Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 304: Gia nhân (ông chú) đã thay đổi so với trước, phải chăng anh đã tái hôn rồi?
Trong lòng Phó Huyền Thăng (Phó huyền sinh), tất nhiên muốn dành nhiều thời gian hơn bên Phó Huyền Hành. hết lòng mong muốn sớm giúp đỡ và chia sẻ gánh nặng với Huyền Hằng, vào cánh tay nhỏ bé của mím môi.
"Khi nào mới lớn được đây nhỉ."
M như Thẩm Vân Chính nghe nói Phó Huyền Hành sẽ rời một thời gian thì đều bày tỏ muốn cùng về Bách Gia Thôn
Ngay cả Phượng Tiểu Đao vốn ít nói cũng muốn theo về.
“Được . Các một xe ngựa, để Ám Nhị lái xe,” Thẩm Vân Nguyệt ra lệnh.
“Em muốn cưỡi ngựa,” Thẩm Vân Phong suy nghĩ một chút đề nghị với Vân Nguyệt.
Thẩm Vân Thành kh chịu thua, “Chị ơi, em cũng muốn cưỡi ngựa.” M họ vốn luyện tập cả cưỡi ngựa lẫn võ c mỗi ngày đều đặn, kh hề thua kém.
Phượng Tiểu Đao kh nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
“Được . Ba các cưỡi ngựa, còn lại ngồi xe ngựa hết.”
Thẩm Vân Chính... còn chưa kịp nói gì, mắt quay cuồng tìm cách để được cưỡi ngựa.
Thẩm Vân Nguyệt nhàn nhạt liếc một cái: “Kh nghe lời thì ở lại hết.”
“Chị thiên vị!” Thẩm Vân Chính vừa dùng tay chân ôm l chân Vân Nguyệt, vừa ngẩng đầu nhỏ lên phản đối.
“ còn chưa cao hơn được yên ngựa, đã muốn cưỡi à?”
“Em cưỡi ngựa con thôi mà.”
“Ở trong Vân Hằng Điện cưỡi thế nào cũng được, nhưng về đến Bách Gia Thôn thì kh được đâu.” Vân Duệ bế ra khỏi chân , “Trên đường còn qua lại, xe bò, xe ngựa... Nếu chuyện gì xảy ra thì ?”
Thẩm Vân Chính thở dài: “Chị chỉ ghét em thấp thôi mà.”
“Ừ, cũng chút tự biết đ.” Vân Nguyệt mỉm cười, búng nhẹ trán .
“Nh lên mà lên xe ngựa .”
“Dạ!” Thẩm Vân Chính vui vẻ leo lên xe.
Ông chú Vân Cửu và Lý Vị Ương ở lại Vân Hằng Điện, Phó Huyền Hành ý muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Phó Huyền Hành vốn kh nói nhiều, chỉ quỳ gập tay:
“Cửu thúc, Vân Hằng Điện giao cho . sẽ sớm trở về.”
“Huyền Hằng, phó tướng Mã sắp xếp thế nào? Chẳng lẽ để họ đóng trại ngay ngoài thị trấn ?”
Phó Huyền Hành suy nghĩ một lát: “Gần s Thương một vùng đất hoang, lúc trước chúng ta mua cả phần dưới chân núi Thái Bình Sơn luôn.”
“Vài trăm mẫu đất, vốn định trồng cây ăn quả. Cái phần gần làng để phó tướng Mã dẫn qua ở.”
Nói xong, Phó Huyền Hành nhẹ giọng hỏi Thẩm Vân Nguyệt:
“Em th ?”
“ tốt. cũng muốn xem m tướng sĩ đó giỏi đến đâu?” Vân Nguyệt gật đầu đồng ý. “Quân ta mạnh hơn bọn lính đồn trú ở ngoại ô kinh thành.”
Phó Huyền Hành ngập ngừng nói chậm:
“ lẽ kh bằng.”
“Vậy thì bắt đầu tập luyện cho họ từ m ngày nay .” Vân Duệ trong kh gian nhiều sách về mặt này.
Phương pháp huấn luyện chiến đấu hiện đại.
Phương pháp huấn luyện lính đặc nhiệm.
“Ừ, việc huấn luyện thể lực và chiến đấu giao cho em nhé.”
“Được.” Vân Duệ đồng ý ngay.
Ông chú Vân Cửu bên cạnh th vậy thì hết sức bối rối.
Quả thật là dám giao việc, cũng dám nhận việc.
Huấn luyện lính? Việc quan trọng như thế mà để Vân Duệ làm?
Vân Cửu nhăn mặt lo lắng cô: “Vân Nguyệt, cô làm được kh?”
“Kh đâu. Cửu thúc, một thời gian sau qua xem.”
Trời cũng đã tối muộn.
Vân Duệ cùng mọi cưỡi ngựa rời Vân Hằng Điện, trước tiên đến chỗ đồn quân ngoài thị trấn.
Phó Huyền Hành qua nói với phó tướng Mã vài câu, để Ám Minh (Âm Minh) lại dẫn họ sang bên kia s Thương lập trại.
Tất cả binh lính đứng im lặng.
Họ biết rằng vũ khí bí mật làm nổ một cái hố lớn trên mặt đất chính là do trước mặt họ tạo ra.
Nhưng kh ai dám bàn tán nhỏ to.
Cho đến khi Phó Huyền Hành rời , mới thầm thì:
“Quả thật là trong hoàng tộc, dù rơi xuống đáy vực vẫn thể đứng dậy.”
“Thái tử bị phế vốn mạnh hơn các hoàng tử khác cả trăm lần, con trai của đương nhiên cũng hơn .”
“Kh biết thái thượng hoàng nghĩ gì, lại thiên vị con thường lên ngôi.”
thì thầm:
“Thái tử bị phế là con gái nhà họ Vân sinh ra, thái thượng hoàng làm chuyện mờ ám nên kh dám giúp thái tử lên ngôi.”
“Nghe nói oan hồn nhà họ Vân chưa siêu thoát, còn truyền lời nguyền.”
“Thái thượng hoàng kh ngu, mời nhiều pháp sư, khóa hồn nhà họ Vân trong trận khóa hồn, kh cho nhà họ Vân thoát ra.”
“Trận khóa hồn mạnh, linh hồn vào cũng kh thể đầu thai.”
Một trung đội trưởng râu rậm bước tới quát:
“Nói linh tinh thì coi chừng cái lưỡi đ.”
Mọi im lặng ngay.
cả đoàn bắt đầu thu dọn trại, tiến về phía s Thương.
Năm nghìn tướng sĩ, tính cả ban bếp cùng xuất phát.
Vương Quận Thái nghĩ rằng đưa họ đến chỉ để dọa Phó Huyền Hành và đồng bọn, chuẩn bị ít lương thực đồ ăn.
Phó tướng Mã sốt ruột nhưng kh dám nói.
Ám Minh th số lương thực của ban bếp thì biết chắc đến mốt sẽ đói.
sai thuộc hạ Bóng Hắc:
“Đi Bách Gia Thôn nói với tiểu phu nhân, lính chỉ còn đủ lương thực đến ngày mai thôi.”
Bóng Hắc nhận lời, thầm chửi Vương Quận Thái keo kiệt: “Đã bắt ngựa chạy mà kh cho ăn cỏ. Hết thuốc chữa .”
Thẩm Vân Nguyệt và mọi trở lại Bách Gia Thôn.
Ông chú Vân Bát cùng mọi đứng chờ ở cửa làng.
Ngay cả Trần Tiểu Câu và m trong làng cũng đứng kh gần kh xa, th Vân Duệ và mọi về.
gọi:
“Phu nhân Đ Gia, các kh chứ? Vân Hằng Điện còn kh?”
“Còn.”
trong Bách Gia Thôn vui mừng hẳn lên.
“Phu nhân Đ Gia, chị thật tuyệt.”
“Đừng để mất Vân Hằng Điện.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Duệ cười, gọi mọi trong làng:
“Yên tâm . Để Giang Thú ( g.i.ế.c hai con heo, chia mỗi nhà trong làng một cân thịt. Xem như ăn mừng chúng ta giữ được Vân Hằng Điện.”
Trần Tiểu Câu cười, tiến tới nói:
“Phu nhân Đ Gia, trong làng kh giúp được gì thì cũng kh nên chia thịt. Hay để Giang Thú g.i.ế.c heo đưa thịt đến nhà họ Thẩm .”
“Nhà các khách đến .”
“Khách đến?”
“Ai vậy?”
“Nghe nói là cô nương nhà họ Thẩm đến từ Diên Lăng Phủ .”
Ồ, cả xe hàng đầy ắp kéo về Bách Gia Thôn.
Con đường nhỏ phía bắc, nhà họ Hà th mà mắt đỏ hoe, miệng thì càu nhàu nói nhà họ Hà nhiều con gái l chồng, nghĩ về nhà mẹ đẻ cũng kh bao nhiêu, còn kh bằng cô gái nhà họ Thẩm ích.
Thẩm Vân Nguyệt nghe thế, biết là Thẩm Từ Ân và Mục Tuấn Cẩn đã đến.
Cô Phó Huyền Hành một cái:
“Huyền Hằng, chắc là cô chú và chú rể đến .”
Ông chú Vân Bát mặc áo màu trắng trăng, đứng trong đám đ nổi bật.
“Là Mục gia chủ và phu nhân Mục đến, gọi hộ tống. Lương thực, vải vóc, quần áo đủ đến mười m xe ngựa.”
“Nghe nói toàn là gạo thượng hạng.”
Ông Vân Bát Thúc mỉm cười dịu dàng nơi khóe môi.
Trong lời nói, toàn là sự tôn kính dành cho thân nhà Thẩm.
Những này từ đầu đến cuối vẫn luôn nghĩ về thân ở huyện Thạch Hàn.
Bao gồm cả những ở đất tổ của nhà Thẩm cũng vậy.
thể th gia phong nhà Thẩm tốt đẹp.
Thẩm Vân Duyên vung roi, phi thẳng về phía nhà.
Phó Huyền Hành từ trên ngựa nhảy xuống, cùng Vân Bát Thúc sánh vai.
“Bát Thúc, ta định một chuyến đến biên giới phía Bắc.”
Bàn tay sắt của Vân Bát Thúc cong lên lại bu xuống, về phía rừng núi mênh m.ô.n.g ở chân núi Thái Bình, lạnh lùng nói:
“ Đại bá đã nói với cháu chuyện gì kh? Huyền Hằng, ta mong cháu sống cuộc đời của .”
“Lời Đại bá, kh cần để tâm.”
“Cháu nhà họ Phó và họ Thẩm bên này, kh cần vì những mối hận thù mà làm những việc kh thích. Hận nhà Vân, nhà Vân tự báo.”
“Nếu kh khả năng báo thù thì cũng là chuyện của nhà Vân.”
Vân Bát Thúc kh muốn con cháu đời sau mang theo oán hận sống cuộc đời của .
Những gì thế hệ của đã chịu đựng là đủ .
Phó Huyền Hành im lặng , nói:
“Bát Thúc, ta hiểu ý . Ta kh chỉ vì nhà họ Vân, mà vì họ cũng kh chịu để ta sống yên ổn.”
Phó Huyền Hành kể cho nghe về loại độc kh thuốc giải từng khiến trọng thương.
“Nay độc vẫn còn trong , nhưng giờ ngoan ngoãn nghe lời .” Ngược lại khiến Phó Huyền Hành kh còn sợ độc nữa.
Vân Bát Thúc im lặng.
Khi tới chỗ ngoặt đường, dừng lại.
“Huyền Hằng, cháu hãy làm ều muốn. Bát Thúc ủng hộ cháu, cần gì cứ nói.”
“Tốt, tìm cho ta một bà tám về đây.” Phó Huyền Hành cười nói.
Vân Bát Thúc: ... “Ta tuổi này còn mà tính chuyện đó?”
“Cửu Thúc chỉ nhỏ hơn vài tuổi thôi. Ở đại gia đình thì nhiều lớn tuổi vẫn vợ lẽ.” Phó Huyền Hành nghiêm mặt nói: “Bát Thúc, thích thì l .”
“L nhỏ tuổi hơn còn tốt, sau này còn chăm sóc .”
Vân Bát Thúc: … “Thằng nhỏ, mau lo việc chính .”
Hai vừa nói vừa trở về nhà họ Phó.
Sau khi về nhà, Thẩm Vân Duyên trước hết rửa mặt thay bộ y phục lụa voan màu vàng nhạt, thêu hình bướm bay lượn.
Tóc búi kiểu bách hợp, cài trên đó chiếc trâm ngọc trai vàng hình mây, một chiếc lắc tóc ba đuôi hình phượng hoàng nhỏ. Bên cạnh còn cài một b hoa hải đường vàng nhỏ.
Xinh đẹp mà duyên dáng khó tả.
Mục Nha đeo cho Thẩm Vân Duyên chiếc vòng tay vàng thêu hoa tinh xảo.
đeo cho cô đôi b tai ngọc trai hình giọt nước.
“Thiếu phu nhân như vậy mới gọi là đẹp.” Mục Nha cầm gương đồng lại gần.
Thẩm Vân Duyên đứng lên nói: “Đẹp thì đẹp, nhưng đánh nhau bất tiện.” Cô dặn Mục Nha:
“Tối nay làm nhiều món ngon nhất, món sở trường của cô đều làm hết.”
“Trời nóng, chúng ta sẽ ăn ở lầu nước. Gọi đem cây dây leo x trong lầu nước hạ xuống, đừng để muỗi vào.”
“Còn đem m chậu cây đuổi muỗi qua đây, trong đó bỏ vài chậu đá lạnh.”
“Ừ, nam nữ ngồi riêng.”
“Ăn ngay tại lầu nước của chúng ta.”
Các lầu nước nhà họ Thẩm cách nhau khá xa, nếu ăn hết ở đó thì bàn nam nữ cách xa.
Nhà họ Phó lầu nước lớn nhỏ.
Lầu lớn gồm hai cái đình nối nhau bằng cây cầu đá dài hơn ba trượng, mỗi đình thể đặt hai bàn tròn lớn.
thích hợp tụ họp ăn uống.
Mục Nha gật đầu đồng ý từng ều một.
Mọi việc trong nhà họ Phó đều do Mục Nha phụ trách.
Mục Nha theo Thẩm Vân Duyên đến nhà họ Thẩm.
Cô mới rẽ ngoặt đến bếp nhà họ Thẩm.
“Âu chị, thiếu phu nhân nói tối nay tiệc sẽ ở lầu nước nhà họ Phó. Các chị làm món gì, xem thêm vài món nữa.”
Âu Nhược Ương vội đặt c việc xuống.
Cô ta cùng mọi đối món, kỳ lạ là tay nghề nấu nướng của họ kh bằng Mục Nha.
Sau khi thống nhất món ăn, Mục Nha về bếp nhà họ Phó chuẩn bị.
Trong nhà họ Thẩm.
Lão phu nhân Thẩm cầm tay Thẩm Từ Ân, mắt đẫm lệ nói:
“ sắc mặt con bây giờ tốt hơn lần trước ở diên Lăng phủ nhiều . Ta mới gã phu quân khác hẳn ngày trước, hay là con tái giá ?”
“Từ Ân à, nếu con tái giá cũng đúng thôi. Khổ sở theo gã phu quân nhà Mục.”
Thẩm Từ Ân: ... “Mẹ ơi, phu quân vẫn là phu quân, chỉ là được Vân Duyên chữa khỏi bệnh.”
Lão phu nhân Thẩm há hốc miệng, bà lão Mục cười nhạt:
“Ôi thôi, phu quân khỏi bệnh , như đổi .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.