Tiếng Vọng Hồi Ức
Chương 1: NHỮNG NGÓN TAY VỠ VỤN
Cơn mưa tháng Mười một quất vào cửa kính sát trần của căn penthouse ở Mattan, tạo nên những vệt nước méo mó, chảy dài như những vết sẹo chưa lành. Bên trong, kh khí được ều hòa ở mức 22 độ C hoàn hảo, thoang thoảng mùi hoa ly và mùi tiền.
Sarah đứng trước cây đàn Steinway đen bóng, vật thể duy nhất trong căn phòng rộng lớn này linh hồn, nhưng lại là thứ duy nhất cô kh thể chạm vào.
Cô nâng hai bàn tay lên. Dưới ánh đèn chùm pha lê, những vết sẹo lồi lõm chạy dọc từ cổ tay xuống các đốt ngón tay hiện lên rõ mồn một. Chúng tr như những rễ cây già cỗi bám chặt l một mảnh đất c.h.ế.t. Mười ba năm trước, chúng từng là đôi bàn tay được bảo hiểm hai triệu đô la. Giờ đây, chúng chỉ đủ sức cầm một ly rượu vang, và đôi khi, ngay cả việc đó cũng trở nên khó khăn.
"Đừng nó nữa, em yêu."
Giọng nói của Lucas vang lên từ phía sau, trầm ấm và mượt như nhung. ta bước tới, đặt một bàn tay lên vai Sarah. Hơi ấm từ bàn tay ta kh làm cô th an toàn; nó làm cô nhớ đến cảm giác của một con thú cưng được chủ vuốt ve.
Lucas chỉnh lại cổ áo vest trước tấm gương lớn. ta hoàn hảo. Ba mươi mốt tuổi, CEO của Tập đoàn Ardent, khuôn mặt góc cạnh được tạc nên bởi sự tự tin và quyền lực.
"Tối nay là tiệc gây quỹ của Quỹ Nghệ Thuật," Lucas nói, mắt vẫn vào hình phản chiếu của chính . "Thượng nghị sĩ Kane sẽ đến. cần em... ổn định."
"Ổn định," Sarah lặp lại, giọng cô khàn vì ít sử dụng. "Ý là đừng làm đổ rượu hay đừng lên cơn hoảng loạn khi ai đó nhắc đến piano?"
Lucas quay lại, ánh mắt ta tối sầm lại trong một tích tắc trước khi trở về vẻ dịu dàng giả tạo. ta nâng cằm cô lên, ngón cái miết nhẹ lên vết sẹo trên má cô – một tàn tích khác của đêm định mệnh đó.
" chỉ muốn tốt cho em, Sarah. Em biết bác sĩ tâm lý nói gì mà. Sự căng thẳng kh tốt cho thần kinh của em." nghiêng đầu, thì thầm. "Hãy làm một vợ ngoan. Vì . Vì những gì đã làm để che chở cho em suốt những năm qua."
Sarah rùng . Che chở. Đó là từ ngữ Lucas dùng để mô tả cái lồng kính nhốt cô vào. đã biến cô từ một nghệ sĩ dương cầm tàn phế thành một biểu tượng của bi kịch lãng mạn, một món trang sức để đeo lên nhằm tô ểm cho sự nhân từ của .
Bữa tiệc diễn ra tại sảnh khiêu vũ của khách sạn Pierre. Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi khi Lucas dìu Sarah bước vào. Cô mặc một chiếc váy lụa màu x rêu, dài tay, cổ cao, che kín mọi vết sẹo trên cơ thể. Chỉ đôi bàn tay là trần trụi. Lucas khăng khăng bắt cô kh được đeo găng tay. "Hãy để thế giới th nỗi đau của em," nói. "Nó khiến câu chuyện của chúng ta cảm động hơn."
Sarah đứng bên cạnh Lucas như một con búp bê sứ, mỉm cười mỗi khi giới thiệu cô với các đối tác.
"Đây là Sarah, vợ ," Lucas nói với Thượng nghị sĩ, giọng đượm vẻ bi thương. "Cô từng là một thiên tài. Vụ t.a.i n.ạ.n đó... thật khủng khiếp. Nhưng luôn nói với cô : Sarah, dù em kh thể chơi đàn nữa, em vẫn là bản nhạc đẹp nhất của đời ."
Đám đ xung qu thốt lên những tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ. Những phụ nữ Lucas như thể là vị thánh sống. Những đàn gật gù tán thưởng sự trung thủy của .
Sarah cảm th buồn nôn. Cô siết chặt ly champagne, các khớp ngón tay cứng đờ đau nhói. Cô cần kh khí.
"Em... em cần vào nhà vệ sinh," Sarah thì thầm.
"Nh nhé," Lucas siết nhẹ eo cô, một cái siết cảnh cáo. "Jessica đang đợi ở quầy bar, lát nữa chúng ta cần chụp ảnh chung."
Sarah len qua đám đ, nhưng cô kh vào nhà vệ sinh. Cô rẽ vào hành lang dẫn đến khu vực nhân viên, tìm đường thoát ra ban c phụ phía sau. Gió lạnh ập vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Cô định l ện thoại ra gọi xe về nhà, nhưng ngón tay vụng về làm rơi chiếc ví cầm tay. Son môi, khăn gi, và ện thoại văng tung tóe trên sàn đá cẩm thạch.
Khi cúi xuống nhặt, Sarah khựng lại.
Cánh cửa phòng VIP bên cạnh hé mở. Tiếng cười khúc khích vang lên. Là giọng của Jessica – thư ký riêng của Lucas, và cũng là phụ nữ luôn Sarah bằng ánh mắt của một kẻ săn mồi con mồi hấp hối.
" thật xấu tính, Lucas," giọng Jessica lả lơi. " bắt cô ta đứng đó nghe diễn thuyết về tình yêu vĩnh cửu ? Em suýt bật cười khi th mặt cô ta tái mét."
Sarah nín thở, nép sát vào bức tường lạnh lẽo.
"Đó là c việc, Jess," giọng Lucas vang lên, lạnh lùng và rành rọt, khác hẳn t giọng ấm áp lúc nãy. "Cổ phiếu của Ardent đang giảm. Hình ảnh ' chồng tận tụy' là thứ duy nhất giữ cho Hội đồng quản trị kh bỏ phiếu sa thải lúc này."
"Thế còn kế hoạch kia?" Jessica hỏi, tiếng ly thủy tinh va vào nhau l c.
"Luật sư đã soạn xong gi tờ," Lucas đáp, giọng thản nhiên như đang nói về việc mua một chiếc xe mới. "Bác sĩ Foster đã đồng ý ký vào hồ sơ giám định. Chứng 'hoang tưởng và rối loạn căng thẳng sau sang chấn'. Chỉ cần thêm một vụ kích động nhỏ nữa thôi, sẽ đủ lý do hợp pháp để đưa cô ta vào viện an dưỡng ở Vermont."
Sarah bịt chặt miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn. Viện an dưỡng. Đó là cách nói giảm tránh của trại tâm thần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Và sau đó?"
"Sau đó, quyền quản lý quỹ tín thác của gia đình Sarah sẽ thuộc về , với tư cách là giám hộ hợp pháp," Lucas cười khẩy. "Hai mươi triệu đô la. Đủ để cứu c ty và... đủ cho chúng ta, Jess."
Tiếng bước chân tiến lại gần cửa. Sarah hoảng loạn nhặt vội chiếc ví, lao nh về phía cầu thang thoát hiểm. Cô chạy, vấp ngã, lại đứng dậy chạy tiếp. Đôi chân cô tê dại, nhưng kh đau bằng trái tim đang vỡ vụn trong lồng ngực.
kh chỉ ngoại tình. muốn chôn sống cô.
Sarah về đến penthouse khi cơn mưa đã nặng hạt hơn. Cô ướt sũng, run rẩy, nhưng kh bật đèn. Cô lao vào thư phòng của Lucas, lục tung các ngăn kéo bàn làm việc bằng đôi bàn tay tật nguyền vụng về.
Gi tờ. cần tìm gi tờ.
Cô tìm th nó kẹp dưới đáy ngăn kéo thứ hai: "Hồ sơ bệnh án tâm thần – Bệnh nhân: Sarah Miller".
Ngày tháng ghi trên đó là ngày mai. đã lên lịch sẵn cho "cơn ên" của cô.
Sarah lùi lại, va vào kệ sách lớn. Một chiếc hộp các-t cũ kỹ rơi xuống từ ngăn trên cùng, bung nắp. Những món đồ lặt vặt rơi ra: một quả bóng chày cũ, vài tấm huy chương bơi lội, và một cuốn sổ bìa da màu nâu sờn rách.
Cuốn nhật ký năm 2010.
Sarah ngồi sụp xuống sàn, thở dốc. Đây là cuốn nhật ký cô dùng năm cuối cấp ba. Năm đó, cô 17 tuổi. Lucas cũng 17 tuổi.
Khi đó, Lucas kh là CEO toan tính. là Luke – đội trưởng đội bóng bầu d.ụ.c với nụ cười tỏa nắng và đôi mắt luôn cô như thể cô là cả thế giới.
Sarah run rẩy mở cuốn nhật ký. Trang gi ố vàng viết đầy những dòng chữ ngây ngô của tuổi trẻ.
Ngày 12 tháng 10 năm 2010: Luke tặng vé xem hòa nhạc. nói tay sinh ra để lướt trên phím đàn.
Nước mắt Sarah rơi xuống trang gi, làm nhòe dòng chữ. Luke năm đã c.h.ế.t . đàn đang ở khách sạn Pierre kia là một con quái vật đeo mặt nạ của Luke.
"Tại ?" Sarah nấc lên. Cô vớ l cây bút máy trên bàn của Lucas. Cơn giận dữ và nỗi tuyệt vọng dâng trào khiến cô muốn phá hủy thứ gì đó. Cô đè mạnh ngòi bút xuống trang gi trắng ở cuối cuốn sổ, dùng hết sức lực còn lại của bàn tay tàn phế để viết, nét chữ nguệch ngoạc và hằn sâu:
"Lucas, tại lại làm thế? đã g.i.ế.c c.h.ế.t ."
Cô ném cây bút , ôm mặt khóc.
Nhưng , một âm th sột soạt vang lên.
Sarah ngẩng đầu.
Dòng mực đen cô vừa viết đang mờ dần. Nó kh khô , mà như bị hút vào trong thớ gi. Biến mất hoàn toàn.
Và , ngay bên dưới chỗ cô vừa viết, một dòng chữ mới bắt đầu hiện lên. Nét chữ mạnh mẽ, hơi nghiêng về bên , viết bằng mực x. Đó là nét chữ của Lucas. Nhưng kh nét chữ bay bướm, sắc sảo của Lucas bây giờ.
Đó là nét chữ của Luke năm 17 tuổi.
Dòng chữ hiện lên, từng ký tự một, như thể một bàn tay vô hình đang viết ngay trước mắt cô:
" là ai? lại viết bậy vào nhật ký của tớ? Tớ đã g.i.ế.c ai bao giờ đâu?"
Sarah ngừng thở. Cô chằm chằm vào trang gi, da gà nổi dọc cánh tay. Bên ngoài, một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng căn phòng trong khoảnh khắc, soi rõ khuôn mặt trắng bệch của cô phản chiếu trên cửa kính.
Cuốn nhật ký vẫn mở. Dòng chữ mực x vẫn còn ướt.
Một sự kết nối đã được mở ra. Giữa địa ngục của hiện tại và thiên đường đã mất của quá khứ.
Sarah run rẩy nhặt cây bút lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.