Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 370: Tuổi có thể thực sự làm chồng của em
" Vân Nguyệt." Phó Huyền Hành tối qua đã uống khá nhiều rượu, giờ trên mặt vẫn còn ửng hồng nhẹ.
Thẩm Vân Nguyệt đặt cuốn sách xuống đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo choàng trên .
Cô treo áo choàng lên giá treo quần áo bên cạnh, mở cúc áo trên .
Phó Huyền Hành cúi đầu , đúng lúc th được búi tóc vừa gội đầu của Thẩm Vân Nguyệt, còn thoang thoảng mùi hương xà phòng nhẹ nhàng.
kh nhịn được, đưa tay ra, l ngón tay khẽ móc mái tóc mềm mại của Thẩm Vân Nguyệt.
"Ngày mai định dẫn Ngũ Thúc đến Vân Hằng ện, em muốn kh?" cúi đầu, hơi thở phả lên trán cô.
Thẩm Vân Nguyệt khẽ hạ mắt.
"Kh . Em ở lại Bách Gia Thôn, bên ngoài còn đang tuyết rơi, càng thêm lạnh lẽo. Em dặn Vân Phong và mọi đừng luyện võ sớm quá."
Cô mở cúc áo , chỉ còn lại chiếc nội y thêu hoa văn hòa hợp như ý.
Cầm chiếc áo khoác của Phó Huyền Hành trên tay, cô quay về phía giường.
" rửa mặt rửa tay ."
Phó Huyền Hành kéo ngón út tay của Thẩm Vân Nguyệt, ánh mắt đầy tình cảm sâu đậm.
"Em ở lại cùng ."
Thẩm Vân Nguyệt tưởng nghe nhầm.
Câu nói này cũng nói ra được ? Cô quay thì bị nắm l cánh tay kéo lại phía trước.
Rơi vào trong vòng tay .
Xương n.g.ự.c va vào mũi Thẩm Vân Nguyệt khiến cô đau, hít một hơi kh khí.
"Phó Huyền Hành, mũi em suýt gãy đ."
vội vàng nhẹ nhàng xoa mũi cô.
" Vân Nguyệt, ở lại với được kh?"
"Kh được." tắm, cô làm mà ở cùng được chứ?
Thẩm Vân Nguyệt nghĩ bụng, trong lòng kh vui.
Bây giờ mới chỉ cách ngày cô được cài b.í.m tóc (đánh dấu trưởng thành) hai ba tháng, Phó Huyền Hành th dung mạo cô ngày càng xinh đẹp nên đã kh còn giữ được ý chí.
Hôm nay lại uống rượu.
Dựa vào men rượu, đương nhiên muốn hưởng thêm chút lợi ích.
Phó Huyền Hành đỏ mắt, cằm đặt lên búi tóc cô.
Hương thơm nam tính pha chút mùi rượu nhẹ nhàng tỏa vào mũi, kh khí dường như cũng khác .
Dưới sự bám đuổi dai dẳng của Phó Huyền Hành, Thẩm Vân Nguyệt bị ôm lên, vào trong phòng.
đặt cô xuống đất, thuận tay đóng cửa lại.
Cúi đầu lộ ra vẻ hả hê vì làm chuyện sai trái.
Thẩm Vân Nguyệt tức giận dùng hai tay véo mặt .
Véo đến khi mặt biến dạng mới chịu dừng.
"Phó Huyền Hành, năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"Tuổi thật sự thể làm chồng em ."
Phó Huyền Hành nắm tay Thẩm Vân Nguyệt, đặt tay cô lên môi .
Nhẹ nhàng cắn đầu ngón trỏ cô.
Đầu ngón tay đầy đặn cọ xát qua lại giữa răng và môi .
Ngứa ngáy.
Rộn rạo.
Thẩm Vân Nguyệt chằm chằm, trong lòng d lên một cơn sóng khác thường.
"Huyền Hành."
"Gọi là chồng ." Phó Huyền Hành bu tay cô, môi hôn lên trán cô.
trượt xuống theo trán.
Dừng lại ở cánh mũi, giọng trầm thấp vang lên:
" Vân Nguyệt, gọi là chồng ."
"Chồng."
" Hành." Thẩm Vân Nguyệt kh nhịn được nghịch ngợm gọi một tiếng "Hành ca ca."
Câu này khiến tim Phó Huyền Hành rung động theo.
ôm thẳng cô vào trong bồn tắm, mặt nước ấm lay động từng đợt sóng nhỏ.
Thẩm Vân Nguyệt muốn đẩy ra nhưng bị ôm chặt trong lòng.
cô.
Cô khẽ hạ mắt lên n.g.ự.c đang nhịp động.
Phó Huyền Hành nhẹ nhàng hôn lên môi cô, hai kh kìm được cảm xúc mà ôm hôn say đắm.
lâu sau, mới bu cô ra, ôm cô ướt sũng lên giường, l khăn lau sạch cho cô.
Thẩm Vân Nguyệt nhận l khăn ném lại lên Phó Huyền Hành.
"Hừ."
Phó Huyền Hành kh giận, chỉ cúi đầu cười nhẹ.
" lau cho em , cẩn thận đừng để cảm lạnh."
"Kh cần ." Thẩm Vân Nguyệt đỏ mặt cầm khăn trở lại phòng.
Lau khô nước trên , thay đồ mới.
Nh chóng nằm xuống giường.
Quấn như con nhộng, đang lim dim thì Phó Huyền Hành kéo chăn cô ra.
Cô trách nhẹ: " muốn làm em c.h.ế.t ng à?"
"L thêm một chiếc chăn nữa ."
Thẩm Vân Nguyệt chui đầu vào chăn.
Phó Huyền Hành cười khẽ, khóe mắt đầy niềm vui.
Bình thường kh sợ trời đất, kiêu ngạo như Thẩm Vân Nguyệt giờ thật dễ thương và duyên dáng.
kéo chăn trên mặt cô xuống, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt má cô, giọng ệu đầy yêu thương:
" Vân Nguyệt, em kh sợ gì cả, lại sợ chuyện này?"
Thẩm Vân Nguyệt kéo chăn lên ngang bụng.
Quay đầu Phó Huyền Hành, kh lý nào bị cổ đại này làm mặt đỏ tai nóng.
Cũng chẳng ...
Cô đưa tay véo cằm .
"Đừng khiêu khích em nữa, mà khiêu khích thì coi chừng đ."
"Coi chừng làm gì?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Kh nói."
Thẩm Vân Nguyệt đưa tay vào trong áo , sờ lên cơ bụng.
Phó Huyền Hành thẳng t cởi áo, lộ ra vài vết sẹo trên .
Th vậy, cô nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt lộ vẻ thương xót.
Chỉ vào vết sẹo ở ngực, nói:
" nói xem, suýt chút nữa trái tim đã bị đ.â.m thủng."
"Đó mới thật sự kh cứu được."
" Vân Nguyệt, em ở đây, kh nỡ để em một trong thế gian này."
lại hôn Thẩm Vân Nguyệt, lần này cô chủ động cực kỳ.
Hai tay ôm chặt , tay vuốt ve lưng và eo nhẹ nhàng.
Thậm chí còn di chuyển xuống dưới...
Phó Huyền Hành kh nhịn được kêu nhẹ.
Đắm say nói:
" Vân Nguyệt..."
...
Sáng hôm sau.
Hoa hải đường trên cửa sổ nở rộ, những nụ hoa trước kia giờ đều bung nở.
Thẩm Vân Nguyệt chằm chằm một lúc, chỗ bên cạnh đã trống.
Cảm nhận nhiệt độ trong chăn, đoán là đã dậy từ lâu.
Bên ngoài tiếng Đ Hà.
"Thiếu phu nhân, dậy chưa?"
"Ừ." Thẩm Vân Nguyệt đáp.
Cô đứng dậy.
Đ Hà mở cửa bước vào, l ra bộ quần áo thường ngày cho Thẩm Vân Nguyệt mặc, ngoài khoác chiếc áo khoác dài thêu hoa mộc lan màu vàng nhạt.
Cô búi tóc thường, trên đầu cài chiếc trâm vàng hoà hợp như ý.
Hai chiếc trâm thường.
Đ Hà cầm kéo cắt ba b hoa hải đường trên cửa sổ, cài vào búi tóc Thẩm Vân Nguyệt.
"Thiếu phu nhân, hoa trồng trong nhà kính phát triển tốt, được ưa chuộng trong các gia đình giàu ở Thạch Hàn huyện."
Đ Hà liếc qu, nói:
"Thiếu phu nhân hôm nay đẹp hơn thường lệ."
Thẩm Vân Nguyệt nhẹ nhàng trong gương đồng.
Đôi mắt và khóe môi lộ vẻ ngọt ngào.
Cô cười mỉm:
"Mục Nha thế nào ?"
"Cố lão sớm đã bắt mạch cho chị Mục Nha, nhưng chị vẫn chưa tỉnh lại."
Đ Hà thu lại nụ cười, vẻ mặt chút lo lắng.
"Nô tỳ nghe nói chị đáng ra đã tỉnh ."
Cô dừng một lát nói tiếp:
"Vân Bát gia đêm qua đến Thái Bình Sơn, nói là phát hiện mới. Còn xảy ra đánh nhau, cũng bị thương."
"Nô tỳ nghe nói may mà tay sắt cứu mạng ."
Mặt Thẩm Vân Nguyệt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cô đứng dậy vội hỏi:
"Huyền Hành đâu?"
"Đi cùng Ngũ Vương gia và vài khác vào Thái Bình Sơn ."
Đ Hà theo sát bước chân.
Thẩm Vân Nguyệt ra ngoài, ngoài trời mận đỏ đang nở rộ.
Tuyết phủ trên mận đỏ càng làm cảnh sắc thêm đẹp.
Thu Hà đang cầm chiếc bình hứng tuyết trên mận, chỉ l phần tuyết gần hoa.
Thu hoạch xong sẽ chôn dưới gốc mận, đến mùa xuân hè năm sau dùng để pha trà, thơm ngon và trong lành.
Thu Hà vẫy tay chào tiếp tục hái tuyết trên hoa mận.
Đến trước nhà Vân Bát Thúc.
Bỗng nghe mùi m.á.u t nồng nặc, Thẩm Vân Nguyệt cau mày.
đã mở cửa cho cô vào.
Cố lão đã chữa trị cho Vân Bát Thúc.
Các vết thương đều được làm sạch bôi thuốc, băng bó cẩn thận.
Vân Bát Thúc sắc mặt tái mét, rõ ràng đau đớn.
"Bát Thúc."
" Vân Nguyệt."
Vân Bát Thúc quay đầu chậm rãi.
" đó võ c cao, nhưng kh giống pháp môn võ của các quốc gia xung qu."
" ta khinh miệt , thậm chí coi thường cách luyện võ của chúng ta."
Nói vài câu thì nghỉ l hơi, nói tiếp:
" ta thích tay sắt của , luôn muốn cắt bỏ tay sắt đó."
Tay sắt của Vân Bát Thúc đã hoà làm một với cơ thể .
"Bát Thúc, đó đâu ?" Thẩm Vân Nguyệt d lên ý định g.i.ế.c .
"Huyền Hành họ , nhưng nghĩ kh thể đuổi kịp. đó chắc c sẽ rời khỏi đây, nói là để lại cho chúng ta một món quà lớn."
mỉm cười yếu ớt.
" đó thích ăn dâu tây, mỗi ngày đều đến hái dâu, nhưng chúng ta kh hề hay biết."
"Ẩn thân giỏi, nhẹ nhàng vô cùng."
Kh hiểu , Vân Bát Thúc cảm giác đó kh dùng hết sức.
Võ c của ta hoặc bị khống chế, hoặc cố ý kh dùng hết sức.
Nếu kh, tay sắt của Vân Bát Thúc chắc c đã kh giữ được.
Thẩm Vân Nguyệt ngồi xuống bắt mạch cho .
từ trong tay áo l ra một viên thuốc đỏ thẫm.
"Bát Thúc, ăn viên thuốc này ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.