Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 44: Tất cả những gì làm đều vì con cái
Phó Huyền Hành siết c.h.ặ.t t.a.y trên tay cầm của chiếc xe lăn, Thẩm Vân Nguyệt th liền hỏi:
“Lưu luyến? Muốn quay đầu ?”
“Kh. Cô đã chọn con đường này thì dù quỳ cũng đến cùng.” Phó Huyền Hành kh để ý đến tiếng nói phía sau nữa, biết Phó Huyền Đình kẻ ngốc sẽ mang đến cho cô và Phùng Tiểu Nga bao nhiêu sóng gió đẫm máu.
ta kh lo Râu Tám sẽ làm nhục Phó Huyền Đình, dù cô ta thế nào nữa cũng chỉ là con gái thứ của thái tử bị phế. Mối quan hệ huyết thống khiến Râu Tám kh dám làm quá với cô ta.
Còn về Phùng Hiểu Nga thì khác, cô ta sẽ chịu toàn bộ cơn giận dữ.
Thẩm Vân Nguyệt mỉm cười nhẹ, quay đầu th ánh mắt đầy độc ác của Phó Huyền Đình.
Đồ ngốc.” Thẩm Vân Nguyệt mấp máy môi, kh thốt ra tiếng.
Khuôn mặt tàn bạo của Phó Huyền Đình biến dạng, miệng hét lớn:
Thẩm Vân Nguyệt, Một ngày nào đó ta sẽ g.i.ế.c ngươi
Thẩm Vân Nguyệt lạnh lùng khịt mũi một tiếng kh nói gì. Mẹ con nhà này chuyện gì cũng thể đổ lên đầu cô được nhỉ? Cô nhất định nghe theo sắp xếp của Phùng Hiểu Nga ?
Tưởng Linh ôm An Nhi bộ, thi thoảng lại áp mặt vào đầu An Nhi. An Nhi hơi sốt, cô lo An Nhi kh thể chịu nổi.
Bên cạnh, một nàng dâu nhà họ Bành an ủi cô:
"Tưởng Linh , em cũng đừng lo lắng quá. Tối qua và sáng nay đều đã cho uống thuốc , trưa nghỉ ngơi em sẽ tự tay sắc thuốc cho An Nhi uống."
Tưởng Linh nhẹ cúi đáp lại.
Khuôn mặt đầy lo âu của cô tràn ngập biết ơn, thì thầm:
"Như tỷ, cảm ơn chị nhiều. Nếu kh chị giúp, em thật sự kh biết làm ."
Mắt dì Như sâu thẳm về phía xa, nơi trên núi tuyết trắng xóa phủ kín.
Cô nói một câu vừa ý nghĩa đen lẫn bóng:
“Chúng ta đều là con. Mọi việc làm của mẹ chẳng qua đều vì chính đứa con của .”
Tưởng Linh hoàn toàn đồng ý, ôm chặt An Nhi trong lòng.
“Như chị nói đúng, tất cả những gì chúng ta làm đều vì con.”
“Ừ. Những việc làm vì con đều đáng được tha thứ.” Dì Như mỉm cười, vỗ vỗ đứa trẻ trên lưng . “Con chị Văn thậm chí còn kh thích bộ nữa.”
Tưởng Linh cảm th ều gì đó kh đúng, nhưng kh nghĩ nhiều mà dồn hết tâm trí chăm sóc An Nhi.
Cô l một mảnh vải thô ôm chặt An Nhi trong lòng, môi áp sát trán bé.
Nhiệt độ của đứa nhỏ dường như hạ xuống, Tưởng Linh như trút được gánh nặng trong lòng.
“An Nhi thế nào ?”
Trước sự quan tâm của dì Như, Tưởng Linh biết ơn.
Ở phủ Bành, chỉ dì Như là kh tr giành, đối xử tốt với mọi . Mọi kh yên tâm khi khác sắc thuốc, nhưng kh ai kh yên tâm khi dì Như sắc thuốc.
“Khỏe hơn nhiều , kh còn sốt cao như trước.” Tưởng Linh sờ lên đứa trẻ trong lòng, thầm nghĩ may mà ở đất thổ thần cô làm việc đổi được chiếc bánh chín để ăn.
“Nếu uống thêm vài liều thuốc nữa chắc sẽ ổn thôi. Vì An Nhi, em còn đưa ra chiếc vòng bạc duy nhất trên để l thuốc. Trời đất chắc c sẽ cảm động trước tấm lòng của em.”
Tưởng Linh kh nói gì, vật tín vật quan trọng.
Đứa trẻ là mạch sống của cô, cũng là hy vọng để cô tiếp tục sống.
Thẩm Vân Nguyệt siết chặt áo khoác trên .
Trên tay cô cũng đeo găng da, còn đội chiếc mũ do Văn Nương tặng trên đầu. Trên mũ cài một b hoa trắng bằng lụa, trên đường lưu đày kh thể quá cầu kỳ.
Cô chỉ thể dùng cách của để gửi gắm nỗi đau thương.
“Vân Nguyệt, còn túi thơm bột ngải cứu kh?” Phó Huyền Hành bất ngờ hỏi.
“Còn. vậy?”
“Cho ta hai cái.” Phó Huyền Hành ngồi trên xe lăn, chân đắp chăn dày ấm áp.
Thẩm Vân Nguyệt thò tay vào ống tay áo, thực ra là l từ kh gian hai túi thơm ngải cứu đặt vào tay Phó Huyền Hành.
Cô cũng chẳng hỏi cần làm gì với thứ này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đám qu đó, ho sù sụ đầy, kẻ thì vịn nhau mới đứng nổi.
Đám lính giải sai mặt mày chẳng được sáng sủa gì.
Riêng tên Bành mặt sẹo thì đen thui như mực, tay lúc nào cũng vung roi, khiến ai cũng tránh xa kh dám bén mảng lại gần.
Ánh mắt đen sì xéo về phía Thẩm Vân Nguyệt, lại liếc sang Phó Huyền Hành. chuyện gì giữa hai đêm qua ? Còn nhà họ Thẩm khác, chẳng buồn để ý.
Già thì già, trẻ thì trẻ, còn lại toàn kẻ vô dụng.
Một hồi lâu sau.
Tên râu quai nón đuổi kịp.
Theo sau là mẹ con Chu và dì Phùng mẹ con, bốn vẫn ngồi trong xe ngựa của lính giải sai. Ai n còn chẳng dám ngẩng đầu .
bước tới gần Thẩm Vân Nguyệt, cúi đầu thì thầm:
“Tiểu thư Thẩm, dì Phùng vẻ kh ổn .”
“Ồ.”
“Cô kh định xem ?” đó lại hỏi.
Thẩm Vân Nguyệt nhếch mi mắt lên, kỹ nói, th lạ lẫm, “ ta ? nhà họ Thẩm đâu.”
đó gầy gò khô xác, mặt chỉ còn da bọc xương, bĩu môi:
“Dì gọi cô đ. Nói là cô thuốc chữa vết thương bằng kim loại.”
Thẩm Vân Nguyệt sắc mặt lạnh lùng, thẳng kẻ kia: “Liên quan gì tới ngươi? Kh đến đưa ta bạc thì đừng phiền ta với m chuyện này.”
phụ nữ trong lòng than thở, “ bạc mà kh biết kiếm à?”
Miệng lại càu nhàu: “Hay cô định ngồi yên đợi dì Phùng chết?”
“Đợi dì chết? Ta kh thầy thuốc, cũng kh thuốc thang gì, liên quan gì đến ta?” Vân Nguyệt lạnh lùng đáp, ánh mắt sắc bén đó.
kia liếc mắt về phía đám đ.
Thẩm Vân Nguyệt theo ánh mắt kia liếc , th chính là Hà Lộ Tuyết đang ra hiệu, cô ta đúng là lúc nào cũng thích làm màu cho được chú ý.
Cuối cùng, Vân Nguyệt cũng quay đầu lại phía sau xe ngựa.
Trên xe của Phùng Hiểu Nga, hai là Phùng Hiểu Nga và Chu nằm ngửa ra ngoài. cầm cương xe, một tay ều khiển, tay kia thỉnh thoảng lại thọc vào trong áo họ mà sờ soạng.
Phùng Hiểu Nga và Chu đều kh còn sức phản kháng.
lẽ vết thương nặng hơn cô tưởng.
Vân Nguyệt kh khỏi tò mò, đứng phía sau tên râu quai nón kia là ai mà bất chấp ánh mắt của bọn lính khác như vậy? vẻ kia quyền thế lắm.
Lục Hổ và Phó Huyền Đình cũng kh khá hơn, đều bị thương ngoài da.
Lục Hổ ngồi trên xe, vừa xoa tay vừa nức nở.
Phó Huyền Đình liếc Vân Nguyệt một cái, khuôn mặt đầy hận thù, như muốn nuốt sống cô.
Quay lại, phụ nữ bên cạnh vẫn đang khuyên nhủ:
“Tiểu thư Thẩm, làm lòng hiếu thuận. Dù cũng coi như nửa phần mẹ chồng, cô cũng nên chăm sóc cho bà .”
Vân Nguyệt liếc xéo, giọng lạnh như băng:
“Cô thiếu một nửa mẹ chồng, nhận về mà hiếu kính .”
“Ngươi đúng là trơ trẽn đến mức kh thấm dầu mỡ.”
“Bảo Hà Lộ Tuyết, ta thà làm xa lạ cho xong. Thật sự xé mặt nhau cũng chẳng hay ho gì, chuyện sau lưng cứ để ngoài kh hay biết là được.”
Nói xong, cô kh thèm để ý kia nữa, bước nh theo đẩy xe lăn Phó Huyền Hành.
Phó Huyền Hành kh cần quay lại, chỉ cần hít nhẹ hương thơm thảo dược quen thuộc bên cạnh là biết chắc c đó là Thẩm Vân Nguyệt.
“Ai lại nghĩ quẩn thế lần này?”
“Là cô chị họ tốt của ngươi, Hà Lộ Tuyết.” Nghĩ đến kẻ phản diện tương lai, Phó Huyền Hành vẫn giữ chút tình cảm cho chị họ, khiến trong lòng Vân Nguyệt kh khỏi chua xót.
Nếu kh Hà Lộ Tuyết đứng ra...
Phó Huyền Hành thể rơi vào bẫy cuối cùng chịu khổ hình tàn nhẫn như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.