Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 388: Mua sắm 0 đồng ở Quán trọ Quan Độ
Vài đến Quán trọ Quan Độ, Thẩm Vân Nguyệt xoa bụng, sắc mặt hơi khó coi.
“Thiếu phu nhân, làm vậy ạ?”
“Đau bụng. lẽ do ăn thịt nai kh hợp, ta cần vào trong quán trọ thuê một căn phòng yên tĩnh th nhã. Ta vệ sinh một chút.”
Thẩm Vân Nguyệt chọn chỗ khi vệ sinh kỹ.
Bát Niệm và Mục Nhã đều biết ều này.
Hai vội vào trong quán trọ.
Mục Nhã cười tươi chào: “Chưởng quầy Khưu, hôm nay mang một ít rau củ tươi đến cho .”
“ sân viện nào sạch sẽ, yên tĩnh kh?”
Chưởng quầy Khưu đứng dậy cười nói: “Cô Mục, hôm nay các vị muốn ở trọ ? M viện yên tĩnh sạch sẽ đều bị bao trọn , chỉ còn một viện nhỏ thôi, được kh?”
“Chúng chỉ cần dùng trong một c giờ, chủ nhân nhà ta bị đau bụng.” Mục Nhã thì thầm.
Chưởng quầy Khưu gật đầu đồng ý ngay: “Nếu chỉ dùng trong một c giờ, thì kh cần trả tiền đâu.”
Ông sai dẫn Thẩm Vân Nguyệt vào sân sau.
Bát Niệm cũng muốn cùng nhưng bị Thẩm Vân Nguyệt ngăn lại.
“Bát Niệm, ngươi ở lại với Mục Nhã. Cô kh biết võ c, thân thể lại từng bị tổn thương, kh thể để xảy ra chuyện nữa. Vả lại, chúng ta còn rượu Huệ Tuyền, khoai tây, khoai lang và m loại n sản khác. Nói chuyện làm ăn với chưởng quầy Khưu .”
Bát Niệm: “…Ngoài ăn với đánh nhau thì còn biết gì khác kh?”
“Nô tỳ biết .”
Tiểu nhị dẫn Thẩm Vân Nguyệt đến viện nhỏ phía sau, xung qu đều là viện yên tĩnh. qua cũng biết bên trong toàn là cao thủ, nhưng họ lại kh cảnh giác lắm.
Võ c của bọn họ ở đây chắc là bị “đè trình” mất .
Thẩm Vân Nguyệt thầm vui mừng, như vậy càng tiện để làm “kẻ trộm vui vẻ”.
Cô l một miếng bạc vụn trong tay áo đưa cho tiểu nhị, “Cảm ơn, đây là tiền uống trà cho ngươi.”
Tiểu nhị nhận bạc, cố nhịn kh cắn thử.
Vội cúi cười:
“Đa tạ phu nhân thưởng. cứ thong thả, trong phòng thể nghỉ ngơi một lát.”
“Được.”
Thẩm Vân Nguyệt vào sân, tiểu nhị đóng cửa viện lại. Đợi cô mới nhét bạc vào miệng cắn một cái, vẻ mặt đầy vui sướng.
Hôm nay được thưởng còn nhiều hơn lương một tháng.
Cảm giác này làm thuê sẽ hiểu rõ nhất.
vui vẻ bỏ .
Thẩm Vân Nguyệt vào phòng, gọi Tiểu Ngốc bằng ý thức:
“Ngốc, đưa ta hoàn ẩn thân.”
Tiểu Ngốc đưa cho cô hoàn ẩn thân, “Chủ nhân, lần này nhớ l nhiều vào nhé, ta cảm giác vũ khí của bọn họ mạnh.”
“Tất cả đều là dùng Huyền Thiết rèn từ Thiên Lôi.”
Thẩm Vân Nguyệt: “…Thế ?”
“Vũ khí mạnh hơn đồ của chúng ta nhiều. Ngay cả vũ khí hạng nhất của Vạn Kiếm Sơn Trang cũng kh bằng đâu.” Tiểu Ngốc chảy cả nước dãi.
Thẩm Vân Nguyệt càng thêm tò mò về Băng Hải Chi Đỉnh.
Cô muốn qua đó một chuyến, mượn một món vũ khí tốt tặng cho Phó Huyền Hành.
Phó Huyền Hành giỏi dùng trường kiếm mềm và phương thiên họa kích.
Thẩm Vân Nguyệt uống viên ẩn thân, nghênh ngang bước sang viện bên cạnh.
Lén lút vào trong.
liếc về phía chỗ Thẩm Vân Nguyệt đang đứng. Dọa cô suýt nín thở.
“ này là ai vậy? lại nhạy cảm thế?”
Dọa c.h.ế.t cô .
Cô vội lướt qua bằng khinh c, kia đưa tay vung một chưởng vào chỗ cô vừa đứng.
Kh gì cả.
đó cau mày, lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ đến đây , đầu óc trở nên nhạy cảm đa nghi ?”
Thẩm Vân Nguyệt hí hửng tiếp, bắt đầu “thu hoạch”. Kh thứ gì cũng l, chỉ chọn ngọc thạch, vàng bạc châu báu và binh khí.
Cứ thế "quét sạch" khắp Quán trọ Quan Độ.
Những thứ ở chỗ ta đang dùng thì cô để lại, mãi đến khi vào viện cuối cùng.
Cô th một cái lò luyện đan, tiện tay “nhấc” vào kh gian. Cái lò này cực nặng, thường kh thể khiêng nổi.
Trong lò còn cháy lửa tím.
Nóng rát tay.
Thẩm Vân Nguyệt phẩy tay, lò lập tức vào kh gian.
Cô biết chủ nhân của cái lò này sẽ nh chóng phát hiện ra.
Cô vội ra khỏi viện, trở về phòng của , uống một viên hồi phục đan.
lại thong dong bước vào tiền sảnh quán trọ.
“Thiếu phu nhân.” Bát Niệm đứng dậy.
Chưởng quầy Khưu sai gói vài hộp ểm tâm đưa cho Mục Nhã mang .
Thẩm Vân Nguyệt nhàn nhạt phàn nàn:
“Chưởng quầy, sân viện nhà rộng quá, ta suýt nữa bị lạc đường lúc quay lại.”
“Bẩm phu nhân, đến ở Quán trọ Quan Độ đều là phú quý, quan trọng là yên tĩnh kh bị qu rầy.”
“Đa tạ, chúng ta về thôi.”
Thẩm Vân Nguyệt “biết ều”, đặt một thỏi bạc nặng năm lượng lên quầy.
“Phu nhân, cái này kh được đâu ạ.”
“Cũng dọn vệ sinh chứ. Chưởng quầy chia cho tiểu nhị một ít .” Thẩm Vân Nguyệt bước ra ngoài.
Mục Nhã và Bát Niệm theo sau.
Chưởng quầy kh khỏi vuốt cằm: “Vị phu nhân này đúng là tiêu tiền như nước. Cả đời chưa từng lo lắng vì tiền bạc nhỉ? Bằng kh, thưởng gì cũng kh hào phóng thế này.”
Ông cười tủm tỉm cất bạc .
Từ hậu viện bỗng vang lên một tiếng hét thảm.
“Lò luyện đan của ta đâu? Ai trộm mất lò của ta ?!”
Chưởng quầy Khưu sờ ngực, nghi ngờ hỏi tiểu nhị:
“Lại phát ên nữa à? Cái lò cần m khiêng vào ? Ai mà bản lĩnh trộm được? định lừa chúng ta kh?”
Tiểu nhị gật đầu: “Cũng sợ bọn họ định lừa thật.”
“Ta ra ngoài trốn chút.” Chưởng quầy Khưu rời quầy, dạo ngoài phố.
Trên đường về.
Đi ngang qua Quán trọ Bát Phương, th trước cổng đ nghịt , hơn nữa đều là quen mặt.
Thẩm Vân Nguyệt suy nghĩ kh xuống xe.
“Về thôi.”
“Dạ.”
Bát Niệm th kỳ lạ, thiếu phu nhân chẳng nói muốn đến Bát Phương khách ếm ?
Về đến thôn Bách Gia.
Thẩm Vân Nguyệt kể lại chuyện ở huyện Thạch Hàn cho Phó Huyền Hành: “Ta chỉ l đồ của m trong Quán trọ Quan Độ thôi.”
Phó Huyền Hành nhíu mày, ấn vào trán.
đã cảm giác bị theo dõi. Hóa ra kh sai, chỉ là theo dõi võ c còn cao hơn.
“Vân Nguyệt, thời gian này em cẩn thận, đừng vào huyện nữa.”
“Được thôi.”
Thẩm Vân Nguyệt đáp bừa một câu, chui đầu vào lòng Phó Huyền Hành.
Phó Huyền Hành xoa tóc cô.
“Vân Nguyệt, hai hôm nữa Lăng Mặc Hiên sẽ đến, ta vừa nhận được mật thư. Mộ gia nhờ mang nhiều đồ đến cho chúng ta.”
Mộ Dĩ Thịnh đang sống tốt ở kinh thành.
Được Phi Ảnh Lâu chống lưng, thêm đầu óc linh hoạt.
Giờ trong triều còn nổi hơn trước.
“Ra lệnh dọn dẹp phòng ở tiền viện. Còn phòng cho Long Dật Chi và cùng cũng chuẩn bị xong. Họ tới nhất định sẽ mang theo nhiều .”
Thẩm Vân Nguyệt nghĩ, việc quá nhiều, chẳng thể nằm nghỉ được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô bật dậy, l gi bút ra viết.
Viết hết những việc cần làm ra gi.
Thẩm Vân Phong và những khác cũng đã về thôn Bách Gia, được nghỉ m ngày trước Tết.
Đoạn Phỉ Yến kh về trang Đoạn gia.
Nhân lúc này kh bài vở.
vùi đầu vào thư viện, m ngày liền chỉ ra ngoài khi ăn cơm.
Mang cả chăn vào thư viện ngủ.
Ảnh Hắc sợ bị lạnh.
Bèn dọn cho một gian phòng nhỏ bên cạnh thư viện, chuẩn bị sẵn cả lò sưởi.
“C tử Đoạn, hôm nay là ngày Tiểu Niên , thật kh về ?” Ảnh Hắc chưa từng th ai mê sách như vậy.
Đoạn Phỉ Yến mắt đỏ hoe.
Xoa tay, thêm hai cục than vào bếp lò.
“Ảnh Hắc, về thôn Bách Gia . đọc xong đống sách này về.”
thích chiếc sạp gần cửa sổ.
Trên đó đặt một chiếc bàn nhỏ.
Một chồng sách xếp trên bàn, bên cạnh là bình hoa do Phó Huyền Đình mang đến m hôm trước, trong đó cắm hoa trà.
Đèn dầu sáng rực.
Dù trời tối sớm, ánh sáng vẫn đủ.
Ảnh Hắc mỉm cười: “Thiếu gia Huyền Sinh dặn chăm sóc , sợ đói hoặc bị cảm.”
“Phiền Huyền Sinh .”
Đoạn Phỉ Yến cười nhẹ: “ ổn, còn đọc sách.”
“Vậy ở ngoài.”
Ngoài phòng.
Phó Huyền Đình xách hộp thức ăn đến: “Ảnh Hắc, ăn .”
“Hôm nay Long Dật Chi và c tử Lăng đến thôn Bách Gia, họ thưởng bạc cho của phủ Vân Hành. lĩnh thưởng .”
Ảnh Hắc nghe bạc, liền ngay.
Đoạn Phỉ Yến gập sách lại, dọn sách trên bàn xuống giường.
ra cửa nhận hộp thức ăn từ tay Phó Huyền Đình.
Đặt hộp lên bàn.
Lại nhận áo choàng cô cởi xuống: “Huyền Đình, em lại đến đây?”
Phó Huyền Đình cười: “Hôm nay thôn Bách Gia náo nhiệt. Em chuẩn bị ít đồ ăn, định đến ăn cùng .”
Cô vào trong, th đèn kh đủ sáng.
Bèn l đá lửa, thắp thêm vài ngọn đèn.
Mở nắp lò sưởi, bỏ vào một đoạn trầm hương.
Làm xong mới đến bên bàn, mở hộp thức ăn.
L từng món ra, giới thiệu:
“Đây là món tủ của Mục Nhã, gọi là tam tiên nấu nước, ngon lắm.”
“Còn đây là chân giò kho tàu, thịt dê luộc, hải sản trộn cua, Phật khiêu tường, cơm chiên vàng, thịt viên hầm…”
Còn một đĩa trái cây.
Hai quả đào và m trái dâu tây khiến Đoạn Phỉ Yến sững sờ.
Nhà ăn Tết chưa bao giờ được thế này.
Ngay cả giao thừa, cũng chỉ một lát thịt luộc mỗi .
Mẹ vì lo con học nhiều, mười ngày mới cho ăn một quả trứng và lát thịt.
Đoạn Phỉ Yến Phó Huyền Đình: “Huyền Đình, …”
Lúc này, kh biết nói gì.
Phó Huyền Đình cười: “Ngồi xuống . Em mang cả rượu đến – rượu đào mà chị dâu ủ từ mùa xuân.”
“Khó lắm mới xin được một vò, em chôn trong rừng mai .”
“Từ giờ, chỉ cho uống.”
Đoạn Phỉ Yến l hai chén rượu, rót đầy.
“Em cũng uống một chén .”
“Được.”
Hai đâu thể ăn hết từng món.
Còn lại gọi tiểu đồng tới ăn.
Hai chuyển sang ngồi trên sạp.
Vừa ngồi vừa ăn dâu tây.
“Chị dâu đã sai mang gà, vịt, cá, thịt đến trang Đoạn gia .”
Đoạn Phỉ Yến: “…Thế thì kh được, lẽ ra là tặng lễ chứ.”
“Lễ của nhận . Chị dâu nói, tâm.” Phó Huyền Đình cười rạng rỡ.
Nếu sau này đỗ trạng nguyên, cô cũng được nở mày nở mặt.
“Miễn chị dâu thích là được.”
Đoạn Phỉ Yến thở phào: “Tối nay em kh về thôn Bách Gia ?”
“Kh đâu. Ban đêm dễ gặp nguy hiểm, em ở lại Vân Hành ện.” Phó Huyền Đình cười vui: “Khi về, em tiễn , quay lại thôn.”
“Nghe nói trấn Vĩnh Hòa phiên chợ lớn cuối cùng.”
Đoạn Phỉ Yến ngẩng đầu cô.
“Em với nhé?”
“Vinh hạnh quá.” Đoạn Phỉ Yến mỉm cười.
Bên ngoài Vân Hành ện.
Một bóng đen thu ánh mắt lại, th Phó Huyền Đình vào.
Cứ tưởng sẽ ra sớm.
Ai ngờ chờ hai c giờ, cửa ện vẫn kh mở.
nhận được tin.
Nói rằng trên đường lưu đày, Phó Huyền Đình kh hợp với ai.
Nếu chinh phục được cô, sẽ dễ hơn với khác.
Nghĩ vậy, áo đen cười đắc ý.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này.
sẽ được cơ hội đến Băng Hải Chi Đỉnh bái sư.
nắm chắc cơ hội này.
Chờ đến nửa đêm, vẫn kh th Phó Huyền Đình ra.
áo đen hiểu rằng tìm cơ hội khác. Kh thì c.h.ế.t ng mất.
Lặng lẽ rời .
Tìm một quán trọ ở trấn Vĩnh Hòa, kh đánh thức chưởng quầy, cứ thế vào ngủ luôn.
Thôn Bách Gia.
Đến nửa đêm, mọi mới cười rộ lên, nói nấu đồ ăn khuya.
Cửu thúc Vân và Lý Vị Ương cũng ở thôn.
Lý Vị Ương mang thai, ngủ sớm.
Cửu thúc Vân và Bát thúc Vân uống rượu với Lăng Mặc Hiên.
Thẩm Vân Nguyệt cứ nghĩ Lăng Mặc Hiên là thương nhân, ai ngờ lại khí chất “ thêm là ta đập c.h.ế.t ngươi”.
Dáng to khỏe, da đồng cổ.
Mặt mũi quê mùa, ai cũng nghĩ là làm việc tay chân.
Kh ngờ cao to, tướng mạo hung dữ lại là thương nhân nổi tiếng.
mở sòng bạc ở vùng tam bất quản, kiếm tiền như nước. Chín phần cổ phần là của Phó Huyền Hành, một phần là của .
Thẩm Vân Nguyệt hôm nay xem sổ sách, th xấp ngân phiếu dày cộp.
Cả m rương châu báu.
Suýt chói mù mắt cô, giờ vẫn còn phấn khích.
“Lăng Mặc Hiên, muốn ăn gì khuya kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.