Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp
Chương 71:
“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, xem cái thân mỡ màng của mày kìa, y như heo.” Lâu lão thái thái bĩu môi, tức kh thuận mắng Lý thị, nhưng đôi mắt lại cứ liếc xéo m mẹ con Lâu Tri Hạ.
Lý thị ra ý đồ thật sự của Lâu lão thái thái, cũng kh thèm để ý, trợn mắt một cái, tiếp tục ăn phần của .
Lâu lão thái thái lẩm bẩm lầm bầm, mãi đến khi Lâu Lão Tam rửa tay vào nhà, trong phòng nháy mắt im bặt, mọi đồng loạt qua.
Lâu Lão Tam đứng tại chỗ một lúc lâu kh nhúc nhích, vẫn là Lâu Tứ Lang đứng dậy gọi , mới cúi đầu lên giường đất, vừa ngồi xuống, còn chưa cầm đũa, đã nghe Lâu lão gia t.ử gọi Lâu Lão Nhị.
“Buổi chiều, lão Tam và vợ nó đến tìm ta và mẹ con, nói muốn cho Tứ Lang học, tiền nhập học nửa năm là hai lượng, tiền biếu thầy giáo tính riêng, tiền cơm, gi bút mực tính riêng, cộng lại lặt vặt, một năm ít nhất cũng mười lượng bạc. Lão Nhị, con th… Tứ Lang nên tiếp tục học kh?”
“Hỏi con?” Lâu Lão Nhị nuốt một ngụm cơm, liếc Lâu Lão Tam đang cứng đờ cả , lại Lâu Tứ Lang đang cúi đầu yên lặng ăn cơm, bĩu môi, và một ngụm cơm vào miệng, nói kh rõ ràng: “Con cũng kh biết chữ, cha hỏi con làm gì? Dù con cũng kh tiền, cũng kh tiêu đến tiền của con, cha tự xem mà làm…”
Mặt Lâu lão gia t.ử nháy mắt tối sầm: “Tiêu là tiền trong nhà…”
Lâu Lão Nhị liếc Lâu lão thái thái, hỏi Lâu Lão Tam: “Lão Tam, mẹ cho mày tiền kh?”
“Kh cho.” Lâu Lão Tam lắc đầu, miệng đầy chua xót nói: “Là tiền nhập học ngoại Tứ Lang để lại, ta đã nói với cha mẹ , sau này tiền làm c sẽ giữ lại một ít cho Tứ Lang học…”
Lâu Lão Nhị nhíu mày: “Mày muốn giữ lại tiền nộp vào c quỹ?”
“Sau này ta sẽ nhận thêm việc, đảm bảo nộp nhiều hơn ban đầu!” Lâu Lão Tam vội vàng giải thích.
Lâu Lão Nhị “ồ” một tiếng, kh nói gì nữa, cúi đầu tiếp tục và cơm.
Sắc mặt Lâu lão gia t.ử khó coi trừng Lâu Lão Nhị hai cái.
Lâu Lão Tam toát cả mồ hôi lạnh, sợ Lâu Lão Nhị nói gì đó kh cho Tứ Lang học, th Lâu Lão Nhị chỉ hỏi m câu im lặng, ánh mắt liền thêm vài phần cảm kích.
Lâu Lão Tứ Lâu Lão Tam m lần, m lần muốn nói lại thôi.
Lâu Tri Hạ ngước mắt Lâu Lão Nhị, lại thu hồi ánh mắt Lý thị đang ăn ngấu nghiến bên cạnh, mày hơi nhíu lại.
Lý thị dường như phát hiện, ngẩng đầu trừng mắt nàng một cái: “ cái gì mà , chưa th ta ăn cơm bao giờ à!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-71.html.]
Nói xong, một đũa gắp sạch đồ ăn trong đĩa trước mặt Lâu Tri Hạ.
Lâu Tri Hạ: “…”
“Đừng tưởng tao kh biết chúng mày tính toán cái gì, tao nói cho mày biết, chúng mày thể moi được tiền từ tay lão thái thái, nhị phòng chúng tao cũng thể!”
Lý thị “xì” một tiếng, nhét đầy miệng thức ăn, nói oang oang bên tai Giang thị và Lâu Tri Hạ, kh hề kiêng dè Lâu lão thái thái nghe th hay kh, cũng mặc kệ ánh mắt càng ngày càng khó coi của bà ta, tiếp tục nói với Giang thị: “Dù tiền cũng ở chỗ lão thái thái, tiêu tiền của lão thái thái thì lão thái thái đau lòng, tao trong lòng kh biết vui sướng đến mức nào! Hơn nữa…”
Bà ta Lâu Tứ Lang đang ngồi ngay ngắn, chép miệng hai cái: “Các cho Tứ Lang tiêu bao nhiêu tiền, nói kh chừng chúng ta cũng thể moi ra được b nhiêu từ tay lão thái thái, vợ chồng chúng ta lại kh đồ ngốc, cản làm gì?!”
Nói xong, lại hiếm th chép miệng, gắp một đũa rau khô vào bát Giang thị: “Thím Ba à, thím nhớ kỹ, hôm nay vợ chồng chúng đã giúp tam phòng các một việc lớn đ! Sau này Tứ Lang thi đỗ tú tài, nhị phòng chúng chính là c đầu!”
Lâu Tri Hạ: “…”
Vợ chồng này hóa ra là ý đồ này, thật là tính toán hay.
“Thím Ba, thím nghe th kh?!”
Th Giang thị ngẩn kh nói gì, Lý thị gõ đũa, lại gắp một đũa rau khô nhét vào chiếc bánh ngô Giang thị đang cầm, còn ấn ấn xuống, huých khuỷu tay vào Giang thị.
Giang thị “a” một tiếng, vẻ mặt kỳ quái Lý thị.
Lý thị sa sầm mặt: “Cô thái độ gì vậy? Kh biết ơn à?”
Nói , một đũa gắp lại miếng rau khô trên bánh ngô của Giang thị cho vào miệng , uy h.i.ế.p nói: “Tin hay kh vợ chồng chúng chỉ cần nói một câu, con trai cô đời này đừng hòng học…”
“Nhận, nhận, nhận, chúng nhận tấm lòng của bác hai và thím hai!” Lâu Tri Hạ nh tay lẹ mắt, một đũa kẹp l chiếc đũa của Lý thị đang vươn vào bát Giang thị, giật giật khóe miệng, nặn ra một nụ cười: “Thím hai, thím nói nhỏ chút, bà nội còn đang kìa, để bà biết thím đang nhòm ngó cái kho vàng nhỏ của bà, kh chừng lại mắng thím thế nào…”
Lý thị liếc nàng một cái, phỉ nhổ, liếc xéo Lâu lão thái thái, trợn mắt, dùng sức giật lại đũa của : “Tao sợ bà ta à? Tao sinh cho nhà họ Lâu ba thằng con trai, sắp tới Nhị Lang, Tam Lang cưới vợ, bà ta dám giữ tiền kh cho con trai tao cưới vợ, xem tao lật tung nóc nhà họ Lâu này kh!”
Lâu Tri Hạ chớp chớp mắt, Lý thị ghét bỏ bĩu môi, kh khách khí mắng: “Mắt mày tật à!”
Kh biết vì , nghe xong lời này, Lâu Tri Hạ kh những kh tức giận, mà ý cười trong mắt lại càng sâu, nàng coi như đã rõ, hóa ra bà thím hai này là th lợi là x vào, c kích kh phân biệt đối tượng!
Lâu Tri Hạ ngước mắt quét qua Lâu lão thái thái đang chằm chằm bọn họ, và Lâu lão gia t.ử sắc mặt khó coi trên giường đất, cong cong khóe môi, chậm rãi c.ắ.n một miếng bánh ngô khô khốc, nuốt xuống miếng rau khô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.