Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp
Chương 257: Tính sổ sau
Cũng may vừa chưa kịp động thủ đ.á.n.h phu nhân, nếu kh thì...
Mụ ma ma nuốt nước miếng, phụ họa theo: “Phu nhân minh.”
Trong mắt Thôi phu nhân dần dần thần sắc trở lại, bà ta vịn tay ma ma đứng dậy, ngồi xuống ghế thái sư, đón l chén nước ấm ma ma đưa tới, uống từng ngụm từng ngụm vào bụng, lúc này mới cảm th toàn thân chút sức lực.
Bà ta thở hắt ra một hơi dài: “Chuyện này, là ta sai ...”
“Phu nhân, kh sai, sai là ở con nhãi Nhị cô nương nhà họ Lâu kia kìa. Nếu nhà nó sớm giao ra phương t.h.u.ố.c thì đã kh nhiều chuyện rắc rối thế này.”
Mụ ma ma muốn đoái c chuộc tội, vừa nghe Thôi phu nhân nói vậy liền vội vàng đổ hết trách nhiệm lên đầu Lâu Tri Hạ.
Thôi phu nhân liếc ma ma một cái, gật gật đầu, cười khẩy một tiếng, nhưng nụ cười kh chạm tới đáy mắt: “Con nhãi đó tính tình cứng cỏi, nó muốn giữ phương t.h.u.ố.c của nó thì kh sai, nhưng nó lại dám nhờ Lý lão gia tới nhục nhã lão gia nhà ta, chuyện này kh thể bỏ qua được. Món nợ này, ta sẽ kh dễ dàng bỏ qua cho nó đâu! Nó chẳng muốn làm ăn ở trấn Nước Trong ?”
Hừ!
Vậy thì xem ta để nó làm ăn thuận buồm xuôi gió hay kh.
Buôn bán kh cứ đồ ngon là thành c, chỉ cần thiếu một ít nguyên liệu, kh kịp giao hàng đúng giờ, hay khách ăn vào bị đau bụng, bà ta đầy cách để khiến con bé đó kh thể trụ vững được!
Khóe môi Thôi phu nhân nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Mụ ma ma th vậy, cảm giác như bà ta đang muốn tính sổ sau, trong lòng thót lại một cái.
Vừa mụ thực sự vì lo cho phu nhân nên mới định ra tay đánh, thuần túy là muốn đ.á.n.h cho bà ta tỉnh lại, tuyệt đối kh ý định đ.á.n.h phu nhân...
À kh, mụ đ.á.n.h phu nhân là để cứu phu nhân...
Ma ma cảm th tuyệt vọng, với cái tính hay thù dai của phu nhân, liệu bà ta ... tha thứ cho mụ kh?
Lòng ma ma nặng trĩu.
Ba nhà bác Cả họ Lâu còn nặng nề hơn!
Họ nghĩ mãi kh ra nguyên nhân, lại kh dám trực tiếp hỏi Huyện thái gia và Thôi phu nhân, nhịn m ngày trời mới gửi tin tức về thôn 17 Dặm Hà.
Thôn 17 Dặm Hà, nhà cũ họ Lâu.
Lâu lão gia t.ử nhận được thư do con trai cả nhờ mang về, cứ ngỡ lầm, đọc đọc lại m lần vẫn đầy vẻ hoang mang.
Bà nội Lâu hỏi: “Lão Đại nói gì thế?”
Lâu lão gia t.ử vừa đốt thư vừa nói với bà ta: “Lão Đại dẫn vợ con gặp Huyện thái gia và Thôi phu nhân, cả hai đều cảnh cáo Lão Đại kh được cướp phương t.h.u.ố.c của Tam phòng để làm của hồi môn nữa...”
“???” Bà nội Lâu đầy đầu dấu chấm hỏi.
“Ý gì đây? Chẳng lúc đầu chính họ đòi ?”
Lâu lão gia t.ử lắc đầu: “Giờ lại từ bỏ , cụ thể nguyên nhân thế nào thì Lão Đại bọn họ cũng kh rõ...”
Ai mà thể diện lớn đến mức khiến Huyện thái gia nhả miếng mồi ngon đã đến miệng ra như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-257-tinh-so-sau.html.]
Lâu lão gia t.ử nghĩ mãi kh ra.
Chỉ là, ánh mắt ta về phía nhà mới của Tam phòng càng thêm thâm trầm.
Cảm giác con trai thoát khỏi sự khống chế của thực sự khiến ta vô cùng khó chịu.
Đôi mày ta nhíu chặt, ánh mắt đăm đăm vào một chỗ, như đang toan tính ều gì.
Bà nội Lâu liếc ta một cái, bĩu môi, biết đây là vẻ mặt của chồng khi đang tính kế khác nên cũng chẳng để tâm, mở rương đựng gia sản ra bắt đầu c việc đếm tiền hàng ngày.
Bà ta ở đây đếm tiền, còn Lâu Tri Hạ ở tận huyện bên cạnh cũng đang đếm tiền.
Chị dâu của Sở thái thái hào phóng, tiệc thọ diễn ra suôn sẻ nên bà thưởng cho nàng nhiều tiền.
“Nhị bá, đây là phần của bác.”
Lâu Tri Hạ đẩy số tiền đã thỏa thuận trước đó sang cho Lâu Nhị bá.
Lâu Nhị bá cũng kh khách sáo, nhận l nhét ngay vào ngực. Lâu Tri Hạ cười hỏi: “Nhị bá kh đếm lại ?”
“Đếm cái gì? Cháu khinh Nhị bá kh biết chữ nên kh biết đếm tiền hả?” Lâu Nhị bá cười nhạo một tiếng, liếc đám hạ nhân nhà họ Sở đang lấp ló ngoài sân vào trong phòng, khẽ nhích , che c tầm mắt của họ đang hướng về phía Lâu Tri Hạ.
Lâu Tri Hạ phát hiện ra, đôi mày kh khỏi nhíu lại.
“Nhị bá, Sở thái thái còn đợi hai vị tiểu thư nhà họ Sở cùng khởi hành, chúng ta nên trước hay là đợi vài ngày nữa cùng về với họ?”
“Đi cùng họ thì đường sá an toàn hơn, nhưng... chỉ sợ chúng ta chưa kịp thì số bạc và tiền thưởng này đã kh còn nữa.” Lâu Nhị bá nói xong, sắc mặt chút khó coi.
nhà họ Sở đưa tiền thì hào phóng thật, nhưng lại đưa ngay trước mặt bao nhiêu hạ nhân, đã th nhiều kẻ đỏ mắt ghen tị .
Tiền tài làm mờ mắt , ngộ nhỡ hạ nhân nhà họ Sở nảy sinh ý đồ xấu...
Lâu Nhị bá dáng vẻ nhỏ bé của cháu gái , đôi mày nhíu chặt, mặt càng thêm hầm hầm.
Ông quay đầu lại, hung tợn lườm tên hạ nhân đang trộm một cái, dọa chạy mất dép, mới xua tay với Lâu Tri Hạ: “Để bác tìm quản sự của Sở thái thái, xem ta thể cắt cử vài đưa chúng ta về kh...”
Lâu Tri Hạ hơi ngẩn ra, bóng dáng Lâu Nhị bá hầm hầm xa, nàng mỉm cười lắc đầu.
“ thế?”
Lâu Cuối Thu dọn dẹp xong đồ đạc từ trong phòng bước ra, th bóng lưng giận dữ của Lâu Nhị bá liền hỏi : “Nhị bá giận à?”
Lâu Tri Hạ lắc đầu: “Nhị bá lo số tiền chúng ta kiếm được bị ta cướp mất, nên muốn tìm Sở thái thái mượn hộ tống về nhà đ ạ.”
Lâu Cuối Thu mở to mắt, rõ ràng là đang lo lắng.
Lâu Tri Hạ vội khuyên: “Chị đừng lo, chúng ta kiếm được bao nhiêu đâu, họ chỉ đỏ mắt ghen tị chút thôi, chứ nói đến chuyện cướp bóc... thì chưa đến mức đó.”
Chỉ hai ba mươi lượng bạc, thực sự chưa đến mức đó.
Lâu Cuối Thu há miệng định nói với rằng, hai ba mươi lượng bạc đủ cho ca ca nộp mười m lần tiền học phí, đủ cho cả nhà chi tiêu trong m năm trời, thực sự là nhiều, nhiều!
Nàng còn chưa kịp lên tiếng thì một tiểu nha hoàn bỗng nhiên thò đầu vào, cười hớn hở nói: “Hai vị cô nương, Đại cô nãi nãi nhà chúng lời mời ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.