Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 76: Tuổi mới biết yêu
Thẩm Vân Nguyệt cũng bị tiếng cãi vã làm tỉnh giấc, ngoài tiếng ồn ào ra, còn tiếng mưa rơi kh ngừng vang lên bên tai.
Cô mở mắt ra, ánh mắt khẽ lóe sáng.
Phó Huyền Hành cẩn thận kéo lại áo choàng trên vai cô, dịu dàng nói:
“Dường như đang cãi nhau.”
“Trời càng lúc càng tối.”
Thẩm Vân Nguyệt lắng nghe tiếng mưa, khẽ nói:
“Kh biết mưa này còn rơi đến bao giờ?”
“Vân Nguyệt, em cảnh giác. Nếu cứ mưa thế này mãi, e là gây chuyện sẽ ngày càng nhiều. Chỉ sợ thật sự kẻ trộm bạc.”
Thẩm Vân Nguyệt gật đầu.
Cô sờ vào túi nước để cạnh gối.
Chỉ khẽ động tay một cái, túi nước đã được đổi thành một cái khác.
Ngồi dậy uống một ngụm, bên trong là cà phê latte còn âm ấm.
Phó Huyền Hành khịt khịt mũi, ngửi th mùi thơm.
vươn tay chộp l túi nước, “Cho ta nếm thử một ngụm.”
“Chỉ là nước thôi mà, cũng đ.” Thẩm Vân Nguyệt đồng tử hơi co lại.
Phó Huyền Hành kh chịu: “Ta muốn uống nước của nàng.”
Cô tức đến trừng mắt , “Ta đánh bây giờ.”
“Được.” Phó Huyền Hành đồng ý dứt khoát.
Từ trước đến nay, Phó Huyền Hành chưa từng để tâm chuyện ăn uống, nhưng trước mặt Thẩm Vân Nguyệt, luôn muốn thu hút sự chú ý của nàng.
Th nàng nhảy dựng lên, cáu kỉnh nổi nóng.
Hệt như một thiếu niên mới biết yêu, gặp được cô gái thích, chỉ muốn thu hút ánh của nàng, đến mức chẳng biết dùng cách nào cho đúng.
Phó Huyền Hành giữ chặt l túi nước, khiến Thẩm Vân Nguyệt muốn giấu giếm cũng kh được.
Cô bu tay, dù Phó Huyền Hành cũng kh hay lắm lời.
Nhẹ giọng nói:
“Cho uống đ. Ta ra ngoài xem náo nhiệt một chút.”
“Ừ.”
Phó Huyền Hành đưa chiếc áo choàng làm từ l vịt rừng để bên cạnh cho cô, lo lắng dặn dò:
“Mặc vào , cẩn thận nhiễm phong hàn.”
Thẩm Vân Nguyệt bước xuống khỏi sạp ngủ tập thể.
Quả nhiên, một luồng gió lạnh thổi vào khiến cô rùng .
Hơi ẩm dưới nền đất quá nặng.
Những nằm trải chiếu dưới đất cũng đã nhận ra ều đó. Ai n đều chen chúc ngồi lại với nhau, ánh mắt đầy ghen tị về phía những đang nằm trên sạp.
Lúc này, một mụ già th Thẩm Vân Nguyệt bước xuống.
Một vài nhà họ Thẩm đang chen chúc dưới hiên để hóng chuyện.
Mụ già đảo mắt một cái, nhào thẳng tới bên sạp lớn:
“Nhà họ Thẩm còn trống chỗ đ, để lão thân nằm một lúc .”
Nói liền nhấc chân định leo lên.
Thẩm Vân Nguyệt nh chân quay lại, đá thẳng một cú:
“Bẩn thỉu như bà cũng dám mơ tới chỗ nhà họ Thẩm à?”
Mụ già kêu “á” một tiếng.
Mí mắt cụp xuống, chu môi:
“Kh m còn chưa ngủ ? Để lão thân nằm một lát thôi mà, cái nệm của m cũng sạch sẽ gì cho cam.”
M xung qu đều vươn cổ chằm chằm.
Ai n đều mong mụ già kia tg, để tiện bắt chước theo.
Thẩm Vân Nguyệt chỉ tay về phía sạp của các sai dịch:
“Chỗ bên kia cũng trống, chăn đệm còn sạch hơn.”
Mụ già bĩu môi.
Bà ta kh dám, chỉ dám tr giành với nhà họ Thẩm.
“Chỗ đó xa.”
Thẩm Vân Nguyệt nhấc cây gậy tựa ở góc tường đưa cho Phó Huyền Hành:
“ kẻ kh biết ều dám tiến lên, cứ việc đánh.”
Luôn muốn thử giới hạn kiên nhẫn của cô bằng cách tự tìm đường chết.
Ánh mắt Phó Huyền Hành lạnh lẽo:
“Được.”
Hơi thở lạnh lẽo tỏa ra từ khiến mụ già bỗng nhiên th sợ, kh dám tiến lên nữa.
Mụ ngồi bệt ở góc tường, lẩm bẩm chửi rủa.
Đôi mắt đầy ác độc chằm chằm vào Lưu Phi Phi đang nằm nhai bánh bao.
Ánh mắt Phó Huyền Hành lướt qua, đem ánh âm độc của bên dưới thu hết vào mắt.
Tay nắm chặt cây gậy.
Lúc này liếc th Hà Lộ Sương đang với ánh mắt u oán, cứ như thể là kẻ phụ tình vậy.
Thẩm Vân Nguyệt bước ra ngoài, trong kh khí phảng phất mùi thịt heo nấu.
Nhà trọ đang hầm thịt lợn rừng trong bếp.
A Tứ, Thẩm Từ Th cùng m nhà họ Hà đều đang ở trong bếp của nhà trọ.
Vì nhiều nên nhà trọ đến hai ba căn bếp.
Trong mỗi căn cũng ba bốn bếp lò.
Dù trời mưa, khói vẫn cuồn cuộn bốc lên từ ống khói.
Ở căn phòng bên cạnh bắt đầu vang lên tiếng cãi vã.
“ chuyện gì vậy?” Thẩm Vân Nguyệt bước tới bên cạnh mặt sẹo Bàng.
Ánh mắt Bàng mặt sẹo lóe lên nghi hoặc:
“Lúc nãy đến tìm quản c bên phòng kế bên. Nói là chỗ họ làm việc bị sập ?”
đó nói kh rõ ràng.
Nhưng cũng khiến trong lòng Bàng mặt sẹo nảy sinh nghi ngờ.
“Chỗ làm gì mà lại sập được?”
Làm việc à?
Làm cái gì cơ?
vào trong nhà đến vài trăm đàn .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Vân Nguyệt nghe vậy, mặt lộ vẻ ngạc nhiên, “Ở trong núi à?”
Bành Bạt Liễm quay mặt cô, vẻ suy nghĩ gì đó.
Cô nhún vai giải thích:
“ nói là sạt lở mà? Nhưng trước đó chúng gặp lũ bùn đá trong rừng. Ở núi làm được gì chứ?”
Thẩm Vân Nguyệt nhăn mày tự nói, “Chẳng lẽ là mỏ đá?”
Cô đứng nhón chân, th Lưu Đại Khôi mặt tối sầm.
Theo sau ta vài cũng sắc mặt lạnh lùng.
M vội vàng ra ngoài.
Bành Bạt Liễm nghe lời Thẩm Vân Nguyệt liền động tâm, định nh chóng báo cáo chuyện này ra ngoài.
Ngoài Bành Bạt Liễm, Ông Tám Râu cũng kh còn thái độ thờ ơ như trước.
Ông ta gọi một con chim bồ câu trắng, âm thầm buộc một mẩu gi chống thấm nước.
Thẩm Vân Nguyệt th vậy, coi như kh th.
Cô tựa nhẹ vào cột hiên, tay cầm một cái bánh đậu đỏ mềm mại, từng chút từng chút ăn.
Những giọt mưa rơi xuống nước, b.ắ.n lên những bọt nước đục ngầu.
Trong sân toàn là những vũng nước đục màu bùn.
vài bé cởi giày, cố tình nhảy chân xuống nước chơi.
Vừa chơi vừa cười ha ha.
Lục Hổ cũng trong đó.
M ngày nay ta ăn uống khá, lực khí cũng mạnh lên.
Chạy đến chỗ gần mái hiên.
Cố ý dậm mạnh xuống, b.ắ.n lên bùn nước.
“Á! Mẹ ơi, con ướt .”
Văn chị nhi và m đứa trẻ nhà Bành đứng dưới mái hiên giơ tay hứng nước rơi chơi.
Chúng kh dám ra ngoài vùng nước mưa.
Bị Lục Hổ dậm chân làm ướt hết cả.
Lục Hổ làm mặt quỷ với bọn chúng, “Ô ô ô, m đứa nhát gan. Đến bắt tao .”
Cúi xuống tiếp tục té nước vào m đứa trẻ nhà Bành.
M đứa nhỏ hoảng sợ chạy vào trong nhà.
Văn chị nhi như bị sợ đứng c.h.ế.t trân.
Cứng đờ đứng đó, há miệng khóc kêu.
Miệng đầy bùn đất.
“Mẹ ơi...”
Như ỷ nàng vội vàng chạy ra, th con gái bị Lục Hổ bắt nạt, kh thể để yên.
“Đồ xấu xa, mẹ đánh c.h.ế.t con đ.”
Như ỷ nàng lao tới đẩy Lục Hổ ngã ra sân. Quay lại ôm Văn chị nhi, nhẹ nhàng nói:
“Văn chị nhi, đừng sợ, mẹ ở đây.”
Quay th Thẩm Vân Nguyệt dựa vào cột chằm chằm, trong lòng vô cùng khó chịu.
“Thẩm cô nương, cô là lớn, th trẻ con nghịch phá nên quản chứ.”
Thẩm Vân Nguyệt cắn một miếng bánh đậu đỏ, thờ ơ ngước mắt lên.
“Cô đưa tiền cho để quản à?”
“Làm kh thể lúc nào cũng nghĩ đến tiền bạc.” Như ỷ nàng trong lòng khó chịu, luôn cảm th Thẩm Vân Nguyệt đang nhắm vào .
“Hừ, cô kh muốn tiền ?”
Thẩm Vân Nguyệt liếc th Chu đến, nghĩ thầm lần này xem ra chuyện hay .
“Ai bắt nạt Lục Hổ nhà ? Con trai ngoan vậy, m ác độc kh biết à?”
Chu từ khi theo Ông Tám Râu, tự cho là thân cận bên ta.
Nên cũng hay khoe khoang, thỉnh thoảng còn giới thiệu m cô con dâu trẻ cho ta, bản thân cũng được kh ít lợi ích.
Ăn mặc cũng khá hơn trước.
Chu mỉa mai nhưng thẳng tiến đến trước mặt Như ỷ nàng.
“Chỉ là một đứa con hoang vô giá trị. Kh đủ tư cách đeo giày cho con trai , còn dám động tay với Lục Hổ nhà ?”
Đôi mắt lóe lên độc ác, nàng vung tay tát Văn chị nhi trong lòng Như ỷ nàng.
“Sau này cũng làm gái giang hồ. Lục Hổ chơi với nó là vì coi trọng nó.”
Như ỷ nàng né tránh nhưng lại bị tát một cái.
Nàng đặt Văn chị nhi xuống đất.
Nhẹ nhàng dặn dò:
“Văn chị nhi, con vào nhà chơi .”
“Mẹ, đánh kẻ xấu.”
“Ừ, mẹ đánh kẻ xấu.” Như ỷ nàng mỉm cười dịu dàng.
Văn chị nhi quay vào nhà, nàng quay lại, mặt biến sắc hiện rõ độc ác.
“Cô đồ vô liêm sỉ, con trai cô sau này là thằng bịp bợm. sẽ tìm cho cô thằng khách mua dâm làm chồng.”
Như ỷ nàng lao đến giật tóc Chu .
Chu m ngày trước bị thương, hai ngày nay mới thể đứng dậy lại. Chưa thể hầu hạ Ông Tám Râu nên mới tìm nghe lời đến phục vụ.
Về đánh nhau, thực sự kh đối thủ của Như ỷ nàng.
Nàng gào to:
“Lục Hổ, gọi cha nuôi đến đây.”
Chu m lần muốn Ông Tám Râu nhận Lục Hổ làm con nuôi, Ông ta đồng ý trong miệng nhưng kh cho Lục Hổ rót trà.
Lục Hổ hét to:
“Mẹ ơi, con gọi cha nuôi đến đánh c.h.ế.t con này.”
ta chạy vùn vụt tìm Ông Tám Râu.
Như ỷ nàng khi Chu nói gọi Ông Tám Râu, lòng kh khỏi hoảng sợ.
Lại nghĩ đến thói háo sắc của Ông Tám Râu.
Nàng biết rõ hủy diệt Chu .
Ánh mắt độc ác lan nh.
Hai ôm nhau đánh nhau, ngã lăn ra sân.
Bùn đất đục ngầu b.ắ.n tung tóe.
Như ỷ nàng trong tay cầm một cành cây, liền dùng sức cào mạnh lên mặt Chu .
“Á! Á!.”
Tiếng la thảm thiết của Chu vang vọng qu quán xe lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.