Tích Trữ Chục Tỷ Vật Tư, Biệt Đội Sát Thủ Phá Đảo Mạt Thế!
Chương 366: Quyết Định Của Mọi Người
"Đội trưởng Bạch... các chị... ..."
Tống Vũ Khê nói nói lại đỏ mắt, Đội trưởng Tôn đã do dự lâu mới quyết định cử tới báo cáo sự việc này với Bạch Yêu Yêu.
Đội trưởng Bạch đã cống hiến cho căn cứ đủ nhiều , cứu là tình nghĩa, kh cứu... cũng là bổn phận.
Hơn nữa, lão họ Trần nói lũ zombie và quái vật kia vô cùng lợi hại, ví bằng Ám Dạ quay về mà vẫn đánh kh lại, thì chẳng khác nào bọn liên lụy Ám Dạ.
Kh thể bội ân bội nghĩa như vậy được.
Vì vậy, đã dặn dặn lại bọn , ngoài việc thuật lại sự tình, kh được phép nói thêm một lời nào.
Nếu Đội trưởng Bạch từ chối, thì hãy để bọn ở lại tổng căn cứ, đừng quay về nữa.
Mọi trong Tiểu đội Hắc Dạ đã bàn bạc, bất kể Đội trưởng Bạch nói thế nào, muốn quay về hay kh, thì Tiểu đội Hắc Dạ nhất định về.
Thề sống c.h.ế.t với căn cứ Ám Dạ.
.......
Bạch Yêu Yêu kh khỏi sững sờ một lúc lâu, Dị năng Dự đoán!
Thứ dị năng này, thật sự tồn tại ! Thật là... quá nghịch thiên! Kiếp trước cô chưa từng nghe nói ai giác ngộ nó cả!
Hơi bình tĩnh lại một chút, cô mới vội vàng lướt qua toàn bộ sự việc trong đầu.
Dự đoán của lão họ Trần thể là chính xác, bản thân cô thật sự định sau khi xong việc ở tổng căn cứ A Thị sẽ dẫn đạo trưởng Phong Th về căn cứ Ám Dạ.
Tính toán thời gian, hoàn toàn khớp với dự đoán của lão họ Trần.
Bạch Yêu Yêu hiểu ý Tống Vũ Khê muốn nói nhưng lại thôi...
Tuy nhiên, cô cũng kh hứa hẹn gì, dù cô là đội trưởng, nhưng chuyện sinh tử kh chắc c thế này, chắc c bàn bạc với tất cả mọi .
Tống Vũ Khê tỏ ra hiểu, gật đầu, kh nói thêm gì nữa.
Lúc này, A Đãi và Tống Vũ Trạch cũng dẫn những khác trở về.
biểu cảm của A Đãi, đủ biết trên đường về hẳn ta đã nghe mọi kể lại sự tình .
Bạch Yêu Yêu đứng dậy, nói với mọi trong Tiểu đội Hắc Dạ: "Các vất vả , chuyện đã hiểu . Chúng cần bàn bạc một chút, các hãy dùng chút đồ ăn, nghỉ ngơi ."
Tôn Vĩ Hào, với tư cách đội trưởng Tiểu đội Hắc Dạ, thẳng t nói rõ mục đích của bọn họ, l từ trong túi ra một mảnh gi nhỏ, vài giây mới ngẩng đầu Bạch Yêu Yêu.
"Đội trưởng Bạch, trai nói, chuyện này đã biết thì chứng tỏ cách giải quyết, cho dù Ám Dạ kh quay về, căn cứ Ám Dạ cũng kh diệt vong đâu.
Bọn đến, thật sự kh ý định dùng đạo đức để trói buộc Ám Dạ, kh Ám Dạ, bọn đã bị Mai Đại Đầu g.i.ế.c c.h.ế.t từ lâu .
Dù kh bị giết, cũng kh thể chống đỡ m trận zombie tấn c thành đó, Ám Dạ mãi mãi là ân nhân cứu mạng của bọn !
Bọn tuyệt đối sẽ kh bội ân bội nghĩa, biết rõ các chị đã đổ bao tâm huyết cho căn cứ Ám Dạ, nên mới trơ mặt đến đây, để... th báo một tiếng."
Tôn Vĩ Hào gãi gãi đầu, chút sốt ruột, sợ mọi Ám Dạ hiểu lầm ý của bọn .
Mọi vốn đều nói, đừng đến nói với Ám Dạ, nhưng cũng nói dù đây cũng là căn cứ Ám Dạ, nói cho Ám Dạ biết là sự tôn trọng, chỉ là đừng can thiệp vào quyết định của Ám Dạ...
Tôn Vĩ Hào sốt ruột đến đỏ cả mặt, ngồi đứng kh yên, bản thân miệng lưỡi vụng về, kh biết đã nói rõ ràng chưa.
"Kh cần giải thích, hiểu. Chúng sẽ bàn trước." Bạch Yêu Yêu l từ kh gian ra một ít đồ ăn, ra hiệu để Tôn Vĩ Hào và mọi tự dùng, dẫn mọi Ám Dạ thẳng lên lầu.
Sau khi mọi Ám Dạ lên lầu, Tôn Vĩ Hào mới hỏi nhỏ: "... nói sai gì kh?"
"Kh , chúng ta mau ăn thôi!
Tối nay sẽ lên đường về, ăn no chỉnh đốn tinh thần, mới đảm bảo an toàn trên đường.
Còn nữa, đừng căng thẳng quá, Đội trưởng Bạch tốt bụng, chúng ta đừng tỏ ra hoang mang quá, dễ khiến Đội trưởng Bạch thêm gánh nặng."
Tuy Tôn Vĩ Hào là đội trưởng, nhưng... thường quyết định trong đội là Hạ Thiên.
Tôn Vĩ Hào chỉ sẽ bổ sung một câu sau khi Hạ Thiên nói xong kế hoạch: "Hạ Thiên nói đúng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tich-tru-chuc-ty-vat-tu-biet-doi-sat-thu-pha-dao-mat-the/chuong-366-quyet-dinh-cua-moi-nguoi.html.]
Mặc dù Hạ Thiên nói với tất cả mọi , nhưng cô đặc biệt Tống Vũ Khê một cái.
Tống Vũ Khê lúc này mới nhận ra hành động lúc nãy của kh thích hợp đến mức nào, hối hận cúi đầu xuống.
Tống Vũ Trạch an ủi, vỗ vỗ vai em gái.
Tiểu đội Hắc Dạ cùng nhau ăn ý đã lâu, sớm đã hiểu ý nhau, thấu hiểu sâu sắc lúc nào nên làm gì.
Tất cả mọi , bất kể thèm ăn hay kh, đều bắt đầu "xử lý" cơm.
Hạ Thiên nói đúng!
Bạch Yêu Yêu dẫn mọi lên lầu, trực tiếp hỏi: "Mọi nghĩ ? Lần lượt nói suy nghĩ của ?"
"Chị Yêu, chúng ta vốn dĩ định về căn cứ Ám Dạ mà, bây giờ chỉ là về sớm hơn vài ngày thôi..."
A Đãi là đầu tiên trả lời, mọi kh ngờ A Đãi - kẻ lạnh lùng nhất trong đội - lại sốt sắng bày tỏ nguyện vọng như vậy, đều chút kinh ngạc.
A Đãi th mọi kh nói gì, lại nói thêm: "Cái đó... lão họ Trần... mọi còn nhớ kh.
Chính là lão cựu binh đó, nghe Tống Vũ Trạch nói, dị năng dự đoán của hạn chế lớn, mà còn đặc biệt hại thân thể.
Vốn dĩ sau khi giác ngộ dị năng, thân thể đã khá hơn nhiều .
Nhưng lần dự đoán này, chức năng thân thể lại bị phá hủy gần hết, lúc bọn họ , lão họ Trần tr còn già hơn trước, xuống giường cũng khó khăn..."
Bạch Yêu Yêu nhẹ nhàng vỗ vai A Đãi, về phía những khác.
" muốn về cứu bọn họ." Thạch Đầu nói ngắn gọn.
Hầu Tử cũng phụ họa: " cũng vậy, nếu kh biết thì thôi, đã biết mà kh về, trong lòng cứ th kh yên."
" cũng muốn về..."
" cũng nghiêng về việc quay về hơn."
.....
Lộ Lộ suy nghĩ giống mọi , nhưng kh hiểu sắp nói ra , đột nhiên lại thành: "Về cũng được."
Bạch Yêu Yêu khẽ mỉm cười.
Bản thân cô cũng muốn về, đệ cũng cùng chung suy nghĩ với cô.
Vậy còn do dự gì nữa?
"Vậy chúng ta sẽ về."
Mọi nghe xong đều nhẹ nhõm thở ra một hơi, dù biết chị Yêu sẽ kh kh đồng ý, nhưng vẫn sợ ngoại lệ.
Vẻ mặt vui mừng của A Đãi trực tiếp kh giấu nổi.
Bạch Yêu Yêu hơi nhíu mày, " nói trước, về thì được, nhưng, tất cả mọi đảm bảo an toàn cho bản thân.
Đừng để tao th thằng ngu nào làm cái trò ngu ngốc hi sinh mạng sống để cứu đ!"
"Rõ!"
"Nhận được, chị Yêu nói đúng, cố gắng hết sức là được, mạt thế tất nhiên sẽ chết, mọi chuẩn bị tâm lý, đừng hăng quá." Mập cũng theo đó bổ sung một câu.
Lộ Lộ tán thành: "Chúng ta dù về, nhưng kh thể khẳng định chắc c đánh tg được, đừng quá tự cho là thần, đánh được thì đánh, ví bằng đánh kh lại, thì chạy."
Bạch Yêu Yêu buộc nói như vậy, trong đội nhóm, mọi cùng chung suy nghĩ là chuyện tốt, nhưng cũng sẽ trở nên cảm tính và bốc đồng.
Cô là đội trưởng, đứng ra lúc này. Lúc mọi kh động lực thì thúc đẩy, lúc mọi phấn khích thì nhắc nhở.
Ba Bạch Yêu Yêu, Mập, Lộ Lộ liên tục nhắc nhở khiến m đứa nhỏ tuổi hơn như A Đãi suy nghĩ thêm.
Kh còn như lúc nãy, ngốc nghếch thật sự cho là cứu tinh nữa, toàn bộ đều bình tĩnh lại.
.......
Chưa có bình luận nào cho chương này.