Tiệm Đồ Giấy 1: Người Giấy Văn Văn
Chương 8:
"Tất cả là tại con tiện nhân mày, nguyền rủa cả nhà tao, nên chúng tao mới ra n nỗi này."
Sau đó bà ta quay sang lão giả áo trắng.
"Đại sư, lần phản vệ này để cô ta gánh chịu, cô ta là cháu gái ruột thịt của nhà chúng con, cũng quan hệ thân thuộc."
bước tới, đến bên cạnh Trường Duyệt và Trường Vân.
Hai đứa trẻ th , ấm ức bật khóc.
xoa đầu chúng, an ủi:
"Trường Duyệt, Trường Vân đừng khóc, chị đến cứu hai em !"
muốn cởi dây trói trên chúng ra.
Một luồng tà khí ập đến trước mặt, kh né tránh, luồng tà khí đậm đặc đó lướt qua cơ thể như một cơn gió.
Lão giả "chà" một tiếng.
"Mao Sơn thuật? gi?"
"Hiếm th, hiếm th, đây là lần đầu tiên ta th một gi sống!"
cởi trói cho Trường Duyệt và Trường Vân, thả chúng .
"Mau ra ngoài , bố mẹ các em đang ở ngoài cửa."
Trường Vân và Trường Duyệt vừa chạy đến cửa, một trận tà khí đã đóng sầm cánh cửa lại.
"Đây là thứ ta đã nhắm tới, thể để ngươi dễ dàng thả ?"
ném hai gi ra để bảo vệ hai đứa trẻ, bốn phía khắp trận pháp bày trong phòng, hóa ra đây chính là trận pháp cải vận cho gia đình Bác cả.
Giọng lão giả chút khàn khàn, rõ ràng kh hợp với vẻ ngoài.
"Tuy tu luyện Tà đạo, nhưng cũng biết nhân quả báo ứng, tuần hoàn luân hồi."
Lão giả kh giận mà cười ngược lại.
"Trộm thọ mệnh khác, bị trời phạt ? Nhưng tao kh hề vi phạm nhân quả! Ta đã trộm thọ mệnh, nhưng kẻ gánh chịu nhân quả phản vệ là Bác cả mày, là chị họ mày, liên quan gì đến tao?"
Nói , hai mắt ta lóe lên tia sáng.
"Thật uổng c tao cứ luôn tìm đủ mọi cách để tăng thêm phúc thọ cho , mà kh ngờ nếu như mày, đổi một thân xác gi, thân xác hư thì đổi cái khác, muốn đổi thành dáng vẻ nào cũng được, chẳng tốt hơn !"
Khí đen cuộn trào trong tay ta, đậm đặc như vực sâu nuốt chửng con .
"Lại đây, lại chỗ tao, để tao nghiên cứu xem, mày làm thế nào vậy?"
giả vờ bị ta khống chế, bước về phía trước, tay thò vào túi áo lôi ra gi quan trọng nhất.
"Làm thế nào à? Đương nhiên là làm bằng Nan tre và gi Tuyên !"
Vừa dứt lời, ném gi .
gi mang theo ánh sáng vàng tím lao thẳng về phía lão giả.
"Hỷ Thần Chân Thân! Mày dám mời Tổ Sư Hỷ Thần của phái Mao Sơn! Rốt cuộc mày là ai?"
Ánh sáng vàng kh ngừng nuốt chửng màn sương đen, cho đến khi kim quang bừng sáng, chiếu rọi khắp căn phòng.
" là ai ư? chỉ là một gi làm bằng Nan tre thôi!"
"A...!"
Cùng với tiếng kêu thảm thiết của lão giả, thân thể ta dần khô héo, chỉ trong vài giây đã biến thành một bộ xương khô đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tiem-do-giay-1-nguoi-giay-van-van/chuong-8.html.]
Tiếp đó, vô số đốm sáng bay ra khỏi cơ thể ta, bay tứ phía như đom đóm, đó hẳn là thọ mệnh mà ta đã đoạt của khác.
Cuối cùng, bộ xương của ta như kh còn chống đỡ được, bắt đầu vỡ vụn, cuối cùng hóa thành một đống tro đen.
Đống tro đen bốc cháy với ngọn lửa x lam lục, bén sang quần áo của Bác cả và bác dâu cả bên cạnh.
Họ dùng tay đập vào lửa, lăn lộn trên đất cũng kh thể dập tắt ngọn lửa.
Ngọn lửa x lam lục lập tức lan khắp toàn thân họ!
"Cứu mạng! Văn Văn, cứu tao!"
"Văn Văn, tao là Bác cả ruột của mày, mày cứu tao !"
Họ lăn lộn đến bên cạnh , vội vàng né tránh, chạy ra ngoài cửa.
Ngoài cửa, Bác hai, đã được hoàn trả thọ mệnh, đã tỉnh lại, đang ngồi dậy an ủi bác dâu hai đang khóc kh ngừng.
th hai quả cầu lửa đang đuổi theo sau , cố gắng ngồi dậy che c cho ở phía sau.
Ngọn lửa đã lan khắp toàn thân, hai bóng đau đớn giãy giụa trên đất, miệng kh ngừng kêu cứu.
Bác hai kh đành lòng, quay đầu lại dùng giọng nói yếu ớt bàn bạc với :
"Văn Văn, dù cũng là Bác cả của con, hay con cứu họ , cảnh sát đang ở bên ngoài, họ kh thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật đâu."
Giọng cũng chút yếu ớt:
"Bác cả, đây là lửa phản vệ, cháu kh cứu được họ nữa."
Vẫn là bác dâu hai phát hiện ra sự bất thường trong giọng nói của , sau khi quan sát kỹ, cô th chân đang bốc cháy.
Khớp xương làm bằng Nan tre cháy kêu răng rắc.
Bà sợ hãi lùi lại hai bước, nhưng chợt nhớ ra đó là , bà l hết can đảm cởi áo khoác ra đập dập ngọn lửa trên .
"Văn Văn con đừng sợ, bác dâu cứu con."
Bác dâu hai luôn dịu dàng như vậy, dù biết là một gi đáng sợ, bà vẫn dùng hết sức để cứu .
"Bác dâu hai, đừng tốn sức nữa, ngọn lửa này là do Bác cả lúc nãy lao vào cháu mà dính vào chân, kh thể dập tắt được đâu."
Bác dâu hai ngừng đập lửa, bắt đầu thút thít khóc nhỏ.
"Văn Văn, cảm ơn con đã cứu Bác hai."
Bác hai nghe nói lửa trên là do Bác cả gây ra, chút áy náy mà kh nhắc đến họ nữa.
"Văn Văn, cơ thể con... lại thành ra thế này?"
Lửa đã cháy đến đầu gối , đổ sụp xuống đất.
"Bác hai, bác dâu hai, như hai th đ, cháu là một gi."
"Thật ra, năm bố mẹ cháu gặp tai nạn xe hơi, cháu đã c.h.ế.t cùng với họ . Tai nạn nghiêm trọng đến thế, một đứa trẻ bé bỏng như cháu làm thể sống sót?"
"Là nội kh đành lòng để cháu chết, nên mới cứu cháu."
"Ông nội là truyền nhân của phái Mao Sơn, còn làm đồ gi khéo. Ông đã làm ra một gi tinh xảo vô song, giấu linh hồn cháu vào trong đó, sau đó dùng Mao Sơn huyễn thuật để khiến cháu tr giống như bình thường."
Bác hai áy náy cúi đầu, bác dâu hai cũng đỏ hoe mắt.
"Bác hai, kh cháu kh nói tình m.á.u mủ ruột thịt. Bác cả đã gây quá nhiều nghiệp ác, đây là sự trừng phạt mà trời dành cho !"
“Bác biết kh? Vụ tai nạn xe hơi của bố mẹ cháu kh là ngẫu nhiên, mà là do khác gây ra. Năm đó, bố cháu chỉ bảo họ đừng uống quá nhiều Coca vì sợ sâu răng, thế là họ đã đặt lon Coca rỗng dưới tg xe của bố cháu. Tg xe bị hỏng, tai nạn mới xảy ra.”
“Sau đó Đại Bác đã tìm lén lút l lon rỗng ra khỏi xe và che giấu sự việc! Cái c.h.ế.t của bố mẹ cháu cứ thế bị coi là một vụ tai nạn giao th bình thường.”
Bác hai nghẹn giọng:
Chưa có bình luận nào cho chương này.