Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài

Chương 252: Vân Nguyệt của ta thật xinh đẹp

Chương trước Chương sau

"Huyền Sinh còn nhỏ, kh thể dỗ dành nó một chút ?" Thẩm Vân Nguyệt vấn một búi tóc đơn giản, Phó Huyền Hành bước đến cầm trâm cài lên tóc nàng.

tiện tay l ra một cây trâm bạc trong hộp, trên trâm gắn một hạt ngọc trai.

Cài bên búi tóc của Thẩm Vân Nguyệt, chăm chú ngắm nghía khẽ nói:

"Vân Nguyệt của ta thật xinh đẹp."

gương mặt mờ ảo phản chiếu trong gương đồng, Phó Huyền Hành kh nhịn được cúi đầu xuống. cố kiềm chế cơn thôi thúc muốn hôn nàng – kh thể mạo phạm nàng khi nàng chưa đến tuổi cập kê.

dời ánh mắt , yết hầu khẽ động:

"Vân Nguyệt, ta xuống dưới trước đây."

Thẩm Vân Nguyệt cố ý siết nhẹ tay , ánh mắt ẩn chứa ý cười.

Lòng bàn tay Phó Huyền Hành tê rần, một cảm xúc khó tả lan từ tay đến tận tim.

ngẩn ngơ nàng:

"Vân Nguyệt, nàng..."

Thẩm Vân Nguyệt đứng dậy, xoay đối diện với .

Nàng bất ngờ ôm chặt , nh chóng bu ra khi còn đang cứng .

Nàng cười tươi với lúm đồng tiền:

" xuống trước ."

Phó Huyền Hành ngây ngốc “ừ” một tiếng, bóng lưng khi xuống lầu chút vội vàng.

Thẩm Vân Nguyệt phì cười.

Khi nàng xuống lầu, Phó Huyền Sinh đang ngồi xổm ở góc tường lập tức lặng lẽ dịch đến bên cạnh nàng, như chuyện muốn nói.

Thẩm Vân Nguyệt liếc cái miệng đang chu ra của bé, kh nhịn được véo má :

"Huyền Sinh, chuyện gì ?"

"Tẩu tẩu, hai già kia bao giờ mới ?" Phó Huyền Sinh do dự một lúc vẫn nói ra.

"Đệ kh thích họ ở trong nhà."

"Lão gia An vì chúng ta mới bị thương và mất trí nhớ." Thẩm Vân Nguyệt kiên nhẫn giải thích:

"Ít nhất cũng đợi hồi phục một chút mới trở về được."

"Nhưng tr vẫn khoẻ mạnh mà."

"Ông quên mất là ai, quên cả thân."

Phó Huyền Sinh thở dài:

"Vậy thì để đệ thúc uống thuốc và châm cứu."

"Huyền Sinh ngoan lắm." Thẩm Vân Nguyệt xoa đầu , nhẹ giọng nói:

"Đại ca đệ hiểu tấm lòng của đệ, sau này kh cần dậy sớm làm những việc đó nữa."

Phó Huyền Sinh chu môi.

bé giờ đã hoạt bát hơn trước, cao hơn, gầy hơn nhưng cũng rắn rỏi hơn.

"Đại ca kh thích ?"

" thích chứ. Nhưng các con là đệ, đệ kh cần làm những việc như vậy."

"Tẩu tẩu, bọn đệ là đệ, đệ làm gì cho đại ca cũng là ều nên làm." Phó Huyền Sinh cười toe toét:

"Ngày mai đệ sẽ dậy sớm để thu thập sương ở ao sen."

Th cứng đầu như vậy, Thẩm Vân Nguyệt kh nói gì thêm.

"Đừng để mệt quá."

"Kh mệt đâu."

Phó Huyền Sinh vui vẻ chạy vào bếp. Mục Nhã đã sắc xong thuốc và đổ ra bát.

Nàng đặt bát thuốc vào khay gỗ vu, còn đặt thêm một đĩa mứt nhỏ.

Phó Huyền Sinh biết thuốc và mứt là chuẩn bị cho lão gia An.

"Tỷ tỷ Mục Nhã, để đệ mang qua giúp tỷ nhé."

Mục Nhã th còn nhiều việc trong bếp, liền dặn dò:

"Cảm ơn Huyền Sinh nhé. Ông kh chịu uống thuốc, đệ dỗ dành một chút. Sau khi uống xong thì cho ăn mứt để bớt đắng."

"Vâng, đệ biết ."

Phó Huyền Sinh mang thuốc đến phòng lão gia An.

Ngoài đang ngồi cau trên ghế, quản sự An cũng đang ngồi thở dài.

"Lão già, thở dài gì chứ? Ta còn chưa chết, để khi ta c.h.ế.t thì khóc cũng chưa muộn." Ông bát thuốc đen sì với vẻ mặt ghét bỏ.

"Tiểu tử, sáng nay cãi nhau với ta, giờ đến đây làm gì?"

Phó Huyền Sinh thầm nghĩ: Lão già thối, mau khỏe lại rời khỏi đây .

"Cháu mang thuốc cho ."

Lão gia An hừ lạnh nằm xuống giường, mắng to:

"Ta kh uống. Là ngươi bệnh thì uống !"

Phó Huyền Sinh bĩu môi:

"Ông như con nít thế, còn dám nói kh bệnh?"

Lão gia An lườm nguýt:

"Tiểu tử, ngươi hỗn xược lắm ."

Phó Huyền Sinh nhún vai:

"Ngay cả thuốc cũng kh dám uống, còn dám bảo là kh bệnh? Hay ta với thi xem ai kh dám uống thì là chó con."

"Ngươi… Ngươi… được lắm..." Lão gia An tức đến nỗi kh nói nên lời.

Tay còn định tát cho Phó Huyền Sinh một cái.

Nhưng bé đã nh chân trốn mất.

"Xì, đồ nhát gan!" Phó Huyền Sinh cười trêu chọc, làm động tác quệt mũi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Kh dám uống thuốc, đúng là chó con!"

Phó Huyền Hành từ ngoài ngang, cau mày bất mãn:

"Huyền Sinh!"

Phó Huyền Sinh đang uốn éo trêu lão gia, nghe giọng đại ca liền rụt cổ lại, như gà con rụng l.

chạy ra ngoài, cúi đầu:

"Đại ca, đệ..."

"Mau ăn sáng . Ăn xong tới chỗ chủ gia họ Lư học bài, m hôm nữa ta sẽ kiểm tra." Phó Huyền Hành cũng học. Ở độ tuổi như , ở kinh thành cũng đang lo chuyện đèn sách.

Phó Huyền Sinh gật đầu:

"Đệ ngay."

Nói xong, liếc vào phòng, th lão gia An cũng làm động tác quệt mũi với .

tức tối trợn mắt, phóng như bay ra ngoài ăn sáng.

Phó Huyền Hành lạnh nhạt liếc vào phòng, sau đó bước vào.

"Kh uống thuốc à?"

Lão gia An mặt đầy uất ức:

"Đắng lắm."

"Nhà ta kh nuôi cả đời được. Nếu kh hợp tác ều trị, ngoài kia là đường lớn, mời." Phó Huyền Hành chỉ ra ngoài, giọng lạnh lẽo.

"Ta kh cần biết hai đến đây vì lý do gì. Mất trí hay gãy chân, nếu muốn biến nơi này thành nơi nghỉ dưỡng thì sớm tỉnh mộng ."

Lời nói của lạnh như băng, vẻ mặt càng lạnh hơn.

Lão gia An hiếm khi cầm l bát, một hơi uống cạn thuốc.

Đắng đến mức nhăn hết mặt mày, vội l hai miếng mứt bỏ vào miệng.

Ông giơ bát lên trước mặt Phó Huyền Hành:

"Tiểu tử thối, dám kh nuôi nội à? Kh sợ bị trời đánh ?"

"Ông nội ta – cái đồ bất lương kia – còn sợ trời đánh hơn cả ta."

Lão gia An: …

Quản sự An: …

Hai tên nhãi r này, mỗi ngày đều l chuyện nguyền rủa nội làm thú vui!

Lắc đuôi, vểnh tai như một con mèo nhỏ đang l lòng chủ nhân.

Ám Minh im lặng liếc mà kh nói gì, còn Tiểu Thất thì trong mắt tràn đầy sự sùng bái.

"Chủ tử, làm cách nào vậy?"

Con hổ trắng gầm lên một tiếng rung chuyển trời đất khiến đám Tiểu Thất giật .

Cả khu rừng lặng ngắt như tờ.

Dưới chân núi, m con côn trùng vốn còn kêu râm ran cũng ngưng bặt, như thể đang nín thở.

Phó Huyền Hành l m miếng thịt khô từ trong n.g.ự.c áo ra, ung dung đút cho hổ trắng ăn m miếng, chỉ về phía đám Ám Minh:

"Ngửi kỹ mùi của bọn họ, tuyến phòng thủ này giao cho ngươi tr chừng."

"Lát nữa, ta sẽ nướng thịt cho ngươi ăn."

Con hổ trắng l cái đầu to của dụi vào lòng bàn tay Phó Huyền Hành, phát ra những tiếng gừ gừ vui vẻ như một con mèo lớn.

Phó Huyền Hành tiếp tục kiểm tra hệ thống phòng vệ.

Hiện giờ, các thợ thủ c đang xây dựng khu nhà hai gian. Những làm việc này ban đêm cũng kh về nhà, mà ăn ở luôn dưới chân núi phía sau.

Chỉ dân thôn Bách Gia là về nhà nghỉ ngơi.

Họ cũng dần đoán ra rằng, m ngày nay dường như chủ nhân đang chuẩn bị ều gì đó.

lo lắng thì thầm:

"Nghe nói Th Bang sắp xuống thu lương thực . Trạm đầu tiên là thôn Bách Gia. Nói là thị trấn Vĩnh Hòa gần đây vừa mở đường vừa xây nhà, thu hút kh ít đến đây làm thuê. lớn tuổi đều bảo họ làm vậy quá rình rang."

"Ngươi nói xem, chúng ta nên xin nghỉ phép về nhà lánh nạn kh?"

"Nghỉ về nhà lánh nạn? Ở đây an toàn hơn bất kỳ chỗ nào. qua cũng biết chủ kh tầm thường."

"Ta th lão Nhị nói đúng đ. Làm việc cho chủ, mỗi ngày đều thịt ăn, bánh ngô thì ăn thoải mái, ba ngày lại một bữa cơm gạo tẻ."

"Rau nấu dầu, cá tôm bắt từ s nấu cũng ngon. Ngay cả bánh bao rau dại cũng ngon nữa."

"Ta kh về đâu."

"Ta cũng kh về."

...

Mọi đồng th quyết định kh rời , những ai trước đó định xin phép về nhà cũng nuốt lại ý định.

Tất cả mọi đều ở lại, nếu chỉ một bỏ thì thật mất tình cảm.

Sau này còn muốn quay lại làm việc nữa kh?

"Nếu gặp Th Bang thì làm ?"

"Giống như đám sửa đường , x lên đánh là xong!"

Ở một nơi khác.

Lúc này, Thẩm Vân Nguyệt đang ở ruộng nước phía sau, chỉ đạo trai của Lý Cẩu Đa – là Lý Cẩu Điền – gieo hạt giống lúa.

Những hạt giống lúa đã được ngâm nước vôi được rải đều khắp mặt ruộng.

Bên trên phủ một lớp rơm rạ để giữ ấm, cũng để tránh chim chóc tới ăn hạt giống.

Sau khi gieo xong gần ba mẫu ruộng, nàng lại chỉ đạo gieo giống lúa nếp ở một thửa ruộng khác – thửa này chỉ chưa đến nửa mẫu.

Từ xa, Mục Nhã đến.

Nàng cúi chào Thẩm Vân Nguyệt:

"Thiếu phu nhân, từ trấn Vĩnh Hòa gửi thiệp mời, mời chủ đang làm đường ở đầu làng đến trấn một chuyến."

"Ai gửi thiệp?"

Trong lòng Thẩm Vân Nguyệt khẽ cười lạnh: Cái thiệp mời này tới đúng lúc thật. Xem ra là định tìm kẻ gánh tội thay .

"Là của nha môn trấn đưa tới. Nói là trấn trưởng và huyện thừa Lâu muốn gặp chủ." Mục Nhã thiệp bằng ánh mắt khinh thường đây rõ ràng là tiệc Hồng Môn mà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...