Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 347: Nướng thịt giữa núi rừng
Sau khi sử dụng khinh c thêm một chén hương thời gian, Phó Huyền Hành và Thẩm Vân Nguyệt cuối cùng mới đến một khe núi.
Từ sườn núi xuống, họ tr th nhiều ngựa hoang.
trắng, đỏ, đen, xám… mỗi con ngựa đều khoẻ mạnh, vóc dáng th thoát.
vài con ngựa đang tăng tốc phi nước đại.
Thẩm Vân Nguyệt mà lòng tràn sóng: “Huyền Hành, đoán chừng tới m trăm con ngựa chứ?”
“Ừ. Chỉ đếm ngựa trưởng thành đã m trăm, còn ngựa non cũng nhiều.” Phó Huyền Hành lắng nghe tiếng hí vang, quay lại nàng: “Ta đưa nàng cưỡi ngựa được chứ?”
“Được.”
Phó Huyền Hành ôm nàng, nh chóng nhảy xuống sườn núi.
Ngay lúc đó, họ rơi xuống đúng thân một con ngựa đen cao lớn.
Phó Huyền Hành ra con ngựa này tính tình khá nóng nảy.
Lúc ban đầu, y đã tr th nó ngay
Con ngựa đen kh nghe lời, th cưỡi lên là lập tức vùng vẫy, chạy loạn khắp nơi, muốn quăng hai xuống yên.
Phó Huyền Hành vài câu khéo léo đã làm nó bình tâm.
Con ngựa đen ngừng nổi giận.
Y ôm Thẩm Vân Nguyệt, cùng cưỡi lên lưng ngựa.
Họ phi vòng qu khe núi, tận hưởng gió núi, kh khí trong lành.
Một lúc sau, vài con ngựa theo phía sau họ.
Tiếp đó, cả “đoàn” m trăm mã theo sau, tiếng vó vang, bụi đất bay lên mịt mù.
Nếu ai đứng trên sườn núi xuống, sẽ th khung cảnh tuyệt mỹ:
Phó Huyền Hành và nàng cưỡi con ngựa đen, phía sau là hàng trăm con ngựa mạnh mẽ, đồng loạt hí vang.
Khoảng nửa khắc (nửa giờ), Phó Huyền Hành mới ra hiệu dừng lại.
Tất cả ngựa phía sau cũng dừng lại đột ngột.
Y khẽ “nói chuyện” với đàn ngựa.
Tất cả ngựa đều quỳ một gối xuống đất.
Thẩm Vân Nguyệt kh tin nổi mắt , chớp chớp mắt hỏi: “Huyền Hành, chúng đang làm gì vậy?”
“Ta nói với chúng rằng nàng là chủ nhân của chúng.” Phó Huyền Hành vuốt bụng ngựa, con ngựa đen dẫn họ vào sườn đất giữa lòng khe núi.
Sườn đất hoa dại mọc đầy hoa vàng, hoa tím, hoa hồng xen lẫn nhau từng mảng rực rỡ.
Phó Huyền Hành bế nàng, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất.
cởi áo khoác trải ra phía dưới, “Chúng ta nằm đây chút, phơi nắng.”
Nói , y nằm xuống.
Thẩm Vân Nguyệt cũng dựa vào y mà nằm.
Con ngựa đen chạy ra ven bên, ăn cỏ mà thi thoảng ngoái đầu chủ mới với ánh mắt hiếu kỳ.
Qu họ là hương hoa nhẹ thoảng, bướm bay lượn và ong chăm chỉ tìm mật.
Thẩm Vân Nguyệt ngước mắt mây trắng trên đầu, quay sang Phó Huyền Hành.
Bất chợt, ánh mắt rơi vào đôi mắt sâu thẳm của y, như một lực hút vô hình.
Nàng nhẹ nhàng đưa tay chạm cằm y:
“Huyền Hành, nơi này thật đẹp.”
“Kh đẹp bằng nàng.”
Phó Huyền Hành nghiêng gần, hai mũi chân chạm nhau.
Y nhớ lại đêm qua, kh cưỡng nổi hơi thở dài đầy khát vọng.
Cứ như thể khi đã làm ều gì đó , lại luôn muốn làm thêm lần nữa.
Giống như lúc này.
Hương hoa và âm th rì rào hoà quyện.
Phó Huyền Hành ôm chặt nàng, hai thân thể thon dài ôm vào nhau.
Y lại nhẹ nhàng mở môi nàng.
Kh cách nào kiềm chế.
Con ngựa đen bên cạnh vừa nhai cỏ vừa ngoái đầu .
Phó Huyền Hành bật tay , nắm l một hòn đá nhỏ ném .
Con ngựa đen: … Th chủ kỳ ghê.
Khả năng ở lĩnh vực này còn thua cả m con ngựa trong đàn biết “tán tỉnh” mẹ ngựa.
Haiz…
Phó Huyền Hành kh biết là ngay cả con ngựa mới nhận cũng đang ngấm ngầm chê .
Một cái chạm tay vô tình vào chỗ mềm mại trước n.g.ự.c nàng khiến y rung đến tận tim.
Y nhớ lúc lưu đày, nàng còn nhỏ, trong khe núi vô tình chạm .
Chẳng hiểu hơn nửa năm trôi qua, cơ thể nàng biến hóa như “bánh mỳ lên men”.
Thật kỳ bí, thân thể nữ.
Thẩm Vân Nguyệt cảm th chỗ kh ổn, mở mắt giật đẩy y ra.
“ ngươi lại chảy m.á.u mũi?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Rõ ràng đêm qua nàng đã “dùng tay” mà.
này mạnh đến mức…
“Vân Nguyệt, ta kh cố ý.” Phó Huyền Hành ngẩn , kh hiểu vì chảy m.á.u mũi.
Nàng vội vàng bảo y ngửa mặt lên, từ kh gian rút ra b gòn nhét vào mũi y.
“Hay là… ngươi giúp ta lần nữa?”
“Kh được.”
Thẩm Vân Nguyệt dứt khoát từ chối.
Trong lòng kh còn dư âm mơ màng của lúc trước nữa.
Nàng ngồi lên áo khoác của y, ra cảnh xa.
Phó Huyền Hành ngồi cạnh nàng, ôm nàng vào lòng.
“Vân Nguyệt, nàng thích những ngày yên bình như vậy kh?”
“Thích chứ, nhưng những ngày như thế này khó mà được.” Thẩm Vân Nguyệt mỉm cười, khoé môi khẽ cong: “Về sau nếu ta muốn ngắm cảnh thế này, đưa ta đến nhé.”
“Sắp tới lại đến mùa bận rộn . gặt lúa, cày đất, trồng lúa mì nữa.”
Mảnh đất này vốn chẳng m màu mỡ, mỗi lần thu hoạch xong đều bón phân kỹ càng.
Tất cả việc đó đều cần nàng tr nom.
Phó Huyền Hành nhẹ nhàng dùng ngón cái vuốt ve đôi môi nàng: “Nàng nói xem, hậu thế khi yêu nhau thì hay làm gì?”
Với cảnh sắc tuyệt đẹp như vậy, đương nhiên là… nướng BBQ ngoài trời !
Đôi mắt Thẩm Vân Nguyệt sáng rực lên.
“Nướng BBQ!”
“Ta săn một con gà rừng về.” Phó Huyền Hành lập tức hào hứng.
“Kh cần đâu, ta sẵn mà.” Trong siêu thị kh gian của nàng thì thiếu gì thịt xiên chứ.
Nàng lập tức l ra một bàn gấp, còn trải khăn trải bàn sọc caro lên trên.
Bếp nướng, than củi đầy đủ.
“ muốn ăn gì nào?”
Phó Huyền Hành nghĩ nghĩ: “Trà sữa, kem, với thứ nàng gọi là ‘bia lạnh’.”
Thẩm Vân Nguyệt đổ mồ hôi đen đầy trán: “Được , đúng là kẻ mê ăn!”
Các loại thịt nướng nàng cũng mang ra đủ cả:
Thịt heo xiên, chân gà, thịt cừu xiên, tôm, hàu sống...
Ngô nướng, hẹ, nấm hương…
Gia vị các kiểu bày la liệt.
Trên bàn còn hai ly trà sữa, kem các vị: matcha, chocolate, Oreo, vani…
Tất cả đều là những vị mà Phó Huyền Hành thích nhất.
“Bia đâu?” ngó qu mà chẳng th chai nào.
“Chờ nướng xong thịt đã ta mới l ra.”
Thẩm Vân Nguyệt thì chỉ thích ăn, kh thích nướng. Toàn bộ việc nướng thịt đều giao cho xử lý.
Tuy nhiên nàng cũng kh rảnh rang, mà sang một bên cho Phó Huyền Hành làm phiên dịch.
Trên tay nàng một nắm cỏ.
Phó Huyền Hành nói vài câu.
Con ngựa đen đầu tiên tiến lại gần, dùng lưỡi cuốn l cỏ nàng đưa cho nhai ngon lành.
Sau khi nó ăn xong rời , lại con khác đến.
Điều kỳ lạ là những con ngựa này nối đuôi nhau xếp hàng, ăn xong là tự giác rút lui.
Ngoan ngoãn y như chó nuôi trong nhà vậy.
Ngựa hoang kh là loài dữ dằn, khó thuần phục lắm ?
Vậy mà đám này ngoan đến mức khiến Thẩm Vân Nguyệt ngẩn , ánh mắt vô thức về phía Phó Huyền Hành.
Tất cả là nhờ đàn trước mắt này.
lẽ chính vì năng lực của mà khiến khác vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Phó Huyền Hành tay cầm trà sữa, nhưng tay kia vẫn kh ngừng trở thịt nướng.
Khi mọi thứ đã chín thơm phức, xếp gọn gàng vào một mâm sắt lớn bưng đến bàn.
Lúc này, Thẩm Vân Nguyệt mắt , lập tức l ra một chai bia tươi ba lít.
“Nào, hôm nay kh say kh về!”
Nàng chỉ vào chai bia:
“Uống hết vẫn còn.”
Phó Huyền Hành kéo ghế nhỏ ngồi sát bên nàng luôn thích được ngồi cạnh nàng như thế.
Học theo nàng, rót một ly lớn bia lạnh, uống một hơi cạn nửa.
“Thứ này uống lạ mà ngon thật.”
“Ăn vài miếng thịt uống thử, cảm giác lại khác đ.”
Thẩm Vân Nguyệt nheo mắt cười. Nếu kh nhờ bộ đồ cổ trang trên , nàng đã tưởng đang sống lại thời hiện đại.
“Được.” Phó Huyền Hành vốn kh ham ăn,
Nhưng trước mặt Thẩm Vân Nguyệt, lại đặc biệt mê đồ ngọt, mê luôn cả việc ăn uống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.