “Hừ, ngân lâu của chắc cũng khó trụ nổi .”
“Vân gia đã nghĩ đổi kiểu dáng mới chưa?”Thẩm Vân Nguyệt l bút vẽ và gi.
Cô vẽ phác thảo chiếc trâm cài đầu đơn giản.
Chỉ vẽ ngẫu hứng, khiến Vân Hòa bối rối.
“ vẽ cái gì vậy?”
“Kh nhận ra à?”Thẩm Vân Nguyệt cảm th cũng kh vẽ tệ, chủ yếu bút l mềm, khó hiện nét bút cứng.
Phó Huyền Hành liếc qua, cầm bút củaThẩm Vân Nguyệt, vẽ vài nét bên dưới, một chiếc trâm tinh xảo hiện ra.
Vân Hòa trố mắt.
“ biết ý cô trong mớ nét loằng ngoằng đó?”
“Ý đầu lòng đồng cảm mà.”Phó Huyền Hành đưa bút lại choThẩm Vân Nguyệt.
Thẩm Vân Nguyệt ngượng ngùng gãi mũi.
Được , kh đổ lỗi cho bút l.
Lại vẽ thêm hai kiểu đầu trang sức, hai chiếc bước dao, vàng trâm...
Phó Huyền Hành lại tiếp tục tô vẽ thêm.
Khi hai đưa gi cho Vân Hòa, ta há hốc mồm kh khép lại được.
“Các lại giúp ?”
Phó Huyền Hành nhẹ nhàng nhúng nước viết vài chữ trên bàn.
Vân Hòa kinh ngạc Phó Huyền Hành, sắc mặt lạnh lẽo: “Là ?”
Phó Huyền Hành viết tên bà nội , mỉm cười: “Hậu nhân của bà .”
“Hoá ra là tiểu chủ tử.” Vân Hòa vội vàng làm lễ.
“Chúng là gia nô. Khi xưa tổ phụ bị giải tán...”
Vân Hòa kh nói thêm gì.
Phó Huyền Hành gật đầu kh nói.
“Nhận l tờ gi này. Sau này mỗi tháng sẽ đem mẫu đến, ngân lâu Vân gia sẽ vượt qua ngân lâu Vinh.”Phó Huyền Hành nhẹ nhàng nói.
Vân Hòa vẻ kh tinPhó Huyền Hành, nghĩ quá trùng hợp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.