Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 275: Cớ sao chỉ nàng đến đòi mạng?
Thẩm Vân Nguyệt bước vào trong viện, liền th lão An Vương Gia đang hống hách chỉ huy Phượng Tiểu Đao làm việc:
“Tên tiểu tử nhà ngươi, mau đánh giày cho ta!”
Phượng Tiểu Đao khinh khỉnh cầm đôi giày hôi rình, hất nhẹ tay ném thẳng vào góc sân.
“Ông là ai mà dám sai ta đánh giày? Dựa vào cái gì? Già muốn lên mặt bắt nạt ta chắc?”
An lão Vương Gia trợn mắt, phùng râu:
“Tiểu tử thúi! Ta là nội của ngươi đ!”
nói thế vì càng Phượng Tiểu Đao lại càng th giống cháu .
Phượng Tiểu Đao đảo đôi mắt sắc như sói một vòng, hừ lạnh:
“Hừ, cỏ trên mộ nội ta còn cao hơn cả ta. Chẳng lẽ sống ở trong mộ?”
th lão già bị câu nói làm tức đến mức râu dựng ngược, mới miễn cưỡng bĩu môi, nhặt đôi giày lên, chỉ dùng hai đầu ngón tay kẹp l.
“Được , lão già, hôm nay là lần cuối ta đánh giày cho .”
Dứt lời, hậm hực quay đầu bỏ .
An lão Vương Gia ôm n.g.ự.c thở dài.
Gần đây, tinh thần đã tốt lên nhiều. Nếu kh trước đó được Thẩm Vân Nguyệt chẩn mạch, e là kh ai nghĩ vẫn còn là một bệnh.
“Lão gia, hôm nay tr tinh thần ngài khá tốt đ.”
Th Thẩm Vân Nguyệt bước vào, lập tức than thở:
“Nếu ngày nào ngươi cho ta dừng cái thứ thuốc đắng ngắt kia, thì ta đảm bảo tinh thần còn tốt gấp trăm lần!”
Thẩm Vân Nguyệt khẽ nhướng mày, bật cười:
“Nếu ngài thật sự kh muốn gặp cháu ruột cháu chắt của , vậy chúng ta thể dừng thuốc bất cứ lúc nào, kh ai ép cả.”
“Nhưng làm ơn đừng nhận phu quân của ta là cháu nội nữa.”
An Vương Gia bị nghẹn họng kh nói được lời nào.
Trên gương mặt hiện lên vẻ ngơ ngẩn khó tả
bởi những hình ảnh trong mộng luôn quấn l tâm trí .
Thậm chí trong mơ còn th một giống Phó Huyền Hành,
đặc biệt là đôi mắt kia sâu thẳm như vực, khiến khác vừa sợ vừa mê.
Lão An Vương Gia bất giác lẩm bẩm:
“Giờ ta chẳng nhớ nổi ai nữa…
Dù gặp lại cháu ruột, thì cũng ích gì đâu…”
Thẩm Vân Nguyệt ngồi xuống đối diện, tay nhấc ấm trà trên bàn, rót hai chén.
Một chén được nàng đặt trước mặt .
“Lão gia, nếu thật sự muốn gặp, thì kiên trì uống thuốc.”
Nàng dừng lại một chút, trầm giọng nói, lời mang theo sự chân thành:
“Ngài cũng kh muốn để bọn họ cưỡng ép đưa ngài rời chứ?”
“Nếu tiếp tục ngẩn ngơ thế này, e là cũng dùng đến biện pháp mạnh thôi.”
Nghe vậy, An lão Vương Gia khẽ nheo mắt, đáy mắt thoáng qua một tia sắc lạnh.
Cái tên già khọm kia cứ suốt ngày thúc giục hồi kinh.
Nhưng trong lòng, lại chẳng hề muốn quay về.
Ông liếc mắt Thẩm Vân Nguyệt, ánh mắt mang theo m phần nghi hoặc, dò xét:
“Tiểu nha đầu này, ngươi đã bị hai tên lừa đảo kia mua chuộc kh?
Cùng một giuộc với bọn họ, muốn lừa ta rời khỏi nơi này?”
“Hay là… ngươi sợ ta ăn nhiều, nên kh nỡ nuôi nữa?”
Thẩm Vân Nguyệt chỉ biết nhướng mày cạn lời, trong bụng thì thở dài đúng là càng lớn tuổi càng đa nghi.
Nàng cầm chén trà lên, ánh mắt nghiêm túc mà ôn hòa :
“Lão gia, tuy ngài mất trí nhớ, nhưng đầu óc vẫn minh mẫn hơn thường.
Thật lòng mà nói, thậm chí còn sắc sảo hơn cả khi chưa mất trí.”
“Nếu ngài thật sự kh muốn , thì dù ta khô cả cổ,
cũng chẳng thể nào khiến ngài gật đầu được đúng kh?”
An lão Vương Gia gật đầu, cười khẽ:
“Câu này thì kh sai.”
An lão Vương Gia nâng chén trà lên uống cạn, khẽ thở dài:
“Tiểu nha đầu Thẩm à, thật ra ta cũng muốn sớm khôi phục trí nhớ…”
“Chỉ là… gần đây luôn bước vào giấc mộng của ta, đến để đòi mạng.”
“Ngươi nghĩ mà xem, thân là một vương gia, ta từng dính m.á.u tay kh ít, những mạng ta nợ… sợ rằng kh chỉ ngàn là hết.”
Ông cau mày, giọng trầm thấp, khó hiểu:
“Nhưng vì … chỉ một nữ nhân đến đòi mạng ta?”
Mái tóc bạc của lão run nhẹ lên, vẻ mặt thoáng lạc thần.
Thẩm Vân Nguyệt cảm th như ều gì đó lóe qua trong tâm trí
nhưng nhất thời lại kh thể nắm bắt được.
Nàng chỉ đành dịu giọng, khẽ an ủi vài câu.
Lúc nàng đứng dậy rời , quản sự của An phủ lặng lẽ bám theo sau.
Hạ giọng gọi:
“Tiểu thư Thẩm.”
Thẩm Vân Nguyệt dừng chân, quay lại , nét mặt chút nghi hoặc:
“An quản sự chuyện gì, cứ nói thẳng ra là được.”
An quản sự lập tức nở nụ cười nịnh nọt, hai tay xoa vào nhau, lưỡng lự một hồi thở dài:
“Cô thể khuyên lão Vương Gia sớm quay về kinh thành kh?
Cô cũng biết, nếu còn kh chịu về, An vương phủ sắp bị lật tung !”
Thẩm Vân Nguyệt nhíu mày:
“Nghiêm trọng đến mức ?”
An quản sự gật đầu đầy lo lắng:
“ lại kh nghiêm trọng chứ? Lão gia năm xưa phong lưu hào hoa, con trai tới mười m …”
“Cháu nội trưởng thành thì cũng đếm kh xuể…”
“Một cái vị trí Vương gia thôi mà khiến bao đỏ mắt dòm ngó.
Chưa kể, sản nghiệp dưới tên ngài, nhân mạch quyền thế trong tay ngài…”
“Tiền tài... đủ khiến ta mù cả mắt!”
Thẩm Vân Nguyệt: … cảm giác này… giống như đang nói chuyện về một vị hoàng đế vậy?
Nàng cụp mắt, giọng vẫn bình thản:
“An quản sự, mọi chuyện vẫn nghe theo ý của lão Vương Gia thôi.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
An quản sự ngó qu một chút, hạ giọng:
“Một ngàn lượng! Một ngàn lượng vàng, chỉ cần cô khiến lão gia chịu trở về trong vòng mười ngày, số bạc đó là của cô!”
Thẩm Vân Nguyệt: … Một ngàn lượng vàng? Xem ra chuyện ở Lĩnh Nam còn phức tạp hơn nghĩ…
Nhưng mà… trở về kinh ?
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ miên man, An quản sự cắn răng tăng giá:
“Một ngàn năm trăm lượng! Kh thể cao hơn nữa đâu!”
Ánh mắt Thẩm Vân Nguyệt bỗng lóe sáng, mừng rỡ:
“Ta đồng ý! Vậy l mười ngày làm kỳ hạn, thế nào?”
Tiền thì kh chê nhiều!
An quản sự đột nhiên cảm giác như vừa bị hớ một vố.
Nhưng nghĩ đến tính khí của lão Vương Gia, ánh mắt ta cũng tối lại, cuối cùng vẫn cắn răng gật đầu:
“Mười ngày thì mười ngày!”
“Một lời đã định!”
Thẩm Vân Nguyệt niềm tin rằng trong vài ngày tới, An lão Vương Gia sẽ hồi phục tốt.
Rời khỏi đó, nàng trở về viện chính.
Tiểu Cửu mang lên bản đồ địa hình kho bãi bên bến cảng:
“Thiếu phu nhân, đây là những kho hàng ở đó.”
“Dãy cửa hàng này cũng đều là những cửa hiệu thuê trên bến cảng, phần lớn đều do trong Th Bang chiếm lĩnh.”
“Hàng hóa bán ra cơ bản cũng là ép mua ép bán.”
Tiểu Cửu bu mắt xuống, giọng phần chán nản:
“Nói là hỏi giá thì mua đồ của họ, phát triển đến giờ, dù chỉ liếc mắt cũng bắt buộc mua.”
Thẩm Vân Nguyệt khinh bỉ cười khẩy:
“Bảo vệ cái nồi vàng mà dùng thủ đoạn bẩn thỉu kiếm bạc, m tên ăn hại này phí phạm cửa hàng quá.”
Mộ Nha đang ngồi bên cạnh nghiên mực.
Thẩm Vân Nguyệt trải tờ gi tuyên ra, cầm bút vạch lại quy hoạch cửa hàng.
“Tiểu Cửu, truyền lệnh ngay. Bến cảng tái tuyển thuê, tiền thuê mỗi tháng đều cố định, mỗi hai năm sẽ mức tăng nhất định.”
“Giữ lại m cửa hàng này. Một cửa dành cho Vân Đình, một cửa cho Lăng Mạc Hiên.”
Tiểu Cửu ngạc nhiên, kh nghĩ Thẩm Vân Nguyệt lại để dành cho Lăng Mạc Hiên.
“Vâng, thiếu phu nhân. Còn m cửa này thì ?”
Ánh mắt Thẩm Vân Nguyệt trầm xuống:
“Xem Khám Bát Thúc họ muốn kh.”
“Hai cửa này chúng ta giữ lại, hai cửa cho nhà Thẩm gia, còn lại một cửa cho Phó Huyền Tùng .”
“Vâng ạ.” Tiểu Cửu vội đáp.
Thẩm Vân Nguyệt ghi chú lại các lưu ý, mỗi loại cửa hàng kh quá ba cửa.
Ý là trên bến cảng cùng một mặt hàng tối đa chỉ ba cửa, tránh cạnh tr ác liệt.
Ban đầu tuyển thuê sẽ chính sách ưu đãi, như miễn tiền thuê hai tháng đầu.
Nàng viết tường tận mọi thứ.
Tiểu Cửu hỏi:
“Thiếu phu nhân, chúng ta bán chè kh?”
Thẩm Vân Nguyệt lắc đầu:
“Bán rượu.”
Nàng vài c thức rượu ngon, lại rượu trong kh gian nhiều, sẽ cho thêm chút nước suối từ kh gian hòa quyện cho ngon hơn.
Chỉ bán rượu tốt nhất.
Mộ Nha kh hỏi thêm, vì trong lòng nàng nghĩ, dù Thẩm Vân Nguyệt làm gì cũng là tuyệt nhất.
Nàng làm xong mọi việc.
Trời đã tối sầm.
Thẩm Vân Nguyệt ra ngoài trời tối, dặn dò Tiểu Cửu:
“Tiểu Cửu, chuẩn bị xe ngựa, chúng ta về Bách Gia Thôn.”
“Đã muộn thế này , kh nghỉ lại một đêm?”
Thẩm Vân Nguyệt lắc đầu nhẹ:
“Kh cần. Bách Gia Thôn ở.”
Cô lo lắng nhà họ Thẩm sẽ kh yên tâm.
Lần này theo về Mục Dạ, Bát Niệm. Lý Vị Ương và Vân Cửu Thúc ở lại tại Điện Vân Hành.
Phong Tiểu Đao muốn theo, nhưng Thẩm Vân Nguyệtchỉ nhẹ nhàng liếc một cái:
“Ngươi ở đây theo Ám học kỹ năng .”
“Ngươi khí phách kiêu ngạo, nhưng chẳng kỹ năng tương xứng.”
Phong Tiểu Đao tất nhiên muốn kỹ năng, liền vái tay nhận lời.
Thẩm Vân Nguyệttới Bách Gia Thôn khi trăng đã lên đỉnh cây.
Từ xa xa, Ám Tam th xe ngựa của họ, trên ngọn cây treo hai đèn lồng đỏ.
Khi ngang qua nhà họ Hà, nghe th tiếng rùng rợn truyền đến, tiếng kêu la thảm thiết lúc cao lúc thấp.
Mục Dạ kh nhịn được rùng .
“Đó là ai vậy?”
Bát Niệm nhăn mặt lườm, khinh bỉ nói:
“Còn ai nữa ngoài cô dâu nhỏ nhà Lỗ? Nghe nói m ngày trước con trong bụng cũng bị hại mất .”
“Ôi, thật tội nghiệp.” Mục Dạ nói chẳng thành lời:
“Con tính kh bằng trời tính, chắc giờ cô ta đã hối hận .”
Bát Niệm liếc ra cửa sổ xe, ánh mắt lạnh lùng:
“Hối hận cũng chẳng kịp nữa .”
“Hà đại cửu c.h.ế.t , nhà họ Hà làm để cô ta tiếp tục ở lại được?”
Ngừng vài hơi, Bát Niệm lạnh lùng nói:
“Chắc đêm nay sẽ mất mạng ngay tại đây.”
Mục Dạ kh nói gì, cô kh mềm lòng.
Thẩm Vân Nguyệtnhắm mắt giả vờ ngủ, nghe hai họ nói chuyện sang chuyện khác.
Phó Huyền Hành kh ở bên cạnh, khiến Thẩm Vân Nguyệthơi kh quen.
Trước kia, ta lúc nào cũng bám l cô vào phòng.
Giờ thì lạnh lẽo vắng vẻ.
Hóa ra thiếu niên đó đã vô thức trở thành thói quen của cô.
Thẩm Vân Nguyệt đặt tay lên con d.a.o găm Phó Huyền Hành tặng, đứng trong phòng ra cửa sổ.
“Huyền Hành, bình an trở về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.