Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 199: Tính khí của anh ấy ngày càng nóng nảy hơn rồi
Thẩm Vân Nguyệt nhẹ nhàng liếc sang, rún má lúm đồng tiền mỉm cười:
“Âu tỷ tỷ, hãy l khí thế ngày xưa khi lưu đày ra, chẳng cần sợ m tên tiểu nhân của Nam Lý Quốc.”
“Ta biết .” Âu Nhược Ương trước đây kh sợ vì họ còn đang trên đường lưu đày.
Bây giờ lo sợ là vì kh thể rời khỏi nơi này.
Hộ khẩu ở đây, kh gi th hành hay thẻ cá thì đâu cũng kh được.
Cả nhóm trở về chỗ nhà Thẩm.
Thẩm Vân Nguyệt trước hết tìm cụ Thẩm đại lão gia, Thẩm Mã thị và phu nhân Thẩm lão gia để bàn bạc.
Cô truyền đạt ý định của Âu Nhược Ương và vài khác:
“Đại tổ phụ, tổ phụ, con nghĩ nhà họ Thẩm cũng cần làm việc. Hay để cho họ một mảnh đất giữa hai nhà để họ ở.”
“Như vậy họ vừa tiện chăm sóc cho tổ mẫu và mẫu thân . Hai cụ tuổi đã cao, con cũng kh yên lòng.”
“Nếu thật sự kh bạc thì kh làm vậy đâu. Nhưng còn vài đồng bạc trong tay thì cũng đừng để chịu khổ.”
Thẩm Mã thị những gia đình đó đúng là tốt.
Chỉ là...
“Vân Nguyệt à, thế nhưng bạc trong tay ta kh thể tiêu mãi kh c việc. Kh ruộng đất, kh nghề nghiệp mà còn thuê làm được?” Thẩm Mã thị do dự nói ra. Trước kia nhờ lời nhắc của Mạc Dĩ Nhiên, họ đã cất giữ chút bạc. Trên đường , họ cũng ít dùng bạc đó.
Bà cố, để cháu tính cho bà một khoản chi phí.” – Thẩm Vân Nguyệt bắt đầu giải thích về mức lương hàng tháng cho từng , lại nói đến kế hoạch sắp xếp lâu dài sau này.
Nghe xong, tim Thẩm Mã thị cứ đập thình thịch liên hồi.
Con bé này… quả thật gan và tầm !
“Được! Chúng ta nghe theo con.” – Thẩm Mã thị kh do dự gật đầu đồng ý – “Vân Nguyệt, con nói thế nào thì làm thế .”
“Vậy thì để Chu Tiểu Phương và Đường Vân theo hầu bà cố, còn Âu Nhược Ương và Triệu Điềm Nhi theo bà nội.” – Thẩm Vân Nguyệt trầm ngâm một lúc nói tiếp – “Con nghĩ cũng nên để Trần Tam bà tới nhà làm việc.”
“Bà là làng Bách Gia, hiểu phong tục tập quán nơi này. Bên cạnh các cụ cũng cần một lớn tuổi, yếu đuối để trò chuyện cho vui.”
Sắp xếp của Thẩm Vân Nguyệt, nói là vô cùng chu đáo và tâm.
Hai em cụ Thẩm nhau, trong mắt tràn đầy sự hài lòng và cảm kích.
“Vân Nguyệt, trong nhà thật may con.”
Thẩm Vân Nguyệt khẽ mỉm cười: “Là do phụ thân dạy dỗ tốt.”
Một câu nói liền đem tất cả c lao quy về cho Thẩm Từ Hiên.
Chỉ một lời khiến bốn vị trưởng bối trong nhà họ Thẩm đỏ hoe cả mắt.
Thẩm Vân Nguyệt thầm giận bản thân, hận kh thể tự cho hai cái cốc đầu.
xem, lại khơi đúng chuyện đau lòng…
“Bà nội, đừng đỏ mắt nữa. Con sẽ tưởng là lỡ lời, làm bà buồn đ.”
Thẩm phu nhân vội lau nước mắt, khẽ cười:
“Cái đứa nhỏ này, bà là vì vui mừng thôi. May mà con, nếu kh chẳng biết giờ này cuộc sống sẽ ra .”
“Kh cần nói gì khác, giờ ta chỉ biết, sau này chúng ta nhất định sẽ cuộc sống tốt hơn.”
Nói xong, Thẩm Vân Nguyệt rời khỏi phòng.
Bên kia, Phó Huyền Hành đã cho gọi Trần Tiểu Câu đến.
Phó Huyền Hành chỉ vào mảnh đất trống phía sau, kho một góc ở trong cùng:
“Trần Tiểu Câu, chiều nay bắt đầu dựng trước hai căn nhà tre tại chỗ này.”
Tất cả nhà tre đều được xây theo tiêu chuẩn thống nhất:
Nhà hai tầng với trần cao,
Ba phòng ngủ,
Ngoài còn một ban c nhỏ,
Tầng dưới thiết kế thêm nhà kho và bếp, chia hai bên trái của căn nhà.
Nếu dùng hàng rào tre quây lại thì chính là một nhà tre độc lập, sân vườn riêng biệt.
th Phó Huyền Hành và Thẩm Vân Nguyệt sắp xếp mọi thứ chu đáo như vậy, lại sang dãy nhà của Thẩm gia, trong lòng m Âu Nhược Ương dâng lên cảm giác biết ơn và ấm áp.
Các nàng thầm mừng vì đã lựa chọn theo Thẩm gia.
“ dãy nhà ở đây còn đẹp hơn cả ở Tiểu Điền Trang.”
“ ở Tiểu Điền Trang cũng đang dựng nhà tre, nhưng kh kiểu nâng cao như vậy đâu.”
Triệu Điềm Nhi ôm đứa bé trong lòng, vừa đặt con xuống liền quay đầu nhóm Thẩm gia đang bận rộn:
“Chúng ta cũng qua phụ giúp một tay .”
“Được, Tịch Nguyệt, giúp nấu ăn nhé.
Chí Cao, con giúp mẹ và thím tr em trai em gái một lát.”
Âu Nhược Ương nh chóng xắn tay áo, gia nhập đội làm việc.
Mạc Dĩ Nhiên và Triệu Hiểu Vân th m Âu Nhược Ương tới, cũng đã đoán được các nàng là đến nhờ cậy, nương tựa vào .
Hai chị em dâu tất nhiên hiểu họ đến là muốn phụ giúp, nhưng cũng chợt nghĩ đến chuyện Thẩm Vân Nguyệt lại tốn thêm tiền.
Thế là hai vội tụ lại, thì thầm tính toán số ngân lượng còn lại trong tay .
Triệu Hiểu Vân nhẹ nhàng thở phào:
“Con bé Vân Nguyệt này đúng là… mỗi lần đưa bạc cho nó, nó chỉ象 trưng nhận một ít. Bây giờ lại chi nhiều như vậy, kh thể kh l bạc của ta nữa đâu.”
Mạc Dĩ Nhiên khẽ cười, trấn an:
“Bạc của chị cứ để dành cho Vân Thành với Thư Bảo, hai đứa nó còn nhỏ mà. Chỗ em vẫn còn kha khá, em từng nói, đợi em đến Thạch Hàn Châu sẽ phái qua giúp.”
Từ nhỏ đã được nu chiều, Mạc Dĩ Nhiên luôn là viên ngọc quý trong tay nhà mẹ đẻ.
Dù đã sa cơ lưu lạc, nhưng Mạc Dĩ Thịnh – cả – vẫn thương và kh nỡ để chịu khổ.
Triệu Hiểu Vân nghe xong cũng chợt nghẹn lòng:
“ em kh nỡ em, chị cũng vậy…”
Nghĩ đến nhà mẹ đẻ, trong lòng hai kh tránh khỏi dâng lên một nỗi bi thương khó nói thành lời.
Từ nay về sau, kh biết còn ngày gặp lại kh?
Hay là… cả đời này cũng chẳng còn cơ hội tương phùng?
Lúc này, Thẩm Vân Nguyệt đang xem xét lò hấp bánh ngô:
“Thím, rổ bánh ngô này để lại đây, lát nữa chia cho những đang làm việc ăn.”
Một phụ nữ trong làng Bách Gia, đang vác rổ bánh, nghe vậy liền ngẩng đầu lên nàng, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc:
“Thẩm cô nương, cô đã trả c cho chúng bằng đồng tiền mà.”
“Ừ, biết.”
“Vậy cô còn cho bọn ăn bánh ngô?”
phụ nữ đó nàng kh tin nổi
ta vẫn nói những kẻ bị lưu đày từ Kinh Thành đến đây đều là lũ tàn ác vô lương...
Mà cô gái trước mặt lại hoàn toàn khác hẳn.
“Mỗi ngày đều đánh c.h.ế.t một dân thường, nếu kh thì lão hoàng đế lại lưu đày bọn họ?”
Nhưng nếu như thế cũng gọi là ác, vậy thì nàng tình nguyện để những như vậy… ác thêm một chút nữa.
“Kh ăn no, l đâu ra sức mà làm việc?” – Thẩm Vân Nguyệt thản nhiên liếc sang, giọng nói hờ hững nhưng dứt khoát. – “Sáng sớm chắc m kh được ăn no nhỉ?”
M phụ nữ bên cạnh nghe vậy đều xấu hổ cúi đầu:
“Sáng chỉ ăn c rau thôi…”
“Yên tâm . Làm việc cho nhà ta, sẽ kh để m bị đói.” – Thẩm Vân Nguyệt nói nhẹ nhàng nhưng đầy khí thế.
Bên phía nhà họ Lư, cũng đang hấp bánh ngô. Ban đầu họ định nấu cháo, nhưng phát hiện kh đủ bát, đành bắt chước nhà họ Thẩm hấp bánh ngô.
Một con dâu trong nhà họ Lư cầm một khúc dưa muối cắt thành sợi, bên cạnh còn hai rổ rau dại đã rửa sạch.
Cô dự định dùng rau dại và dưa muối xào với mỡ sói (loại mỡ động vật sẵn ở vùng hoang dã).
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Buổi trưa, nơi này trở nên vô cùng náo nhiệt.
Những đang làm việc đều được gọi tới ăn cơm.
Mỗi được phát ba cái bánh ngô, ngoài ra còn m chậu măng xào mỡ heo.
Món ăn của nhà họ Thẩm thì phong phú hơn một chút.
Ban đầu Thẩm Vân Nguyệt định để Âu Nhược Ương và m kia cùng ăn với nhà , nhưng lại bị Âu Nhược Ương từ chối. Nàng cho rằng:
" ăn cùng như những làm việc thì mới hợp lẽ."
Thẩm Vân Nguyệt bèn bảo Mục Nhã (nha hoàn) gắp mỗi món một ít đem cho họ,
duy chỉ món c gà rừng hầm là kh chia phần cho họ.
Đám như Trần Tiểu Câu ăn uống hài lòng.
“Cẩu Đa, ngươi chỉ ăn một cái bánh ngô vậy?” – hỏi.
Lý Cẩu Đa ngượng ngùng cười cười:
“Ta để dành hai cái mang về nhà cho bọn nhỏ ăn.”
Trần Tiểu Câu im lặng vài giây nói:
“ hiểu lòng của . Nhưng nhà họ Thẩm cho chúng ta bánh ngô là để chúng ta ăn no, sức mà làm việc.”
“ đề nghị thế này: Mỗi ăn hai cái, còn lại một cái thì đem về cho con cái. Mọi th ?”
Vừa dứt lời, mọi đều gật đầu đồng ý.
“Tiểu Câu nói đúng. Ăn no mới sức làm việc. Ăn hai cái, để lại một cái mang về, dù cũng còn tiền c nữa mà.”
Lý Cẩu Đa lặng lẽ l từ trong n.g.ự.c ra một cái bánh ngô, cắn hai miếng khẽ thở dài:
“Năm nay đúng là dễ sống hơn năm ngoái nhiều. Ăn thôi.”
Sau bữa cơm trưa, ai n lại chuẩn bị quay về tiếp tục c việc.
Thẩm Vân Nguyệt nhấc chân bước lên chiếc xe ngựa nơi Khỉ con đang nằm.
Ngoài Thẩm Vân Nguyệt, Phó Huyền Hành, và vài như Thẩm Vân Phong, thì kh ai khác biết Khỉ con đang ở đây.
Bình thường là do A Tứ, Ảnh Phong, và Đại Ngưu luân phiên chăm sóc .
Khi bước vào xe ngựa, Khỉ con đang ngây trần xe. Nghe th tiếng động, quay đầu lại:
“Cô Thẩm, gì ăn kh?”
“Một lát nữa sẽ bảo Đại Ngưu mang lên cho .” – Thẩm Vân Nguyệt đáp.
Nàng ngồi xuống bên cạnh, tiếp tục bắt mạch cho . thở dài nặng nề:
“Khỉ con, chất độc trong kh dễ gì giải được. cần chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.”
Nghe vậy, Khỉ con lộ vẻ sầu não:
“ còn bao nhiêu phần trăm cơ hội sống?”
“Khoảng hai phần.” – Thẩm Vân Nguyệt nói dối kh chớp mắt.
Khỉ con khép mắt lại, khuôn mặt hiện lên một nỗi bi thương kh nói thành lời:
“Cô Thẩm, nghe lời Đại ca Bằng, giữ trong sạch đến tận bây giờ. Kh ngờ đến một cô gái còn chưa từng chạm vào, mà đã làm cô hồn dã quỷ thế này …”
Phó Huyền Hành ngang qua xe ngựa.
vén rèm lên, liếc vào bên trong với vẻ ghét bỏ:
“ bộ dạng thật kh ra gì. Dù cũng còn hai phần trăm cơ hội sống đ.
Ta ngày trước thậm chí chưa đến một phần trăm, vậy mà bây giờ vẫn đứng đây để khinh thường .”
Khỉ con: …
Cách an ủi ta đúng là… độc nhất vô nhị.
Thẩm Vân Nguyệt nhếch môi cười nhạt:
“Khỉ con, nghỉ ngơi cho tốt .”
“Nếu áo trắng kia quay lại tìm , nhớ báo cho chúng biết.”
Khỉ con nghi hoặc quay sang Phó Huyền Hành:
“ áo trắng đó, lại tìm ?”
“Thì mà hỏi .” – Phó Huyền Hành trả lời cộc lốc, giọng nói đầy khó chịu.
Khỉ con nghiêng đầu, về phía Thẩm Vân Nguyệt, khẽ hỏi nhỏ:
“Cô Thẩm, tính khí của dạo này càng lúc càng gắt gỏng thì ?”
Thẩm Vân Nguyệt chỉ cười nhẹ, kh đáp. nàng bước xuống xe ngựa.
Tối hôm đó.
Thẩm Vân Nguyệt và Phó Huyền Hành sớm đã trở về phòng nghỉ ngơi.
A Tứ và Ảnh Phong dẫn theo Âu Nhược Ương quay lại l hành lý.
Chu Tiểu Phương cũng muốn theo, nhưng A Tứ đẩy chiếc xe tay nói:
“ đ thì càng vướng víu, thêm cản trở thôi.”
“Đến lúc đó mà đánh nhau với Nam Lý Quốc, thì ta với Ảnh Phong còn lo cho các ?”
Triệu Thiên Nhiên kéo tay Chu Tiểu Phương, cười nói:
“ Tứ nói đúng, cứ để chị Âu cùng các là được .”
Đường Vân cũng gật đầu đồng tình:
“Chúng ta cũng kh nhiều hành lý gì.”
Sau khi A Tứ, Ảnh Phong cùng Âu Nhược Ương rời ,
Thẩm Vân Nguyệt và Phó Huyền Hành bước ra ngoài. Phó Huyền Hành vòng tay ôm l eo Thẩm Vân Nguyệt, thì thầm bên tai nàng:
“Ta dẫn cô nh tới trước mặt họ nhé?”
“Được.”
Thẩm Vân Nguyệt gật đầu.
Phó Huyền Hành ôm nàng vài vòng, ngang qua phía bắc thì dừng lại.
“Hà cô nương, đừng khóc nữa, nói cho ta biết ai bắt nạt cô ?”
Vinh Mục đứng trong ánh trăng, Hà Lộ Tuyết với ánh mắt dịu dàng:
“ là đôi vợ chồng kh biết ều của đứa em họ cứng đầu kia kh?”
Phó Huyền Hành: ……
Thẩm Vân Nguyệt: …… lặng lẽ lật mắt lên, kh nói gì.
đàn này tr bảnh bao, vậy mà miệng nói năng còn tệ hơn nhà vệ sinh.
“C tử Vinh, đứa em họ của , hai vợ chồng họ tạm thời kh bàn tới, chỉ cần tránh xa họ là được.”
“Chỉ là nhà cũng kh dễ đối phó, m ngày trước số bạc mà ngài đưa đã bị họ lừa hết .”
Hà Lộ Tuyết mặc một chiếc áo khoác màu sen, thân hình gầy yếu run rẩy kh ngừng.
“C tử Vinh, thật hận . lại là con gái chứ, nếu là con trai, nhất định sẽ gây dựng sự nghiệp.”
“Đến lúc đó, sẽ cơ hội chứng minh giá trị của .”
Vinh Mục Hà Lộ Tuyết vừa xinh đẹp vừa tài năng với ánh mắt thương cảm, kh khỏi mạnh dạn nắm l bàn tay lạnh ngắt của nàng.
“Hà cô nương, cô yên tâm, ở bên cạnh cô .”
“Ngày trước ngài đưa cho hai c thức món ăn, đã cho nhà bếp của quán rượu chế biến và đang chuẩn bị quảng bá món mới.”
“Cô biết kh? đã kiếm được khá nhiều bạc . Tất cả đều nhờ c sức của cô, nhất định sẽ kh bạc đãi cô.”
Vinh Mục khẽ nuốt nước bọt, muốn ôm l cô,
Nhưng lại sợ làm tổn thương Hà Lộ Tuyết.
Hà Lộ Tuyết vốn tưởng rằng Vinh Mục sẽ nhân cơ hội này ôm l cô,
Nào ngờ chỉ nắm tay ngay lập tức bu ra.
Trong lòng cô kh khỏi khinh bỉ: Đồ Hồn nhát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.