Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 62: Vân Nguyệt, con đã lớn rồi
Hang đá hơi se lạnh, càng cần chăn chiếu và rơm rạ. M dân lưu vong bên trong dựa vào số đ chen chúc l nhau cho đỡ lạnh.
Nhà họ Thẩm đứng gần cửa hang, kh khí dễ lưu th hơn. Làn gió thổi vào mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, Mạc Dĩ Nhiên thở ra lờ đờ tỉnh lại.
Trong mê man, bà th Thảm Vân Nguyệt ngồi ở cửa hang.
Nhớ tới cảnh nàng cắm d.a.o găm vào tim , tim Mạc Dĩ Nhiên đập thình thịch, kh khỏi hoảng hốt.
Chẳng lẽ… đó là con của ?
“Vân Nguyệt……” Mạc Dĩ Nhiên khàn giọng gọi.
Thảm Vân Nguyệt quay lại, th mẹ run rẩy kh tự chủ.
Cô bước tới, khom xuống bên cạnh.
“Mẹ.”
Mạc Dĩ Nhiên đưa tay sờ lên tay cầm d.a.o găm của Vân Duệ, nét mặt ướt lệ như hoa rụng. “Khổ con , lúc nhỏ còn thương một con kiến chẳng nỡ dẫm, chiều nay lại dám g.i.ế.c như dẫm c.h.ế.t một con kiến thế này?”
Bà vừa bật khóc ..Cả hang động vốn ồn ào bỗng chốc yên lặng hẳn.
Bà lão vừa nãy còn to tiếng với Thẩm Vân Nguyệt, giờ đang nghĩ cách giành chỗ ngồi, nghe th lời Mạc Dĩ Nhiên tỉnh lại, sợ đến mức nuốt trọn mọi ý định.
Kh dám thêm bất cứ toan tính nào nữa.
Cả hang động vì thế trở nên hòa thuận hơn nhiều.
Thảm Vân Nguyệt vỗ nhẹ lên cánh tay mẹ, an ủi: “Mẹ, đừng khóc hỏng mắt nhé. Dọc đường này, chúng ta đã khóc biết bao nhiêu .”
Mạc Dĩ Nhiên cố nén nước mắt kh nói gì.
Thảm Vân Nguyệt cũng kh an ủi thêm, hiểu rõ tính cách mẹ, nếu nói thêm vài câu nữa, chắc c mẹ sẽ khóc ngay lập tức.
Ảnh Phong l hai xô nước về, th củi kh còn nhiều, liền cầm theo một con d.a.o chặt củi, lặng lẽ vào rừng.
Trời tối, lơ lửng một vầng trăng lưỡi liềm.
Thẩm Từ Th nhóm lửa, nồi sắt lớn đang nấu cháo.
Thảm Vân Nguyệt bỏ một nắm táo đỏ và đậu phộng vào, cùng với đại hoàng mễ và gạo lứt nấu cháo, còn cắt hai củ khoai lang bỏ vào nồi.
Phó Huyền Hành bề ngoài như sắp chết, nhưng bản thân cảm nhận nội lực đã khá lên nhiều.
Trước đó bị lão độc vật ở trang viên Quận vương Thụy dùng vài loại thuốc độc thử độc.
Ở chỗ nồi cháo, vài dân lưu vong tiến lại gần.
“Cách xa ra!”
“Cách ra!” Thảm Vân Nguyệt lạnh lùng đáp. Trải qua chuyện Tường Linh, nàng kh còn dễ dãi mà trao lòng tốt cho bất kỳ ai.
Nàng ngồi xuống cạnh Phó Huyền Hành, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt sắc nhọn như d.a.o dõi từng một.
định tiến lại gần bĩu môi nói:
“Chúng chỉ đến sưởi lửa thôi, cô ích kỷ vậy? Chẳng trách bị đày, đời nào chẳng làm ều xấu.”
Thẩm Vân Phong giơ ná trong tay lên.
Kh nói gì thêm, liền b.ắ.n phát qua đầu.
Ông già hở răng kêu thất th, tay sờ cằm bị trầy, lườm đằng đằng.
“Nhóc con, mày muốn c.h.ế.t à!”
“Tao th chính mày muốn chết.” Thẩm Từ Th đứng lên, tay cầm cây gậy.
hiểu rõ trong nhà họ Thẩm chỉ là đàn đủ tuổi thể ra tay.
Ông cụ hở răng muốn kéo tới giúp, nhưng ngoài vài nhà thì chẳng ai dám đến gần.
Đến cả vợ con cũng níu kéo áo :
“Chủ nhân, thôi , đừng thế. Cô gái từng g.i.ế.c .”
Thẩm Chu thị nheo mắt cười nhẹ: “Cô nói đúng. Ngoài việc cô từng g.i.ế.c ra, trên tay chúng cũng chẳng ít đã chết. Ai mà dám đến cướp của chúng , thì chuẩn bị tinh thần xuống âm phủ .”
Lời nói vừa ra,
mọi đều kh dám động đậy nữa,
chỉ biết chằm chằm vào nồi cháo đang được nấu bên nhà họ Thẩm.
Mùi thơm trong kh khí làm họ nuốt nước miếng liên tục.
Ảnh Phong đem xe ngựa dỡ xuống bên cạnh, còn để ngựa dựa sát vào vách núi.
Ba con ngựa được buộc chung với nhau, nhưng kh hề xảy ra cãi cọ.
Chủ yếu là bởi hai con ngựa kia đã ăn lương thực của con ngựa đỏ.
Phát hiện lương thực của con ngựa đỏ khác với , nên giờ đây còn muốn l lòng nó.
Làm chuyện đánh nhau được?
Phó Huyền Hành nhẹ nhàng vuốt ve tay Thẩm Vân Nguyệt, đầu ngón trỏ luồn trong lòng bàn tay cô mà xoay tròn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cảm giác ngứa ngáy.
Thẩm Vân Nguyệt muốn rút tay ra,
nhưng bị nắm chặt hơn.
Từng luồng ện nhỏ li ti tụ hội trong lòng bàn tay cô, đầu tai Vân Nguyệt cũng theo đó đổi màu, bị một nhỏ hơn như em trai chọc ghẹo.
Trong lòng Thẩm Vân Nguyệt nổi lên ý chí quyết tg.
Cô chủ động nắm l tay Phó Huyền Hành, cũng dùng đầu ngón tay vuốt ve lòng bàn tay .
Móng tay được cắt tỉa gọn gàng nhẹ nhàng cào vào lòng bàn tay .
Cô khẽ nhướn mày đầy tự mãn Phó Huyền Hành, ánh mắt trong sáng của cô rơi vào đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đầy của .
Kh tự chủ được, cổ họng cô bỗng siết lại.
nhận ra phần bụng dưới của ều gì đó khác lạ.
Phó Huyền Hành bu tay ra, lặng lẽ tự nhủ:
“Vân Nguyệt vẫn chỉ là một cô bé thôi. Cô bé, cô bé mà thôi.”
Thẩm Vân Nguyệt kh để ý đến biểu cảm của Phó Huyền Hành.
Cô sờ sờ lên ống tay áo của , kh nhịn được mà thốt lên:
“Phó Huyền Hành, xem tay áo của ngắn này.”
Cô chỉ vào đoạn tay áo bị ngắn một chút, cau mày.
Phó Huyền Hành lại chiếc áo của Thẩm Vân Nguyệt, cũng như toàn bộ cơ thể cô.
thở dài nhẹ nhàng:
“Vân Nguyệt, em đã trưởng thành .”
Thẩm Vân Nguyệt ngượng ngùng cử động chỉ vào độ dài của chiếc áo.
thể nói, trên đường bị lưu đày, cô lớn nh hơn khi ở phủ Thẩm thật là phi lý.
Cô cười nhẹ e thẹn:
“Như vậy cũng thể lớn lên được ?”
Linh Bảo vừa bò vừa dùng tay chân leo đến trước mặt Thẩm Vân Nguyệt, chỉ vào vóc dáng thấp bé của .
Chóp chóp môi hỏi:
“Chị ơi, Linh Bảo cao kh?”
Thẩm Vân Nguyệt đưa ngón tay đẩy Linh Bảo vào trong lòng Phó Huyền Hành. th cô bé mở to mắt ngơ ngác, cô vui vẻ cười ha ha.
Tiểu Lục Tử tới ôm l Linh Bảo.
“Linh Bảo, theo chú ăn kẹo nhé. Chị gái đang trêu em đ.”
Linh Bảo gần như được cưng chiều như “cục cưng” trong nhóm.
Ôm l tay Tiểu Lục Tử, hoàn toàn kh màng đến ánh mắt sợ hãi của Lưu Phi Phi.
“Chú ơi, kẹo!”
Khi Linh Bảo nói, miệng chảy nước dãi trong suốt rơi xuống mu bàn tay Tiểu Lục Tử.
Tiểu Lục Tử chẳng để ý chút nào.
đặt tay lên lau sạch, từ trong túi l ra một gói gi.
L ra một viên kẹo cho Linh Bảo.
vẫy tay gọi m nhà Thẩm Vân Chính: “Nh lại đây với chú ăn kẹo .”
Thẩm Vân Chính chạy tới, ngẩng mặt lên, nói rõ ràng:
“ trai, ăn kẹo .”
“Là chú chứ kh trai đâu,” Tiểu Lục Tử chỉnh lại .
Thẩm Vân Chính nghiêm túc đáp:
“Là trai chứ kh chú.” Nói xong, kho tay, chằm chằm Tiểu Lục Tử.
“Được , là trai,” Tiểu Lục Tử cười ha ha.
Ở nhà Thẩm gia, các đứa trẻ đang xếp hàng nhận kẹo.
Trong số dân lưu tán cũng vài đứa nhỏ muốn ăn, m đứa nhóc nước dãi chảy dài, đứng cách Tiểu Lục Tử kh xa chằm chằm ta.
Tiểu Lục Tử kh thèm liếc mắt một cái.
Trong rừng truyền đến tiếng động.
Tiểu Lục Tử đứng dậy, nói:
“A Tứ với họ về .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.