Tịch Thu Gia Sản, Lưu Đày Biên Ải – Quét Sạch Kho Báu Hoàng Gia, Làm Giàu Phát Tài
Chương 82: Cách xử sự của quản sự khiến Thẩm Vân Nguyệt phải đề phòng
“Đúng vậy. Chẳng học từ nhà họ Hà ? Lão phu nhân với nhị thê mẫu bỗng dưng mất tiền, nói xem chúng ta nên cẩn thận kh?”
Thẩm Vân Nguyệt cười rạng rỡ, tự tin.
“ cẩn thận thận trọng như thế, cũng lợi cho các mà. chưa bao giờ l cớ đổ tội các ăn cắp.”
Lão Hà lão gia dùng tay xoa n.g.ự.c .
Ông luôn cảm th từng câu của Thẩm Vân Nguyệt như đang chọc thẳng vào tim , mà lại kh chứng cứ gì.
Giận đến nỗi kh màng đến mặt mày nữa.
Lớn tiếng:
“Ng cuồng! Chúng ta sẽ để mắt đến đồ của cô ?”
“Kh chắc, cũng chưa biết được. Dù xe ngựa nhà họ Thẩm vẫn để ý đ.” Thẩm Vân Nguyệt bước nh hai bước, cùng m trong trại sang một chỗ khác.
Lão Hà lão gia phần nào hiểu được sự chán nản của vợ khi kh thể tg nổi Thẩm Vân Nguyệt.
Ông thật muốn kéo cô con gái nhà từ dưới mồ lên.
Để bà làm bà lão dạy dỗ Thẩm Vân Nguyệt.
“Hà lão đầu, ta khuyên đừng nói nữa. Cái miệng cũng thua cô Thẩm kia .”
Chủ nhà họ Lỗ vuốt râu cười ha ha.
“Chúng ta cảm ơn cô ta, kh vì cô ta thì còn đâu cơ hội mua lương thực?
Cả nhà nhiều như thế, ít ra cũng cố giữ sống được thêm vài .”
Tiếng thở dài của chủ nhà họ Lỗ làm chủ nhà họ Bùi cũng thu lại vẻ khó chịu.
Ông ta kh ưa thái độ hỗn láo, kiêu căng của Thẩm Vân Nguyệt.
Nhưng…
Lương thực mới là ều quan trọng.
Lão Hà lão gia kh phục.
“ nghe trong trại nói kh? Kh thuốc thảo dược cũng đổi lương thực cho chúng ta.”
Chủ nhà họ Lỗ đôi mắt to như đồng tiền sắp phun lửa.
“Ông già kia, lúc nãy cô Thẩm tr luận lý kh nói?
Hừ!
Ta xem nhà họ Hà của các từ nay kh còn phất nữa.”
Ông ta liền bước nh vài bước.
“Mắt kh th, tim kh phiền.”
Lão Hà lão gia hít một hơi thật sâu.
Chậm rãi giải thích:
“Lỗ lão đầu, theo cô bé tóc vàng đằng sau, còn dám nói về nhà họ Hà chúng à? Nhà họ Hà chúng ít ra còn khí phách.”
Tiếng giận dữ vọng từ phía sau.
Thẩm Vân Nguyệt mỉm cười nhếch mép.
Từ từ quay lại, tặng lão Hà lão gia một nụ cười đầy hàm ý.
trong trại âm thầm quan sát nhóm này.
một đàn sờ vào chiếc nhẫn ngọc, mép môi khẽ cười mỉa mai.
Đi bên cạnh họ. Đi vào trong trại.
Thẩm Vân Nguyệt mới nhận ra toàn bộ trại được xây dựng dựa vào núi.
Những ngôi nhà gỗ riêng lẻ dựng lên từng tầng một theo chiều cao.
Chỉ hàng nhà tr ở dưới cùng là dành cho đầy tớ ở.
Tất cả nhà cửa tạo thành một cấu trúc phòng thủ chắc c.
“Giải sai, mời theo đây.”
dẫn đầu giơ tay mời.
Lão Hoàng đầu cùng Bành Mặt Sẹo bước theo.
Thẩm Vân Nguyệt sát phía sau.
Qua một lúc, họ tới bên cạnh một khu nhà nhỏ.
Hàng rào cao đến đầu gối bao qu sân, bên trong một cây to kh rõ loại gì.
“Ông quản sự Ngô, đã đưa họ tới .”
Giọng già khàn vọng ra từ trong nhà, “Cho họ vào .”
Vào trong nhà.
Một đàn trung niên ngồi ở vị trí trên đầu phòng.
Bên cạnh là một lão già tóc hoa râm cúi lễ phép đưa xem sổ sách.
trung niên kh hề ngước mắt .
Lão già đứng thẳng , liếc qua phía dưới gật đầu với Bành Mặt Sẹo và những khác:
“Mời các vị ngồi.”
Giải sai trong tình huống bình thường hữu dụng.
Trước những này, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ biết địa vị họ.
đàn trung niên cao to, mở mắt liếc Thẩm Vân Nguyệt.
Ông cười vẫy tay:
“Nhà nào mang được cô bé theo? Tiểu cô nương, tới đây chú cho ăn chút bánh trái.”
Bành Mặt sẹo: ...
Thẩm Vân Nguyệt: ...
Kh l thì phí, trong ánh mắt ngưỡng mộ của lão Hà lão gia và mọi , Thẩm Vân Nguyệt tới.
Ngẩng mặt cười:
“Cảm ơn chú.”
đàn chỉ vào bánh trái trên bàn nói:
“Thích ăn gì thì l .”
“Vâng.”
Thẩm Vân Nguyệt thấp bé.
Bàn ở đây lại cao.
Cô đứng trên đầu ngón chân l miếng bánh ngoài cùng đặt vào miệng.
Vị ngon kh tệ, mùi sữa bò thoang thoảng.
“Chú ơi, cháu kh với tới.”
đàn hạ đĩa bánh trên bàn xuống, đưa cho Thẩm Vân Nguyệt. “Cẩn thận, đừng bị nghẹn. muốn chú pha cho một chén trà sữa bò kh?”
Thẩm Vân Nguyệt lắc đầu.
Từ trong bao đựng của l ra một lọ trà nhỏ.
“ uống loại trà này.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
th thái độ của quản sự, Thẩm Vân Nguyệt cẩn thận cảnh giác.
Cô muốn làm quen với quản sự ở đây, để sau này thể còn làm ăn buôn bán.
Rốt cuộc, mục tiêu của cô là trở thành một nhà tài phiệt giàu trên đời.
đàn trung niên hoàn toàn quên mất những đứng dưới kia.
Ông ta chính là quản sự Ô, cầm lọ trà của Thẩm Vân Nguyệt, mở ra và ngửi kỹ một hồi.
Hít một hơi.
Ngạc nhiên cô bé nhỏ thấp bé.
“Tiểu cô nương, trà này bán kh?”
“Kh bán, tặng chú uống. Khi chú pha trà, cho cháu một chén để làm dịu cổ họng nhé.”
Thẩm Vân Nguyệt tinh quái sử dụng trà trong kh gian của .
Sợ rằng trong trại tìm khắp các nước lân cận cũng kh loại trà này.
Chỉ trà hiệu Vân Nguyệt mới mùi vị này.
“Được.” Quản sự Ô cười, lọ trà này khoảng ba lượng. Ông đưa cho một đệ tử bên cạnh, nói:
“Tiểu Ngũ, pha một bình trà mang tới. Còn gói một phần ểm tâm và thức ăn trong bếp nhỏ nữa.”
Tiểu Ngũ mới khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, cúi nhận l.
Ánh mắt liếc qua Thẩm Vân Nguyệt, nghĩ thầm, trà gì mà khiến quản sự Ô đối xử với cô bé này tốt thế?
Khi Tiểu Ngũ pha trà, quản sự Ô hỏi vài câu với lão Hoàng Đầu và m .
Nghe nói hà thủ ô.
Ông phấn khích đứng dậy tiến về phía lão Hoàng Đầu cùng mọi .
“Hà thủ ô ở đâu?”
Lão Hoàng Đầu chỉ vào Thẩm Vân Nguyệt đang đứng bên bàn xem ểm tâm:
“Kh chúng , mà là cô nương Thẩm .”
Quản sự Ô liền thu hồi bước chân, cũng thu hồi lời mời mọi ngồi.
Ông quay lại.
Một khuôn mặt rậm rạp râu quai nón tiến sát đến trước mặt Thẩm Vân Nguyệt.
Khiến cô đang đang ngẩn giật .
Vỗ n.g.ự.c kêu lên:
“Chú ơi, mặt chú còn đáng sợ hơn cả Phàn Xà gia.”
Quản sự Ô: ...
Phàn Xà mặt sẹo: ... Thẩm Vân Nguyệt, cô phép lịch sự kh?
Quản sự Ô kh để ý đến chuyện khác, mẹ vợ của trại chủ đang bị bệnh.
Bác sĩ cần dùng hà thủ ô làm thuốc, giờ đang thiếu hà thủ ô.
Nhiều hiệu thuốc hà thủ ô còn quá non.
Chất lượng kém cũng kh dùng được.
“Cô nương, thể cho xem hà thủ ô kh?” Nói đến đây, lại nhớ ra ều gì đó.
“Yên tâm , giá cả hoàn toàn theo giá thị trường. Chúng kh ức h.i.ế.p yếu.”
Thẩm Vân Nguyệt lại lục trong bao.
Phàn Xà mặt sẹo cảm th bao của Thẩm Vân Nguyệt như một chiếc rương báu, luôn thể l ra thứ cần thiết.
Một củ hà thủ ô to cỡ cánh tay, màu đen nâu, hình dáng giống một đứa trẻ được cô l ra.
Chỉ được gói bằng một mảnh vải thô.
Quản sự Ô mở mảnh vải ra, trong lòng thầm khen vật tốt mà bị vải thô làm mòn mất da.
“ đưa mời lão y Kha tới đây.”
Quản sự Ô trong lòng phấn khích, củ hà thủ ô này tốt hơn tất cả những gì từng th.
Thẩm Vân Nguyệt giải thích:
“Đây là quà của nội cho cha , ngày trước được cất giữ.
Sau đó cho , nếu thể đổi được vài món vật tư cũng coi như dùng vào việc thiết thực.”
Câu nói này của cô là dành cho Phàn Xà mặt sẹo và lão họ Hà cùng m nghe.
Nghe xong, lão họ Hà càng thêm bối rối.
Đồ của phủ thái tử bị phế, lẽ gia đình họ Hà được nhiều hơn.
Nhưng chẳng món nào mang ra được.
Phàn Xà mặt sẹo và lão Hoàng Đầu trong lòng đều hiểu.
mời lão y Kha về nói lão đang luyện thuốc.
Kh ai được qu rầy.
Quản sự Ô suy nghĩ một lúc, trầm giọng hỏi Thẩm Vân Nguyệt:
“Cô nương Thẩm, ngoài vàng bạc ra, cô còn muốn đổi vật tư gì nữa kh?”
Thẩm Vân Nguyệt trong kh gian kh thiếu gì vật tư.
Nhưng cô kh thể kh đổi lương thực.
“Chuẩn bị cho một ít gạo và bột mì, kh cần nhiều. Xe ngựa chịu kh nổi.
Còn hai bình d.a.o lửa thường dùng, nếu thịt khô thì cho một chút.
Áo l sói, dụng cụ sắt tiện lợi. Quần áo cho trẻ sơ sinh...”
Khi cô nói, bên cạnh đã cầm bút ghi chép.
“Còn gì nữa kh?”
“Kh còn.” Thẩm Vân Nguyệt lắc đầu.
“Cô nói xe trên kh tiện lại? chuẩn bị thêm một chiếc xe lăn cho cô.”
Thẩm Vân Nguyệt cúi , “Cảm ơn.”
Chiếc xe lăn cũ đã bị của trang viên Quận vương Thụy phá hủy.
Cô đương nhiên biết Phó Huyền Hành muốn một chiếc xe lăn.
Quản sự Ô liếc qua d sách vật dụng, suy nghĩ nói:
“Đi xem bếp lớn gì ăn được kh. Làm hai mâm đồ ăn gửi qua, cho họ ở phòng số 6 bên dưới một đêm.
Còn chuẩn bị một trăm cái bánh bao sáng mai gửi qua.”
“Vâng.” Tiểu Ngũ đáp lời.
Quản sự Ô l trong thắt lưng ra một tờ phiếu bạc và vài đồng bạc lẻ đưa cho Thẩm Vân Nguyệt.
“Đây là tiền riêng cho cô. đã nói, theo giá thị trường, nếu cô bị thiệt sẽ được bồi hoàn sau.”
Thẩm Vân Nguyệt kh xem số tiền trên phiếu bạc.
Cô thẳng tay cho vào trong tay áo, mỉm cười nhẹ nhàng.
“Cảm ơn chú Ô. thể đổi được vật tư đã là biết ơn vô cùng , nói thật ra vẫn là Vân Nguyệt lời hơn.”
Lời nói và cách làm việc của Thẩm Vân Nguyệt khiến quản sự Ô cô thêm vài lần.
Ông kh ngờ một cô gái nhỏ lại phong thái làm việc kh thua kém những nhà quý tộc con trai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.