Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiệm Tạp Hóa Thông Kim Cổ Nuôi Dưỡng Vương Gia Đăng Cơ

Chương 163:

Chương trước Chương sau

Thân thể Tiêu Kình cứng đờ một thoáng, bước m bước rời xa giường hơn, “Thần nữ thật kh? Bệnh mà Dung phi mắc quả thật là đậu mùa ?”

Tống Thính Vãn lắc đầu, “Chưa xác định, nhưng các thái y trong Thái y viện của ngài cũng kh kẻ ăn hại, bệnh đậu mùa vẫn dễ chẩn ra.”

Lời vừa dứt, Tiêu Kình liền kh quay đầu lại mà rời .

Chỉ để lại một câu: “Phiền Thần nữ , trẫm sẽ cho c gác ở cửa, việc gì cứ dặn dò một tiếng, bọn họ tự sẽ làm theo.”

Thái Thịnh cũng theo sát bước chân Hoàng thượng rời , “Kính mong Thần nữ tự trọng.”

Cherry

Tống Thính Vãn kh biểu cảm gì.

Giờ phút này, trong tẩm ện vô cùng xa hoa này chỉ còn lại nàng và Dung phi.

À kh.

Còn cung nữ ở cuối giường đang khóc đến đỏ cả mắt.

Tống Thính Vãn đến trước giường, vén màn sa lên.

Chỉ th nữ t.ử nằm trên giường dung mạo quý phái, khí chất phi phàm.

Mặc dù lúc này mặt đầy bệnh tật, nhưng vẫn thể nhận ra nàng là một đại mỹ nhân.

Tống Thính Vãn kh khỏi nhớ tới đêm yến tiệc sinh thần của Hoàng thượng tối qua, những phi tần tham dự, ai n đều xinh đẹp tuyệt trần.

Chậc, vị Hoàng đế này sống thật sung sướng.

Tống Thính Vãn càng càng th mỹ nhân bệnh tật đang nhắm mắt trên giường quen thuộc.

Đây kh tối qua đã tố cáo Hi Tần, nói nàng ta bị yêu ma ám ?

Tống Thính Vãn nhất thời chút ngớ , hôm qua tr kh vẫn bình thường ?

Theo lý mà nói, bệnh đậu mùa phát bệnh kh nên nh đến vậy mới .

hôm nay đã đổ bệnh ?

“Dung phi? Dung phi?”

Tống Thính Vãn nhẹ giọng gọi nàng hai tiếng.

Kh phản ứng.

Chỉ cau mày nhắm mắt, tr vô cùng đau đớn.

Tống Thính Vãn bất đắc dĩ, đành đến cuối giường hỏi cung nữ kia.

“Ngươi tên là gì?”

“Bẩm Thần nữ, nô tỳ tên Tiểu Tước.” Giọng Tiểu Tước chút nghẹn ngào.

thể th nàng vô cùng lo lắng cho Dung phi.

Tống Thính Vãn hạ giọng nhẹ nhàng hơn, “Ngươi vẫn luôn hầu hạ Dung phi kề cận ?”

Tiểu Tước khom , “Dạ, nô tỳ là thị nữ thân cận của Dung phi nương nương, thường ngày phụ trách chăm sóc cuộc sống thường nhật của nương nương.”

Tống Thính Vãn gật đầu, từ trong túi l ra một chiếc khẩu trang đưa cho nàng đeo.

Th Thần nữ cầm một vật mới lạ che lên mặt , Tiểu Tước trong lòng kinh ngạc, nhưng kh dám động đậy, mặc cho nàng hành động.

“Đây là khẩu trang, ngươi thường ngày chăm sóc Dung phi, đều đeo cái này, để tránh bị nàng lây bệnh. Lát nữa ta sẽ đưa thêm cho ngươi một ít.”

“Đa tạ Thần nữ!”

Đeo khẩu trang xong cho nàng, Tống Thính Vãn mới bắt đầu hỏi thăm tình hình của Dung phi những ngày gần đây.

“Dung phi bắt đầu cảm th kh khỏe từ khi nào?”

Tiểu Tước về phía giường, nhẹ giọng nói: “Bẩm Thần nữ, đã khá nhiều ngày .”

Qua lời kể của Tiểu Tước, Tống Thính Vãn đã nắm được một số tình hình chung.

Cách đây vài ngày, Dung phi bắt đầu sốt cao liên tục, đau đầu, đau lưng, toàn thân đau nhức, và cảm th chân tay vô lực.

Lúc đó thái y chẩn đoán là phong hàn, sốt cao, cũng đã kê một số loại thuốc, uống vào quả thực cũng đỡ hơn một chút.

Nào ngờ, sau khi yến tiệc sinh thần tối qua kết thúc, Dung phi vừa về cung liền phát hiện trên nổi nhiều mụn đỏ.

Sáng sớm hôm nay, những nốt mụn đỏ đó càng lan ra khắp toàn thân.

Tống Thính Vãn trong lòng đã nhận định.

Triệu chứng này quả thực kh khác gì bệnh đậu mùa.

Nhưng cụ thể vẫn kiểm tra lại.

Tống Thính Vãn lại về phía giường.

“Dung phi?”

“Dung phi?”

Kh hề phản ứng.

Tống Thính Vãn l ra nhiệt kế ện tử, “tít” một tiếng đo trán nàng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

39 độ 5?

Hơi nguy hiểm.

Tiểu Tước đứng một bên trợn mắt há mồm, kh dám lên tiếng qu rầy.

Chỉ kh ngừng cảm thán trong lòng: Quả kh hổ là Thần nữ, ngay cả cách khám bệnh cũng khác xa với đại phu bình thường!

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, nàng liền th Thần nữ bắt đầu cởi xiêm y của nương nương nhà .

Nghĩ rằng Thần nữ chắc là muốn kiểm tra các nốt ban trên nương nương, liền nín thở tập trung tiếp.

Tống Thính Vãn vén áo trên, tay áo, ống quần của nàng.

Trên bụng, cánh tay, đùi, toàn là những nốt ban đỏ lớn nhỏ khác nhau, ẩn hiện dấu hiệu lở loét.

Tống Thính Vãn nhíu mày.

Diện tích phát ban này quá lớn.

Dung phi chắc là sốt đến khó chịu, ý thức cũng kh còn minh mẫn lắm.

Dù Tống Thính Vãn lay động thân thể nàng thế nào, nàng cũng kh giãy giụa.

Tống Thính Vãn đã nắm rõ tình hình trong lòng, bắt đầu tháo găng tay, “Ngươi giúp nàng đắp chăn lại.”

“Vâng.” Tiểu Tước lập tức hành động, sợ nương nương nhà nàng bị lạnh.

“Thuốc này để hạ sốt, ngươi cho nàng uống một viên.” Tống Thính Vãn l một hộp t.h.u.ố.c đưa qua.

Sau đó lại l từ trong túi ra một chai cồn, bắt đầu phun khắp các ngóc ngách trong phòng, bao gồm cả chăn đệm.

Loại virus này, khử trùng thật kỹ, nếu kh dễ lây lan.

Thực ra trong lòng nàng cũng chút e ngại, dù hai mươi m năm nay, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với virus đậu mùa…

“Thứ này gọi là cồn, dùng để khử trùng.” Tống Thính Vãn làm mẫu, “Ngươi cứ như ta vậy mà phun, phun khắp nơi, đừng bỏ qua bất kỳ chỗ nào, ngay cả trên ngươi cũng phun.”

“Đừng lo hết, dùng hết ta sẽ mang đến nữa.”

“À , trong phòng đừng x hương, đừng đốt lửa.”

“Còn nữa, trong khoảng thời gian này, ngươi tốt nhất đừng rời khỏi căn phòng này, nếu kh thể sẽ mang virus này ra ngoài.” Tống Thính Vãn dừng lại, “Chuyện ăn uống thì cứ bảo khác đưa vào. Ngươi ở đây chăm sóc Dung phi thật tốt.”

Tiểu Tước gật đầu mạnh, “Chỉ cần thể chữa khỏi cho nương nương, nô tỳ cam tâm tình nguyện!”

Tống Thính Vãn mỉm cười với nàng, “Yên tâm , ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Nói xong, Tống Thính Vãn lại l cồn phun lên rời .

Bên ngoài, đám thái y vẫn quỳ rạp dưới đất.

Hoàng đế thế mà lại bất ngờ vẫn đứng c ngoài cửa.

Chuyện này Tống Thính Vãn kh ngờ tới.

Chẳng lẽ ngài đối với Dung phi tình thâm đến thế?

Tống Thính Vãn kh khỏi rùng nổi da gà.

Nếu Hoàng thượng thật sự đối với nàng tình thâm, vậy lại sự kiêu căng ngạo mạn của Hi tần ngày hôm qua?

“Thần nữ, Dung phi thế nào ? Thực sự mắc bệnh đậu mùa ư?” Tiêu Kình giữa hàng mày ẩn chứa nỗi lo lắng.

Tống Thính Vãn gật đầu, tháo khẩu trang, “Khả năng lớn là vậy.”

Đừng nói Hoàng đế, ngay cả Thái Thịnh c c bên cạnh ngài cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Th Tống Thính Vãn trước mặt kh còn che c, Tiêu Kình lùi lại vài bước, “Thần nữ cách nào chữa trị kh?”

Tống Thính Vãn gật đầu, “ thể chữa. Ta bây giờ sẽ trở về l thuốc.”

Mọi bên dưới vừa định thở phào nhẹ nhõm, Tống Thính Vãn lại bổ sung một câu: “Nhưng kh dám đảm bảo nhất định thể chữa khỏi.”

Một hơi nghẹn lại nơi cổ họng.

Các thái y chỉ cảm th vô cùng dày vò, tâm trạng bồn chồn lo lắng.

Vừa Hoàng thượng đã nói, nếu kh chữa khỏi cho Dung phi nương nương, đầu của toàn bộ Thái y viện đều dời nhà!

Tống Thính Vãn hoàn toàn kh biết những chuyện này, chỉ l từ trong túi ra một chai cồn đưa cho Thái Thịnh c c, dạy ta cách dùng.

nào vừa vào tẩm ện của Dung phi đều phun thứ này lên .”

“Và trong khoảng thời gian này, bên trong kh được ra, bên ngoài cũng kh được vào, chuyện đưa cơm hay gì đó cứ trao đổi ở cửa là được .”

Tiêu Kình vung tay áo, “Cứ làm theo lời Thần nữ nói.”

Nói xong, Tiêu Kình lại hỏi: “Thần nữ, thể giúp trẫm bắt mạch, xem nhiễm đậu mùa kh?”

Trong đầu Tống Thính Vãn dường như một chiếc chu bị gõ “đùng” một tiếng.

Thì ra ngài vẫn c giữ ở đây là vì lo lắng bản thân nhiễm bệnh…

Nàng cứ nghĩ thế nào cũng là lo lắng bệnh tình của Dung phi…

Hừ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...