Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Sư Huyền Học
Chương 142: Cảnh tượng tự nhiên sẽ không đẹp đẽ gì cho cam.
Thậm chí khiến xem ngoài sởn gai ốc thì vẫn sởn gai ốc.
Đôi mắt đen nhánh đàn ông sẫm , rũ mắt lướt qua nhóc con đang say sưa theo dõi trong lòng.
lo lắng Hữu Hữu còn quá nhỏ, những cảnh tượng lợi cho sự trưởng thành cô bé.
bỏ qua một điểm, cô bé từng thấy đủ loại quỷ quái, đối với chuyện sớm quen thuộc.
Trong quan niệm cô bé, lệ quỷ phục thù do thiên đạo xui khiến.
Nên cứ để mặc nó phát triển.
Chỉ cần liên quan đến quỷ quái, bất luận trong mắt thường cảnh tượng đáng sợ đến , đối với cô bé mà đều bình thường.
Cô bé hiểu rõ quy tắc trong đó hơn bất kỳ ai.
Với tư cách phụ bình thường, cần làm gì cả, đồng hành đủ.
đó hướng dẫn thật .
...
Đại tổng tài Tô thị một nữa cảm thán: Nhiệm vụ trọng đại mà đường còn dài.
Nó hiển nhiên sẽ dễ dàng giải quyết bọn chúng.
Để giữ mạng, gã lùn mập lóc t.h.ả.m thiết gào thét đùn đẩy trách nhiệm.
Trọng điểm bày tỏ gã cũng nạn nhân, gã cao to đe dọa, làm theo gã cũng c.h.ế.t.
Từ miệng gã thể đại khái rút bộ quá trình sự việc:
Bé trai áo đỏ tên Bình An, cha , sống cùng ông nội.
Ông nội bé sống bằng nghề nhặt rác, cộng thêm tiền trợ cấp chính phủ, Bình An cũng bình bình an an mà lớn lên.
Hai ông cháu nương tựa , ngày tháng trôi qua tuy thanh bần, ấm áp.
Một ngày nọ, ông nội Bình An nhặt một viên đá quý trong đống rác gần nơi họ ở.
Ông nội tâm địa lương thiện, cho rằng viên đá quý hẳn do chủ nhân cẩn thận làm rơi thùng rác, coi như rác rưởi mà vứt .
Bèn đem viên đá quý đến đồn công an.
Ông nội đoán .
vặn báo án đồ trang sức cô trộm, qua đối chiếu, chính viên mà ông nội nhặt .
Đối phương còn tưởng trong nhà trộm đột nhập.
Đá quý mất mà tìm , chủ nhân vô cùng mừng rỡ, sẵn sàng trả một vạn tệ cho ông nội để bày tỏ lòng ơn.
Ông nội cảm thấy quá nhiều, dám nhận, một phen từ chối, cuối cùng mất đồ nhét cứng tay.
Cảnh sát đồn công an long trọng biểu dương hành động nhặt rơi trả mất ông nội.
Bình An ở bên cạnh cảm thấy vô cùng vinh quang, các chú cảnh sát cũng chăm sóc bé.
bé còn lớn tiếng với các chú cảnh sát, họ mặc đồng phục ngầu, lớn lên cũng làm cảnh sát.
Ông nội cất một vạn tệ , để dành làm học phí cho Bình An.
Tuy nhiên một đêm, hai tên trộm - gã lùn mập Vương Phẩm Siêu, gã cao to Trương Quốc Hưng đột nhập nhà họ.
Hai đều lưu manh, Vương Phẩm Siêu theo Trương Quốc Hưng lăn lộn.
Theo kinh nghiệm, những nhặt rác thoạt nghèo rớt mồng tơi, đa tằn tiện đến mức cực đoan, ngược thể tích cóp tiền.
Hơn nữa trộm tiền loại hậu họa gì, tốc độ nhanh.
Một đêm bọn chúng thể trúng mánh mấy vụ, cộng thu nhập hề thấp.
Trương Quốc Hưng thủ pháp thành thạo đ.á.n.h ngất hai ông cháu Bình An, lục lọi tìm sổ tiết kiệm ông nội, đó một vạn năm ngàn tệ.
tiền lớn nhất bọn chúng gặp trong thời gian đó.
Cả hai đều mừng rỡ như điên.
Mặt sổ tiết kiệm ghi mật khẩu.
Đây cũng lý do bọn chúng thích ghé thăm những nhặt rác, bọn họ trình độ văn hóa cao, chỉ dùng sổ tiết kiệm.
Sợ quên mật khẩu, đa tiện tay ghi luôn lên sổ tiết kiệm.
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Đổi Mệnh: Phế Hậu Cầu Gả Tàn Vương, truyện cực cập nhật chương mới.
Bọn chúng vốn dĩ lấy sổ tiết kiệm ngay, Trương Quốc Hưng dán mắt Bình An.
Vương Phẩm Siêu giục gã: " Hưng, thôi."
Chỉ Trương Quốc Hưng lẩm bẩm một câu: "Một đứa trẻ cũng thể bán ít tiền đấy."
Hai bọn chúng sống dựa trộm cắp lừa đảo, đây từng làm mấy vụ ở thành phố khác.
Kết quả cảnh sát phát hiện, may mà hai thấy tình hình chuồn nhanh, lúc mới thoát nạn.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tieu-cong-chua-hao-mon-la-dai-su-huyen-hoc/chuong-142-canh-tuong-tu-nhien-se-khong-dep-de-gi-cho-cam.html.]
Trải nghiệm chạy trốn Vương Phẩm Siêu khiến gã sợ hãi nhẹ, vội vàng :
" Hưng, chúng mới trốn thoát, đừng làm cái , quá nguy hiểm, chỉ lấy tiền thôi."
Tiền trộm tiêu , căn bản hậu họa gì.
Trộm trẻ con rủi ro tăng gấp bội.
"Một thằng nhóc lang thang, mất thì mất thôi, thể làm ầm ĩ đến mức nào?"
Trương Quốc Hưng chằm chằm Bình An, lơ đễnh .
"Chỉ tuổi lớn..." Gã đang do dự.
Bình An lúc đó thực bảy tuổi, chỉ gầy gò nhỏ bé, trông như đứa trẻ bốn năm tuổi.
Trương Quốc Hưng đương nhiên tuổi thật bé, trẻ con bốn năm tuổi vẫn bán giá cao.
" , tuổi lớn bán cũng khó bán, huống hồ bây giờ chúng mối."
Vương Phẩm Siêu chỉ mong gã thể dập tắt ý định , hùa theo lời gã :
" chúng chắc chắn thể gặp đứa thích hợp hơn, giai đoạn hiện tại chúng vẫn nên..."
Gã hết câu, Trương Quốc Hưng kích thích tâm lý phản nghịch tát gã văng : "Chỉ cái gan gà mày thì làm cái gì?"
Xem thêm: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vương Phẩm Siêu ôm mặt, khúm núm dám thêm lời nào.
"Ông đây dẫn mày lăn lộn, để mày thể giúp đỡ, để mày ngáng đường ông."
Trương Quốc Hưng c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
Vương Phẩm Siêu lí nhí mặc cho gã chửi.
Cuối cùng Trương Quốc Hưng vẫn mang Bình An , với lý do " bán giá cao, cũng thể bán lấy chút tiền tiêu vặt".
Gã nhanh chóng liên lạc với một môi giới, đối phương bảo gã đưa Bình An đến một thành phố nọ.
Trương Quốc Hưng cho rằng một đứa trẻ con thể làm nên trò trống gì.
Nào ngờ khi Bình An tỉnh , bắt , bé thông minh luôn phối hợp với bọn chúng.
nháo, bảo làm gì thì làm nấy.
Để tìm cơ hội kêu cứu hoặc bỏ trốn.
Đáng tiếc cuối cùng bé vẫn thất bại.
bé ý đồ bỏ trốn phát hiện, trong lúc giằng co Bình An lấy một mảnh kính giấu sẵn ấn mặt Trương Quốc Hưng, rạch một đường dài.
Hành động triệt để chọc giận Trương Quốc Hưng.
Gã nhận Bình An một thằng nhóc ranh cái gì cũng hiểu, mà một con sói con hung dữ.
Cho dù bán cũng sẽ để hậu họa khôn lường.
Đủ loại cảm xúc dâng trào, Trương Quốc Hưng nảy sinh sát tâm.
Lập tức bảo Vương Phẩm Siêu lấy dây thừng.
Vương Phẩm Siêu thấy Trương Quốc Hưng mặt mày hung tợn, dám gì, lẳng lặng lấy dây thừng .
khi xong việc, Trương Quốc Hưng nhét Bình An một chiếc túi xách màu xanh quân đội.
Gã định để Vương Phẩm Siêu vứt xác, kẻ sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.
Hơn nữa để tên vô dụng làm việc gã cũng yên tâm.
Cuối cùng, Trương Quốc Hưng chôn Bình An gốc cây hòe .
Đến nay mười năm.
Trương Quốc Hưng dựa một cỗ tàn nhẫn liều mạng, ngược một ông chủ ở Cảng Thành tán thưởng.
Những năm nay lăn lộn khá .
Vương Phẩm Siêu vẫn khúm núm làm việc trướng gã.
thời gian Trương Quốc Hưng bắt đầu liên tục mơ, trong mơ Bình An đòi mạng gã.
Tỉnh dậy cổ còn xuất hiện vết siết màu đỏ tía.
Ngay đó Vương Phẩm Siêu tìm đến gã, run rẩy bày tỏ gã cũng mơ thấy ác mộng đòi mạng.
Chỉ triệu chứng nhẹ hơn Trương Quốc Hưng một chút.
Đồng thời dâng lên một khoản phí cúng dường hậu hĩnh.
Vị đại sư đó liền chỉ cho gã một con đường sáng.
Tìm hài cốt Bình An, mang về, đến lúc đó ông sẽ làm pháp sự siêu độ cho bé.
Trương Quốc Hưng kẻ ngu: "Chỉ e thằng nhóc đó thành lệ quỷ, chuyến , chẳng dê miệng cọp ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.