Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài

Chương 66:

Chương trước Chương sau

Thẩm Vân Nguyệt đưa tay sờ lên nắm đ.ấ.m của , hơi ngứa muốn đánh .

Phó huyền hành th cơn giận trong mắt cô dần dịu xuống, khóe mày khẽ nhếch lên một nụ cười.

“Được, cho em cắn.”

“Hừ.”

Thẩm Vân Nguyệt lạnh lùng khinh thường một tiếng.

trong xe bỗng nhiên nhận ra họ đang ở trong khoang xe ngựa.

Vài vị trưởng bối của nhà họ Thẩm cũng đang mặt, may mà kh ai th hành động thân mật vừa của họ.

Kh khí vẫn trở nên chút lúng túng.

lo dưỡng bệnh cho tốt , đừng suy nghĩ m chuyện vớ vẩn đó nữa.”

Thẩm Vân Nguyệt hùng hổ nói xong, liền vén rèm xe bước ra ngoài.

Phó huyền hành nhắm mắt lại, kh dám lên tiếng, nhưng trong lòng thì từng đợt sóng gợn xao động một cảm giác kỳ lạ chưa từng .

Trong lòng lại d lên từng cơn rung động, một cảm giác lạ lẫm mà trước nay chưa từng .

hiểu Thẩm Vân Nguyệt đã bước vào tim .

Và… kh thể bước ra nữa.

Đoàn tiếp tục được nửa chặng đường.

Bầu trời lại bắt đầu âm u, nặng trĩu.

Mọi th thời tiết như vậy,

trong lòng vừa tê dại, vừa hoảng sợ.

Giữa mùa đ rét buốt mà còn bị mưa xối ướt , cũng chỉ còn tr xem Diêm Vương muốn thu hồn ai.

Sau hai trận mưa, đã hơn chục chết.

Thẩm Vân Nguyệt cũng để ý th luồng gió lạnh mang theo hơi ẩm và bụi cát lùa tới.

Cô lập tức quay lại dặn dò nhà họ Thẩm đang bộ:

“Mọi mau mặc áo tơi vào .”

Thẩm Vân Nguyệt tự khoác lên một chiếc áo tơi làm từ l vịt trời, những khác cũng vội vàng làm theo.

Nhưng kh ai cũng áo tơi để mặc.

nhà họ Thẩm dùng vải dầu và cỏ tr may thành áo tơi, vừa c mưa lại giữ ấm tốt.

nhà khác thì chỉ dùng cỏ tr bện thành áo tơi, tuy đơn sơ nhưng cũng tác dụng giữ ấm và tránh mưa.

Nhân lúc trời chưa đổ mưa lớn, Thẩm Vân Nguyệt đổi sang đôi giày mưa, vung vẩy cánh tay, bộ dạng đã mặc dày như một con gấu.

Bọn mặt sẹo cũng lầu bầu chửi rủa trong lúc khoác áo tơi lên, trời mây vần vũ cũng biết cơn mưa này sẽ kh nhỏ.

Cho dù bọn họ thể tiếp tục hành trình, thì ngựa của họ cũng kh thể mãi trong mưa như thế.

Những tên sai dịch này quý ngựa, kh muốn hao tổn chút nào.

Bành mặt sẹo nhíu mày, ngẩng đầu bầu trời xám xịt mù mịt phía trước, nói:

“Lão Hoàng, xem ra thời tiết này kh ổn .”

“Tìm chỗ nào trú mưa thôi.”

Lão Hoàng đầu vàng nhấp một ngụm rượu nóng, lầu bầu:

“Mẹ kiếp, ngày nào cũng thế này, kh biết đến bao giờ mới tới được Thạch Hàn Châu nữa?”

Một tên sai dịch khác hô lên:

“Tết năm nay đừng mong về nhà. Chắc c đón trên đường thôi.”

Vừa nhắc đến chuyện Tết, cả đoàn bỗng im bặt.

Lúc này, gã râu mép hình chữ bát vung roi, đập mạnh vào bên cạnh, tức giận mắng:

“Đều tại bọn mày! Nếu kh vì tụi mày, đây giờ này chắc đang vui vẻ trong kỹ viện !”

sợ hãi cầu xin:

“Quan gia, tha mạng a…”

“Quan gia, chúng cũng chỉ là bị liên lụy từ phủ Thái tử bị phế mà thôi…”

Gã râu mép hình chữ bát liền mắng to:

“Ngươi đang lừa à? Chuyện cứu trợ nạn châu chấu, kh do các ngươi và nhà họ Hà chủ trì hay ?”

Vừa dứt lời, m bên dưới lập tức câm như hến, kh ai dám hé miệng.

Thẩm Vân Nguyệt lạnh lùng liếc vừa nói là một vợ dòng chính của nhà họ Bùi. Xem ra nhà họ Bùi cũng đã hưởng lợi kh ít trong vụ này.

Nhà họ Bùi vốn dĩ trước giờ luôn im hơi lặng tiếng, lúc này lại kh thể ngồi yên nữa.

Thảm Vân Nguyệt đưa tay xoa xoa nắm đấm, cảm th ngứa ngáy tay chân, muốn đánh một trận cho hả.

Cả đoàn lại tiếp tục thêm chừng hai mươi dặm nữa.

Phía trước là một quán trọ lớn dành cho xe ngựa.

Nơi này kh thuộc về bất kỳ thôn xóm nào, chủ yếu là trạm dừng chân cho những thương nhân qua lại nơi đây.

Những hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống.

Gã mặt sẹo Bành liền hô lớn, gọi mọi nh chóng vào trọ tránh mưa.

Thảm Vân Nguyệt len lỏi luồn lách về phía trước, chẳng m chốc đã chen lên được hàng đầu.

Cô đưa cho gã mặt sẹo Bành một miếng bạc vụn:

“Sai gia, cho bọn một căn phòng khá khá một chút.”

Gã mặt sẹo lắc đầu:

“Kh đâu. Quán trọ lớn này toàn là phòng ngủ tập thể, mỗi phòng nhét đến hai trăm . Ai kh kiếm được chỗ thì trải chiếu nằm giữa lối thôi.”

Gã vừa cân nhắc miếng bạc nh chóng nhét vào tay áo.

“Phòng ở đâu?” Thảm Vân Nguyệt hỏi ngay.

một năng lực trời ban trong việc tr chỗ tốt, phản xạ cực nh.

“Phòng treo bảng 'May Mắn' ở cửa ra vào đó. Còn phòng 'Như Ý' nữa, nhưng phòng đó thì dột mưa.” Gã mặt sẹo vừa dứt lời.

Vèo một tiếng, Thẩm Vân Nguyệt đã phóng như tên bắn.

Thẩm Từ Th và Thẩm Vân Phong cũng lao tới.

Những phía sau vẫn chưa biết tình hình bên trong quán trọ lớn, cứ tưởng chỉ cần bỏ chút bạc ra là sẽ chỗ ở tử tế.

Đặc biệt là nhà họ Hà, càng kh vội chút nào.

Nhị lão phu nhân họ Hà và nhị di mẫu vừa mới được một khoản bạc, đang đắc ý.

Th Thẩm Vân Nguyệt chẳng màng sống c.h.ế.t mà lao thẳng lên phía trước, Đại lão phu nhân họ Hà cười khinh, khóe miệng mang theo sự mỉa mai:

“Nhà họ Thẩm mà kh con gái, đúng là chẳng làm nên trò trống gì. Kh như nhà ta Lộ Dao, thật nở mày nở mặt. Suốt cả chặng đường này, nhờ bạc của Lộ Dao mà nhà họ Hà chúng ta đỡ khổ biết bao.”

M lão còn lại gật gù đồng tình, vuốt râu ra chiều đắc ý.

Cũng nhờ mối quan hệ với Hà Lộ Dao, nhị di mẫu nhà họ Hà mới được cho phép ngồi lên xe ngựa.

M con dâu cùng vai vế với nhị di mẫu họ Hà trong lòng thì ghen tỵ nhưng lại bó tay kh làm gì được.

Ai bảo bà ta một đứa con gái xuất sắc, bây giờ lại đang được sủng ái, còn con gái nhà họ thì cũng bị coi như quân cờ gả nơi khác...

Nhưng kh bản lĩnh, đến giờ chỉ sợ ngay cả thân cũng kh giữ nổi.

Nhị di mẫu họ Hà đắc ý cười toe toét, l mày mắt mũi đều lộ vẻ kiêu căng:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đại tẩu nói đúng lắm!”

Thẩm Vân Nguyệt thì chẳng buồn quan tâm đám phía sau đang nghĩ gì.

Cô đã đến được phòng đại sảnh "Vận May", ánh mắt nh chóng đảo qu một vòng.

Đây là một căn phòng hình chữ nhật dài, tr như kho chứa hàng cũ được cải tạo lại.

Mục tiêu của cô là khu vực phía sau, gần cửa sau th ra sân, thuận tiện lại.

Cô lao nh tới chiếm ngay một chỗ đủ cho 30 nằm, dọn sạch chỗ đó.

Rút hết đám rơm cũ ra, chuẩn bị sắp xếp lại.

Một cơn bụi bay lên cuốn theo rơm rạ.

Trên đó là những tấm đệm ẩm ướt, bốc mùi mốc, bị cô dùng hai ngón tay nhấc lên ném xuống đất.

A Tứ trên lưng vác đầy rơm rạ, tay còn xách thêm hai bó rơm lao vào trong.

Phía sau, Thẩm Từ Th và Thẩm Vân Phong cũng mang rơm rạ chạy theo.

“Đại tỷ, phía sau đã nhiều chạy tới .”

“Vân Phong, lên trước .”

Thảm Vân Nguyệt nh chóng trải rơm ra.

A Tứ tay thoăn thoắt hơn, hai cùng nhau trải kín rơm ở góc phòng.

Ảnh Phong bế theo hai chiếc đệm bước vào trước.

“Vân Nguyệt, bốc đồ trên xe ngựa xuống đây.” Nói xong, Ảnh Phong lao ra ngoài qua cửa sổ như một cơn gió.

Cửa ra vào đ nghịt chen lấn, ùn ùn tiến vào trong.

nhà họ Bùi và họ Bành chen lấn vào trước, cũng một số họ Lỗ chen vào.

Lúc này chẳng ai còn nghĩ đến chuyện các thành viên trong một gia tộc ở cùng nhau.

Mọi đều theo nguyên tắc “ai đến trước, đó chỗ”.

Những vừa vào th Thảm Vân Nguyệt và các như Thẩm Từ Th, Thảm Vân Nguyệt đang ngồi trên nền giường lớn đã được sắp xếp gọn gàng.

họ Bành chen sát vào bên cạnh.

nhặt đống rơm rạ và đệm mà Thảm Vân Nguyệt để trên đất lên.

“Của nhà Thẩm đ. M chen sang một bên , chỗ tốt đều bị các chiếm hết .”

Một bà già nhà họ Bành thốt lên kèm theo tiếng lè lưỡi tHồm thuồng.

“Ai bảo m chạy chậm thế? Chậm hơn nữa thì nằm ngủ dưới đất luôn nhé.”

Thảm Vân Nguyệt chẳng ý định nhường nhịn ai.

Tất cả nhà Thẩm đều đã vào được bên trong.

A Tứ mở cửa sau, bế Phó Huyền Hành bước vào. Đặt ta lên giường, Thẩam Vân Nguyệt tiện tay l chiếc áo choàng phủ lên .

Bên trong chiếc áo choàng, lại thêm một chiếc áo l sói phủ lên trên.

Đợi đến khi họ Hà chậm rãi bước tới.

Ai cũng há hốc mồm.

Ngay cả các lính phu cũng ngủ chung trên giường lớn.

Huống chi là họ?

“Cháu ơi, nói với chủ quán linh động chút . Chúng ta bỏ tiền ra, thể thuê một phòng tốt hơn được kh?”

Ông râu chữ bát thổi phì phì, mắt trợn lên quát:

“Ông nghĩ muốn ngủ chung với m trong một phòng à? Quán trọ này chỉ tổng cộng ba phòng, mỗi phòng chứa được khoảng hai trăm .”

“Phòng tốt nhất thì đã .”

Ông lão họ Hà nghe th đã ở, trong lòng nghĩ thầm, đuổi họ là được.

Chỉ cần tiền đầy đủ, chỗ ở thể đổi được.

Ông nói rõ ý với râu chữ bát.

Ông râu chữ bát vừa xoa râu vừa suy nghĩ.

Bên cạnh vài đàn to lớn bước ra, cười nhạo:

“Các muốn l bao nhiêu bạc để đổi với chúng ? Nếu trả ít, m em chúng kh đồng ý đâu.”

Ông lão họ Hà và những khác kỹ, những này đầy khí khinh tặc.

Ai cũng cao hơn tám thước.

Thể hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, tạo cảm giác áp lực vô hình.

“Hai lượng bạc thì ?”

“Hahaha, một hai lượng bạc à? Chúng hơn hai trăm em mà.” đàn râu quăn to lớn đứng đầu cười ha hả.

Ông lão họ Hà lườm một cái. “Các hảo hán, tổng cộng chỉ hai lượng bạc thôi. Hai lượng bạc đủ cho bốn trong gia đình ăn uống cả năm đ.”

“Chỉ đủ cho tao uống rượu mười ngày thôi.” đàn râu quăn vung cây d.a.o chặt tay.

Hoàn toàn kh thèm để ý đến các lính phu.

“Đừng mà bày mưu tính kế linh tinh, tao c.h.é.m cụ già nhà mày ra ngâm rượu cho ngựa uống.”

Làm cho lão họ Hà sợ đến nỗi kh dám nói gì.

Cuối cùng dùng bạc trả cho các lính phu, những trong dòng chính của họ Hà cũng theo lính phu vào phòng ngủ lớn Hảo Vận.

Vị trí gần cửa trước là dành cho lính phu ở.

Gia đình họ Hà vào chỉ thể ngủ dưới đất.

Họ muốn nằm trên giường, nhưng kh ai chịu nhường.

“Ông lão họ Hà, chỗ này thể nhường cho . Ông cho cái gì bù lại?” M họ Lục ngồi trên giường, bắt chéo chân, ánh mắt lóe lên ý đồ.

Ông lão họ Hà kh nói gì.

vợ một cái ra hiệu.

Vợ với m run rẩy bước qua đám đang nằm đất, về phía nhà họ Thẩm.

Thẩm Vân Nguyệt: … Thật là loại kh chịu chết, mà nhảy nhót được vậy?

“Hiên Hằng, ngoại thân thể kh tốt, nhường chỗ của con cho nằm .”

Bà lão họ Hà chỗ nhà họ Thẩm nằm vừa rộng vừa ấm áp, tiếc đến x cả ruột gan.

Ôi, tiền cũng khó mà biết trước được.

Phó huyền hành nhắm mắt kh nói gì.

ta là bệnh nhân, làm sức để nói chuyện.

Thẩm Vân Nguyệt ngồi bên cạnh Phó huyền hành, tay cầm chiếc ná thun nghịch ngợm.

Nhẹ nhàng khinh thường, mắt kh thèm ngẩng lên:

“Kh mắt à? th huyền hành nhà đang bất tỉnh kh? Nếu họ Hà giỏi thật thì đã ra tr chỗ, chứ kh giờ đây nhát gan như vậy.”

Dì hai họ Hà: … muốn xé toạc miệng Thẩm tiểu nương cho hả giận.

Hà Lộ Tuyết: … con đàn bà đáng ghét, miệng cô ta độc quá.

“Chúng sẽ cho các cô bạc.” Bà lão họ Hà giận đến phát ên trong lòng, nhưng mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa.

“Cho bao nhiêu?” Thẩm Vân Nguyệt ngẩng đầu hỏi.

“20 đồng đồng .

“Chớ. Kh hai trăm lượng bạc thì khỏi nói chuyện.” Thẩm Vân Nguyệt nhắm mắt lại, khinh bỉ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...