Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 406: Không có đứa con trai giỏi giang bên cạnh
Ám Dịch cười mỉa một câu:
Để thằng nhỏ mua bánh bao thịt là tiêu tiền của mày đâu, còn lải nhải nữa tao cho mày một cú đấm!
Số bạc còn lại là tiền thưởng của mày, phục vụ tốt cho m con ngựa của ta.
Tiểu nhị vội vàng đáp một tiếng, vui vẻ chạy ra ngoài. Nhà trọ này còn cho ngựa ăn ngon như vậy.
M ngày tới mà chăm sóc tốt cho chúng, chắc c sẽ thêm thưởng.
Các khách khác ngang qua bên cạnh đều tỏ vẻ thắc mắc: “?”
Đúng là m này tiền, biết chơi thứ khác biệt.
Thẩm Vân Nguyệt và Phó Huyền Hành kh để ý nhiều, theo chủ quán qua một con đường nhỏ yên tĩnh, rẽ một góc tới một khu vườn nhỏ.
Chủ quán tự tay mở cổng sân.
Đây còn một cánh cửa sau, trực tiếp th ra phố sau, kh cần qua cửa chính, chủ quán giới thiệu từng chút một.
Sân vườn là kiểu sân một cổng tiêu chuẩn, bếp nhỏ riêng biệt, trong sân còn cái lầu nghỉ mát.
Nhưng mùa này thì lầu nghỉ mát cũng chẳng dùng đến được.
Cảm ơn, Thẩm Vân Nguyệt vẫy tay bảo chủ quán lui ra.
Bát Niệm tiến vào phòng chính qua một lượt, đặt một số hành lý vào trong.
Thiếu phu nhân, phục vụ cô rửa mặt thay đồ.
Ừ.
Thẩm Vân Nguyệt gọi Ám Dịch:
Đi tìm ều tra xem gia đình Chu ở Nam An Phủ làm nghề buôn vải vóc như thế nào.
Vâng.
Ám Dịch rời .
Thẩm Vân Nguyệt trở lại phòng, Phó Huyền Hành cũng tắm xong bước vào.
Dịch vào trong một chút, ta cũng ngủ một lát, Phó Huyền Hành ngồi lên giường.
Thẩm Vân Nguyệt nghe vậy, nhích vào trong một chút.
Nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Phó Huyền Hành định nói gì đó với cô, nghe th tiếng thở nhẹ đều đặn, kh nhịn được cười lắc đầu, đặt tay dưới cổ cô.
Nhẹ nhàng ôm cô ngủ.
Bát Niệm ở ngoài hành lang đặt một chiếc ghế nằm, trải một chiếc chăn dày lên ghế, bản thân nằm lên đó, phủ áo choàng.
Phòng khi Thẩm Vân Nguyệt cần gì, thể nghe lệnh ngay.
Tiểu Cửu nh chóng mang tới một cái bếp than, bên trong than đỏ hồng.
Bát tỷ, lúc trước chủ quán mang tới khá nhiều củ cải đỏ, Tiểu Cửu mặc đồ võ phục nói.
Bát Niệm thương xót :
Con nghỉ một chút .
Kh, Ngũ ca nói nhà Thường chắc c sẽ cử đến. Ta luôn đề phòng, đuổi họ kẻo làm phiền chủ nhân nghỉ ngơi.
Thôi được, ta nhắm mắt một lát.
Bát Niệm l áo choàng che đầu, Tiểu Cửu l chăn kéo lại, đắp kín chân Bát Niệm, tự nói thầm:
Nhà Thường đến chắc c là để mua thuốc .
Chưa đầy nửa giờ sau, cửa sân bị gõ.
Tiểu Cửu mở cửa.
Nhân viên tiệm trọ cười nịnh:
Gia chủ, bà Thường nhị phu nhân đến thăm chủ nhân của ngài.
Chủ nhân của chúng ta đường xa mệt , đang nghỉ ngơi. Nói với họ rằng quay về , Tiểu Cửu lạnh lùng đáp.
Tiểu nhị ngẩng mắt , sân vườn trong yên tĩnh, lờ mờ th nằm ngoài hành lang ngủ.
Vội rút mắt lại.
báo với Thường nhị phu nhân ngay.
Hôm nay nếu ai đến nữa, đều kh tiếp.
Vâng.
Tiểu nhị đáp, hỏi:
Thế bữa tối thì ?
Chúng sẽ tự ăn.
Tiểu Cửu nói đóng cửa sân.
Tiểu nhị ngoái đầu lắc đầu.
Thẩm Vân Nguyệt ngủ tới tối mới tỉnh lại, đẩy tay Phó Huyền Hành đặt trên bụng ra, lật :
Huyền Hành, dậy ?
Thiếu phu nhân, thắp đèn vào .
Vào .
Bát Niệm nghe động tĩnh trong phòng, nh chóng thắp đèn vào.
Bát Niệm rời sau đó.
Phó Huyền Hành mới mở mắt:
Lâu mới ngủ say như vậy.
Ám Dịch về chưa?
Vâng, thuộc hạ đã ều tra được.
Tốt.
Thẩm Vân Nguyệt và Phó Huyền Hành đứng dậy tới phòng khách. Bát Niệm mang lò sưởi và trà nóng lên.
Phòng khách lò than đang cháy rực.
Ám Dịch báo tin tình hình cho Thẩm Vân Nguyệt nghe.
Chủ gia đình Chu là quan đồng tri ở Nam An Phủ, Chu Từ Phương l là Chu nhị gia cũng đang làm quan trong phủ.
Từ khi nhà Thẩm gặp biến, cuộc sống của Thẩm Từ Phương khó khăn.
Lần trước về quê, Thẩm Từ Phương lén lút cho m bà Thẩm Mã bạc, bị chị dâu mách với lão phu nhân, bị phạt quỳ giữa tuyết.
Nghe nói con rể l vợ lẽ, đại cô nương bây giờ sống khổ.
Thẩm Vân Nguyệt cầm chén trà, dùng nắp gạt bỏ bọt trà, nhấp một ngụm trà th mát.
M đứa con của đại cô nương đâu?
Nghe nói con cả trẻ tuổi đã thi đỗ cử nhân, m năm trước cứu hôn thê rơi xuống ao, được phát hiện và cứu lên thì kh còn tỉnh táo nữa. Bây giờ nằm trên giường, tiểu tiện đại tiện tại chỗ.
Hôn thê là con gái th phán, sau khi hủy hôn thì l con thứ của tri phủ.
Con thứ hai kh biết chữ, chỉ thích múa kiếm đánh gậy, địa vị trong phủ còn kh bằng con riêng.
Con gái út vẫn ở phủ, đãi ngộ còn thua con gái ngoài giá thú.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Vân Nguyệt hiểu ra đại cô nương kh đứa con trai nào giỏi giang bên cạnh.
Mẹ đẻ cũng sa sút.
Giờ đây giống như hổ rơi xuống bình nguyên bị chó rượt bắt.
Ừ. Sáng mai gửi một tấm thiệp đến, nói là nhà gái của Thẩm Từ Phương đến thăm. Thẩm Vân Nguyệt Ám Dịch một cái, Ám Dịch, kh cần tự gửi thiệp.
Ám Dịch hiểu ý.
Tìm kh nổi bật gửi thiệp.
Dù bọn họ là hầu , nhưng khí chất phục vụ cho tiểu quận vương cũng hơn hẳn những c tử bình thường.
Thuộc hạ hiểu.
lẽ Nam An Phủ gần Tấn Dương Phủ, đêm cũng náo nhiệt.
Thẩm Vân Nguyệt và Phó Huyền Hành dẫn Ám Dịch và mọi trên phố.
Trai xinh gái đẹp, ngay cả hầu bên cạnh cũng khí chất hơn , thu hút nhiều ánh .
Thẩm Vân Nguyệt sang đối diện một quán rượu.
tên quán biết đó là tài sản do Lăng Mặc Huyền quản lý.
Ở đây thôi?
Ừ.
M bước vào, tiểu nhị cười chào:
Khách quan, giờ kh còn chỗ, trước còn hai bàn đang đợi. chị xem...?
Ám Dịch l ra một chiếc ngọc bội.
Tiểu nhị xem kỹ nói:
Vị này, theo đến gặp chủ quán xem bội ngọc.
Mời chủ quán qua đây.
Ám Dịch ánh mắt lạnh lùng.
Chủ quán nghe th động tĩnh, vội chạy tới.
Th ngọc bội trong tay Ám Dịch, vội cúi nói với Phó Huyền Hành và Thẩm Vân Nguyệt:
Chủ nhân, tầng trên phòng riêng th lịch.
Mời theo đây.
Chủ quán trực tiếp dẫn họ lên tầng ba, đến phòng riêng cạnh cửa sổ.
Ra lệnh cho tiểu nhị nh chóng mang trà Hồng Sơn lên.
Chủ quán kh ngờ đời còn ngày được gặp chủ nhân đích thực của Đ Lai lâu, lòng vui mừng bồi hồi.
Chủ nhân, phòng riêng này mỗi ngày đều dọn dẹp, dành riêng cho chủ nhân.
Trước Tết Lăng gia đến một lần, nói chủ nhân thể sẽ đến.
món gì ngon cứ mang lên hết.
sắp xếp ngay, chủ quán bận rộn lui ra.
Phòng riêng hai bàn.
Một bàn tròn lớn.
Một bàn dài pha trà.
Ám Dịch, m cùng ăn với chúng .
Cái này... kh đúng quy tắc. Làm hầu cùng chủ ăn chung được.
nói là quy tắc.
Vâng.
Ám Dịch biết rõ tính cách Thẩm Vân Nguyệt, kh dám phản đối.
Phó Huyền Hành ngồi đối diện pha trà, lúc rảnh thích pha trà, rửa ly và ấm tử sa.
Bên ngoài gõ cửa, mang lên trà Hồng Sơn thượng hạng.
Ám Dịch cầm lên ngửi:
Nói với chủ quán, trà này uống , để lâu quá.
Vậy uống trà gì?
Chúng tự mang trà đến.
Ám Dịch lại dặn:
Xong việc đến đây một chuyến, chuyện hỏi ta.
Tiểu nhị đáp .
Chủ quán nghe nói chuyện hỏi, vội mang vài món ăn nhẹ lên.
chuyện gì quan trọng hơn gặp chủ nhân đâu.
Lên cầu thang gặp vài khách:
trêu:
Chủ quán Ngô, đại nhân đến kh? Bao giờ th chủ quán Ngô tự mang món lên vậy?
Chủ quán Ngô cười vui vẻ:
Đại gia của chúng ta đến . Thường ca, nghĩ nên tự mang món kh?
Chắc c . Quán mở hơn chục năm mà chưa ai biết đại gia của Đ Lai lâu là ai? Thường ca tò mò hỏi.
M khác cũng tò mò.
Đ Lai lâu kh chỉ nổi tiếng ở Nam An Phủ, mà ở Tấn Dương Phủ cũng d tiếng.
Kinh do rộng, nghe nói ở gần bộ tộc nhỏ biển Đ, kinh do sòng bạc cũng tốt.
Đại gia các lai lịch gì?
Chủ quán Ngô chỉ cười kh đáp.
Quay bước, rẽ góc lên tầng ba.
Thường ca và nhóm đứng lại tầng hai:
Lão già này, giờ lại tỏ ra oai vậy.
Chủ quán Đ Lai lâu từ trước đến nay luôn uy tín hơn những chỗ khác.
Ta sẽ đứng đây c.
Haha, ta cùng Chu ca đứng đây.
Được, xem ai kiếm gần một nửa tiền Nam An Phủ vậy.
Chủ quán Ngô bê khay, tiểu nhị gõ cửa.
Vào .
Tiểu nhị mở cửa, chủ quán Ngô bước vào đặt m món ăn lên bàn.
Chủ nhân, trước ăn ít đồ nguội uống chút rượu , cười nói, món nóng lát nữa mang lên.
Kh vội, tới hỏi vài câu. Phó Huyền Hành rót trà đặt lên bàn.
Chủ quán Ngô giật vội quỳ xuống cảm ơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.