Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 325: Đại Bản Doanh của Tử Sĩ
Lối dẫn vào hang bên cạnh một cánh cửa sắt.
Cánh cửa sắt bị khóa bằng một sợi xích sắt to bản.
Một đầu xích được gắn chặt vào tảng đá trong hang, qua cũng nặng đến cả nghìn cân.
Thẩm vân Nguyệt (Thẩm Vân Nguyệt) bình tĩnh chằm chằm vào sợi xích, hỏi:
“Cục cưng, cách nào mở được sợi xích này kh?”
th sự tàn nhẫn của Thẩm Vân Nguyệt, cục cưng hít một hơi lạnh trở nên biết ều.
Nó nhỏ giọng nịnh nọt:
“Chủ nhân, chuyện nhỏ này để em lo, đảm bảo làm việc thật hoàn hảo.”
Thẩm Vân Nguyệt nhướn mày, thở dài:
“Nh lên, đừng khiến ta chờ lâu.”
“Chủ nhân, để em ra ngoài đã.”
Cục cưng hóa thành hình dạng một chú gấu trúc nhỏ trong hang.
Tr chỉ cỡ khoảng năm tháng tuổi.
Thẩm Vân Nguyệt vừa định thúc giục thì tất cả lời khó nghe đều nuốt vào bụng.
Chú gấu trúc dễ thương thật đ.
Mà lại muốn vuốt ve nó.
Cục cưng chậm rãi bò lên sợi xích, ngậm l xích sắt, kêu “khì khì” cắn ngoạm ngoạm.
Thẩm Vân Nguyệt: … “Cục cưng, thứ đó kh dinh dưỡng đâu. Cắn xong nhả ra , lát ta sẽ cho thứ dinh dưỡng mà cắn.”
Cục cưng với đôi mắt trong veo.
Gật đầu, nhả ra mảnh vụn sắt trong miệng.
Nhảy xuống phía trên.
“Chủ nhân, em thể cắn đứt mọi thứ.”
Thẩm Vân Nguyệt một tay ôm nó lên, xoa mạnh đầu nhỏ của nó hai cái.
“Đây là bản thể của ngươi ?”
“Ừm. Ta là thú cưỡi của Xích Vưu . Sau khi Xích Vưu thất bại, linh hồn ta rơi vào trạng thái hỗn độn. Sau đó luân chuyển trong các vật chứa khác nhau, chỉ khi gặp chủ nhân hợp nhất với ta nhất mới thể phục hồi bản thể.”
Cục cưng vui sướng kh tả xiết.
Chủ nhân này hơi tàn nhẫn.
Nhưng cô sức mạnh mà.
Ôm chặt đùi khỏe mạnh của cô thì kh sợ gì.
Ôi trời ơi, Xích Vưu cưỡi thứ này chẳng đánh trận chắc c sẽ thua ?
Thẩm Vân Nguyệt nhếch môi.
Cục cưng: …
Khinh bỉ! Khinh bỉ! Khinh bỉ!
Nó biết chủ nhân chỉ thương nó được một chén trà.
“Chủ nhân, ta lớn lên hung dữ. Đừng bị những con vật trong vườn thú thời nay lừa.”
“Sinh tồn ngoài thiên nhiên khắc nghiệt thế này, chỉ cần hơi ngốc một chút là tự sát .”
Nghe cục cưng nói vậy, Thẩm Vân Nguyệt cũng th đúng.
Cô đẩy cửa sắt ra.
Cục cưng kh vào kh gian, ôm chặt cánh tay Thẩm Vân Nguyệt kh bu.
May mà cô khỏe.
Ôm nó kh mỏi tay.
Mở cửa ra.
Nghe th tiếng gầm gừ thều thào.
Thẩm Vân Nguyệt kinh ngạc phát hiện trong đó toàn .
Là những bị luyện thành tử sĩ.
Họ bị xích sắt xiềng chặt, chen chúc đứng dựa sát tường.
Trước mặt họ là một lò lớn.
Trong đó luyện đủ thứ thảo dược và độc chất.
Trên xích sắt bò đầy những con sâu xấu xí.
Chúng chui vào thân thể những này.
Cứ một đoạn thời gian lại bò ra.
Lặp lặp lại.
Cuối cùng luyện thành tử sĩ kh linh hồn.
Chỉ tuân lệnh ều khiển họ.
Thẩm Vân Nguyệt cảm th trong bụng dâng lên làn sóng khó chịu, thậm chí mong rằng những kẻ như Nội Đại Gia cũng trải qua chuyện này.
“Lã Duẫn.”
Ánh mắt Thẩm Vân Nguyệt lộ sát khí.
“Cô nương, g.i.ế.c .” Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Cục cưng phát hiện sâu ngừng bò.
“Chủ nhân, cho hoa ăn thịt ra ăn m thứ này .”
Thẩm Vân Nguyệt: … Cái miệng ngon thế ?
“Hoa ăn thịt, ngươi ăn kh?”
Hoa ăn thịt rung rinh mạnh, “Ăn chứ, ngon tuyệt.”
Thẩm Vân Nguyệt cố chịu khó chịu, thả hoa ăn thịt ra.
Cục cưng ôm hoa ăn thịt tới.
Mọi nơi qua, sâu bọ đều bị tiêu diệt.
Tốc độ nh khiến Thẩm Vân Nguyệt tin rằng Xích Vưu cưỡi cục cưng thật sự thể đánh tg trận.
“Thẩm cô nương, g.i.ế.c .”
Tiếng gọi “Thẩm cô nương” khiến Thẩm Vân Nguyệt kh khỏi về phía đó.
Xung qu hầu hết mọi ý thức hỗn loạn.
Gần như kh còn nhận thức, vài ngày nữa sẽ thành tử sĩ thật sự.
một số trạng thái lúc tốt lúc xấu.
nói chuyện chính là một trong số đó.
Thẩm Vân Nguyệt đến bên nói, th ta râu ria xồm xoàm, tóc rối bù rũ trên .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ngươi là ai?” Thẩm Vân Nguyệt kh nhận ra.
“ là Hàn Liệp Hộ ở Lý Hoa Thôn. Lúc trước cô đã cho vợ , Văn Nương, thuốc sinh nở bảo vệ mạng sống.”
Hàn Liệp Hộ giọng yếu dần, đàn to lớn cũng suy sụp.
Thẩm Vân Nguyệt nhớ ra đây là đầu tiên trên đường lưu đày đã kh ngần ngại thể hiện thiện chí với họ.
“Ngươi là Hàn Liệp Hộ? lại ở đây?”
Thẩm Vân Nguyệt nhăn mày, Văn Nương chắc đã sinh con. Kh Hàn Liệp Hộ bên cạnh, mẹ con họ sẽ sống ra ?
Hơn nữa, Văn Nương là phụ nữ hiền như con thỏ nhỏ.
(Chi tiết xem chương 38 Lý Hoa Thôn nhà Hàn Liệp Hộ.)
Ý thức Hàn Liệp Hộ bắt đầu hỗn loạn, “Giết . Văn Nương, vợ , con trai …”
Thẩm Vân Nguyệt kh kịp suy nghĩ, nắm tay Hàn Liệp Hộ.
Truyền sinh khí trong cho ta.
“Hàn Liệp Hộ, nếu ngươi chết, Văn Nương mẹ con chắc c kh sống nổi.
Cha ngươi vốn là chỉ biết tiền, sẽ đối xử thế nào với Văn Nương tay kh chịu đòn?”
Nước mắt chảy ra ở khóe mắt Hàn Liệp Hộ.
ta lẩm bẩm:
“ kh muốn chết. Muốn gặp Văn Nương.”
Thẩm Vân Nguyệt chữa trị ta phát hiện tình trạng nghiêm trọng.
Chỉ là trong lòng một sức mạnh chống đỡ.
Muốn gặp mặt Văn Nương lần cuối.
Sinh khí tràn vào, trong đầu hai con sâu.
Thẩm Vân Nguyệt phát hiện sâu hút sinh khí cô.
Cười lạnh.
Cầm một cây kim bạc dài đ.â.m thẳng vào đầu Hàn Liệp Hộ.
Sau đó rạch một đường trên đầu.
Rắc thuốc bột vào.
Hoa ăn thịt nuốt hết sâu trong hang, nuốt luôn lò thuốc.
Nó ôm từng , phun nhớt hút lại.
Trong hang toàn mùi t hôi.
Điều này khiến Thẩm Vân Nguyệt tin chắc viên thuốc tàng hình ngày trước chính là mùi vị trong dạ dày hoa ăn thịt.
Nghĩ tới đây…
Cục cưng cảm th gáy lạnh buốt.
linh cảm sắp bị đánh đòn.
Thẩm Vân Nguyệt đeo khẩu trang, kéo sâu trong đầu Hàn Liệp Hộ ra đốt chết.
Cô cho uống nước hồ trong kh gian.
L nước từ bờ hoa sen đỏ.
L thêm vài lá hoa sen đỏ vào.
qu hang nhiều như vậy.
Cô quay lại, gọi:
“Bát Niệm.”
Bát Niệm dưới bàn thờ bận đáp:
“Chủ nhân, gì sai bảo?”
“Gọi quốc sư và họ đến đây. Mời thêm vài trợ giúp.”
“Vâng.”
Bát Niệm vui mừng.
Chắc vào đây để mang vàng bạc châu báu .
Mà trong sách truyện thường vậy mà.
Bát Niệm nh chóng gọi quốc sư, nữ hoàng và Tiểu Thập cùng xuống hang bí mật.
Quốc sư vừa vào đã ngửi th mùi hôi thối nhẹ.
Thẩm Vân Nguyệt đưa khẩu trang.
Họ kh nói gì, th cô đeo khẩu trang thì cũng đeo theo.
“Chủ nhân, l bạc hả?”
“Kh bạc đâu.” Thẩm Vân Nguyệt quay tiếp. Cô kh nói bạc đã bị l .
Thẩm Vân Nguyệt trước, đưa cục cưng và hoa ăn thịt vào kh gian.
Quốc sư theo sau, trơ mắt tất cả.
và Phó Huyền Hành đã tìm m đợt tử sĩ mà kh th đại bản do.
Hóa ra đại bản do là ở đây.
Thẩm Vân Nguyệt đưa đồ cho họ.
“Mỗi cho họ uống ít nước, đưa họ ra ngoài.”
Nói xong, Hàn Liệp Hộ.
Giọng chắc c:
“ sẽ cố cứu họ.”
Cô kh muốn Văn Nương nghe tin Hàn Liệp Hộ đã chết.
Mạc Dĩ Nhiên kh thể chờ đợi được Thẩm Từ Hiên.
Văn Nương nhất định thể đợi được Hàn Liệp Hộ.
Thẩm Vân Nguyệt thu lại tâm trạng, tiếp tục vào phía trước.
“Chủ nhân, cùng cô.”
“Đi xem thử.”
Hai tiếp tục về phía trước.
Trong ruộng thuốc đủ loại dược thảo mọc hoang dại.
Rõ ràng m mặc áo choàng đen cũng ít khi tới đây.
Thẩm Vân Nguyệt phát hiện ở gần vách núi một chảy ra.
Còn dưới cái ao nhỏ thì nước nóng.
Xung qu toàn những tảng đá nham nhở kỳ dị.
“Đây là suối nước nóng.” Thẩm Vân Nguyệt thốt lên một cách chân thành: “Họ đúng là biết chọn chỗ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.