Tiểu Cô Nương Nông Gia
Chương 186:
Trong khi đó, Liễu phu nhân lại là một cao nhân chế biến ểm tâm. Vấn đề là… chẳng biết diễn tả thế nào, chỉ th rằng ngay khoảnh khắc này, trước mặt hai là một chiếc bàn, còn đôi tay của Liễu phu nhân lại dính đầy bột kê.
Quả nhiên vị tiên nữ họ Liễu kia một loại cổ thuật nào đó !
Cuối cùng, hai vật lộn gần một c giờ, cũng nấu ra được hai bình mứt dâu tây đầy ắp. Bởi lẽ thời đại này chưa loại bình gốm kín hơi như đời sau, nên mứt hoa quả lẽ ra thể bảo quản được đến một năm, nay lại chỉ giữ được chừng ba tháng.
Nếu thường xuyên l ra dùng, tốt hơn hết nên đựng vào những bình gốm nhỏ. Cứ ăn hết một bình lại mở bình khác thì tiện hơn.
Đương nhiên, c việc cuối cùng này sẽ do Th Chi đảm nhiệm, bởi Lê Tường cùng Liễu phu nhân đã chuyển sang làm bánh trôi nhân mứt dâu tây .
Đã là ngày sinh nhật, tất nhiên muốn thưởng thức những món ngọt ngào một chút.
Sau khi bánh trôi nhân mứt dâu tây được luộc chín, lớp bột bên ngoài trở nên trong suốt, để lộ mờ mờ lớp nhân màu đỏ hồng bên trong. Hồng ẩn trong trắng, quả thực là một màu sắc vô cùng đẹp mắt.
Cắn một miếng, lớp vỏ mềm mại hòa quyện cùng lớp nhân dẻo mềm, ấm nóng. Vừa thơm vừa ngọt, hương vị quả thực tuyệt hảo.
Trước kia Liễu phu nhân đều dùng bột kê làm ra các loại bánh hấp. Đây vẫn là lần đầu tiên nàng tự tay làm món bánh trôi tròn trịa như vậy. Cũng bởi vì mới lạ, nên vị tiên nữ tiệm sách vốn tiếng là kh dùng bữa tối, hôm nay cũng phá lệ ăn liền một mạch bốn chiếc.
Đến nỗi nàng ta ăn đến no căng bụng...
Vì lẽ đó, đã tối muộn mà vẫn mời lang trung tới giúp tiêu hóa. Quả thực, Lê Tường muốn cười, nhưng đành nín nhịn, vô cùng khó chịu.
Cuối cùng, m chiếc bánh trôi còn lại Liễu Kiều cũng chẳng dám động đến nữa, đành để Th Chi bưng ra ngoài. Lê Tường cũng nhân dịp này mà từ biệt nàng.
Lần này nàng tới vội vàng, chẳng kịp chuẩn bị món quà nào. Lại còn dùng bữa của phu nhân kh ít, thế này khi trở về cũng nên nghĩ một món quà gì đó để bù lại. Chẳng màng đó là món ăn gì, nhưng mang đủ chân thành.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng đang mải cân nhắc xem nên làm thứ gì, bỗng nhiên khi bước xuống lầu lại th Tần Lục gia phong độ ngày nào đang lẩn trốn sau một giá sách, lén lút ăn bánh trôi mà Th Chi vừa được tiên nữ tiệm sách đưa cho.
Chậc, quả là chân tình! thần thái bất chấp hiểm nguy của , rõ ràng kh thích ăn ngọt mà vẫn nghiến răng nghiến lợi ăn bằng hết, thật đúng là kiên quyết.
Vừa th nàng xuống, Th Chi lập tức bịt miệng nàng lại, sau đó kéo nàng ra khỏi tiệm sách, sợ nàng lỡ lời làm kinh động tới phu nhân.
"Đi thôi, ta đưa ngươi trở về."
"Này! Chậm một chút, chậm một chút, ta kh th đường!"
Đâu ai cũng bản lĩnh xuyên đêm như ngươi.
Cho đến khi Th Chi xác định nơi đó đã cách khá xa thư quán, bước chân nàng mới chậm lại. Đoạn đường còn lại, nàng ta liền nài nỉ Lê Tường đừng kể cho phu nhân nghe chuyện chủ nhân của đã ăn bánh trôi.
Lê Tường khẽ gật đầu, tỏ ý sẽ kh hé răng, b giờ Th Chi ngây thơ kia mới an lòng rời .
Than ôi, tuy nàng kh nói, song e rằng vị phu nhân đã sớm tường tận cả .
Cặp chủ tớ này nào tưởng thể dễ dàng qua mặt phu nhân đến vậy?
Lê Tường kh muốn can dự vào chuyện riêng giữa Liễu phu nhân và Tần Lục Gia. Nàng nhận th vị cô nương thư trai kia thích trêu ghẹo Tần Lục.
Mà nói đến, đã thích trêu ghẹo ắt hẳn là để ý trong lòng. Bởi vậy nàng tin chắc rằng, qua thêm một đoạn thời gian nữa, đôi bên ắt hẳn sẽ nên duyên, ngược lại chẳng cần ai khác bận tâm đến họ.
Thôi thì nàng vẫn nên dồn tâm tư vào việc kinh do của cửa tiệm nhà thì hơn.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.