Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút
Chương 101:
Trên kh trung mưa phùn lất phất, nước mưa tụ lại trên cành liễu rủ ngoài cửa, ngưng thành giọt nước theo cành cây rơi xuống, chạm vào ngọn cỏ x vừa nhú, chiếc lá non khẽ rung lên, giọt nước theo gân lá trượt xuống thấm vào đất, biến mất.
La Tuy Tuệ gần như tham lam chằm chằm vào đôi mắt th tú của Đô Vân Gián. Một năm kh gặp, y gầy nhiều, cũng cao hơn một chút, xương quai hàm rõ ràng, dáng thẳng tắp, trường bào chấm đất, tóc mai còn vương hơi nước, giữa đôi mày là vẻ mệt mỏi kh thể che giấu. Nhưng y vẫn vô cùng tuấn mỹ, thu hút ánh của khác.
Khóe mắt nàng cay xè. Giây phút này, sự kinh ngạc, áy náy, hối hận, nhớ nhung, cùng với vô số cảm xúc bị kìm nén bỗng nhiên bùng nổ. Tầm bị nước mắt làm cho nhòe , La Tuy Tuệ từng bước tiến lại gần Đô Vân Gián.
“Vẫn tốt.”
Đô Vân Gián đột nhiên lên tiếng nói một câu, thờ ơ dời tầm mắt, giơ tay phủi vết nước trên y phục, giọng ệu lạnh nhạt xa cách. “Chưởng quỹ, bốn phòng thượng hạng, và chuẩn bị thêm nước nóng, cơm c.”
“Hả?”
La Tuy Tuệ bị dáng vẻ lạnh nhạt của Đô Vân Gián làm cho giật , nhất thời ngây ra, ý lệ trong mắt giảm bớt, nàng hít hít mũi, khuôn mặt ôn nhuận nhưng lạnh nhạt của Đô Vân Gián, nghẹn ngào nói: “Tướng c, ta sai .”
Mặc kệ thế nào, cứ nhận lỗi trước đã.
Ngón tay Đô Vân Gián rũ xuống bên h khẽ cong lên, sau đó y cười nhạt một tiếng, rũ mắt cười khẩy. “Chưởng quỹ xin tự trọng, đừng nói lời hồ đồ. Ngươi và ta là nam nữ đơn độc, lời này nếu bị khác nghe th, dễ khiến ta hiểu lầm.”
“Tại hạ chỉ là ghé ngang qua đây, trọ lại một đêm, chẳng lẽ còn đ.á.n.h đổi cả th d ?”
Vứt lại một phong thư kh đầu kh cuối và một phong hưu thư, một câu sai là thể tha thứ ?
Đương nhiên là kh thể.
Y đâu là n cạn như vậy.
Đúng lúc này, Tống Lai Tài an ổn ngựa, dẫn La Sinh cùng m đến phòng nghỉ. M họ vừa từ hậu viện ra đã nghe th cuộc đối thoại khó hiểu của cặp phu thê.
M họ đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, trên đầu Tống Lai Tài đầy dấu chấm hỏi, này chẳng là lang quân của Đ gia , lại nói chuyện như vậy?
La Sinh Kiều Thất, ánh mắt ra hiệu, đây là lời hai cần nói ?
Kiều Thất vẻ mặt khó tin, C t.ử vạn dặm xa xôi từ kinh thành chạy đến Nam Cương, chính là để nói m lời này?
Chẳng lẽ kh phu thê hai nên trao nhau một cái ôm thật lớn, tâm sự nỗi niềm tương tư ?
Nghiêm Kỳ cũng nhíu chặt mày, khó hiểu cặp phu thê đang giằng co. C t.ử bị làm vậy, lần trước đến đây còn viết thư từ quan muốn ở lại bầu bạn với phu nhân cơ mà, hôm nay lại thế nào?
Đô Vân Gián mang theo nụ cười nhạt nhòa xa cách trên mặt, nhưng đôi mắt lại tối tăm mù mịt, khiến khác kh thể thấu.
La Tuy Tuệ chớp chớp mắt, nước mắt làm ướt hàng mi, cánh môi hồng mím lại, nhưng kh thể nói nên lời, nàng chưa từng th Đô Vân Gián dáng vẻ như thế này, trong ký ức, đúng là kh khác hôm nay là m, ấm áp hiền hòa, nhưng dường như lại sự khác biệt lớn.
Da đầu La Tuy Tuệ căng lên, Đô Vân Gián giận nàng ?
Thôi được , bất cứ ai bị bỏ rơi một cách khó hiểu đều sẽ đau lòng, sẽ tức giận, nàng thừa nhận lúc trước là nàng hồ đồ làm chuyện bất nhân bất nghĩa, nay tức giận cũng là ều dễ hiểu.
Lúc này, nàng đã kh còn chút nước mắt nào, lo lắng vò vò vạt áo, c.ắ.n môi cẩn thận mở lời: "Tương c, ta biết giận, xin lỗi, ta xin lỗi , ta thể giải thích, thể cho ta chút thời gian, ta sẽ giải thích cho , đừng dùng một gậy đ.á.n.h c.h.ế.t ta như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-phu-quan-nha-nong-ngot-ngao-mot-chut/chuong-101.html.]
"Nếu đã như vậy, ta đổi quán trọ khác là được." Đô Vân Gián siết chặt ngón tay, nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn, y giả vờ xoay muốn rời .
Y kh dễ dỗ như thế đâu, ăn sạch sành s xong liền phủi m.ô.n.g bỏ mất dạng, y kh là kẻ tùy tiện.
La Tuy Tuệ th sắp rời , vội vàng kéo tay , cầu xin: "Ôi, đừng , đừng , đừng mà, , mời lên lầu!"
Xem ra giận thật , thôi, cứ giữ được lại tính sau.
La Tuy Tuệ kh dám nói thêm lời nào, méo mặt ra hiệu cho Tống Lai Tài đang đứng ngây bên cạnh.
Tống Lai Tài nhận được ám hiệu vội vàng chào hỏi m lên lầu, La Sinh và Kiều Thất nhau, cũng kh dám nói nhiều, chắp tay hành lễ với La Tuy Tuệ, bước nh theo Đô Vân Gián lên lầu.
La Tuy Tuệ đứng dưới lầu thất bại Đô Vân Gián bước vào phòng, cho đến khi cửa phòng đóng lại, nàng mới lưu luyến rụt lại ánh mắt, trong lòng chua xót vô cùng.
Cái mớ hỗn độn do chính gây ra, dù khó khăn đến m cũng đưa quay về.
Tôn Thất Nương kh biết từ lúc nào đã bế con bước ra, vẻ mặt khó hiểu hỏi: "Đ gia, nàng và Đô lang quân bị làm thế, giận nhau ?"
Mới đến đã giận nhau ư?
La Tuy Tuệ vuốt nhẹ vết nước còn đọng lại trên mi, đưa tay kéo l bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của con trai, mặt mày ủ rũ kh biết làm : "Thất Nương, Đô Vân Gián hình như giận ta , còn giận kh hề nhỏ, hình như hơi khó dỗ, còn kh chịu nhận ta."
Tôn Thất Nương tỏ vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện, chuyện giữa La Tuy Tuệ và Đô lang quân nàng đã nghe La Tuy Tuệ nói qua đôi chút, Đô lang quân nay giận cũng là ều hợp tình hợp lý.
"Nàng nói, ta làm đây?" La Tuy Tuệ chưa từng yêu đương, nàng lại là kh giỏi biểu đạt, lúc này hoàn toàn kh biết làm .
Lần trước Đô Vân Gián đến đâu lạnh nhạt xa cách như thế này, tuy nàng đang hôn mê, nhưng mọi đều nói sốt ruột như thế nào, còn suýt từ quan để ở lại đây, rốt cuộc là chứ?
Về kinh đô một chuyến, càng giận dữ hơn ư?
Tôn Thất Nương đảo mắt, đưa ra ý kiến: "Đ gia đừng lo lắng, trong lòng Đô lang quân nàng, nàng chủ động nhận lỗi, làm ều thích để dỗ dành , làm thêm vài món ăn hoặc vật dụng ưa thích."
"Đa tạ Thất Nương, ta biết ." Nghe vậy, mắt La Tuy Tuệ sáng bừng lên, lại khổ sở, "Đô Vân Gián thích gì nhỉ?"
Ở chung nhiều năm, nàng mới phát hiện hình như nàng kh hề hiểu , ví như đồ ăn thích, vật dụng thích, chuyện thích làm, hình như nàng hoàn toàn kh biết?
Nghe th tiếng bước chân rời của Tống Lai Tài, Đô Vân Gián nh chóng lách ra cửa, lợi dụng khe cửa hé mở, vừa vặn thể th cảnh tượng dưới lầu.
La Tuy Tuệ và Tôn Thất Nương mà y từng gặp lần trước đang đứng đối diện nhau, kh biết đang nói gì, mặt nàng rầu rĩ, vẻ khổ sở.
Tôn Thất Nương bế đứa bé kh biết nói gì, nàng đột nhiên vui vẻ hẳn lên. Y lúc này thể tưởng tượng ra vẻ mặt của nàng, nàng chắc c đang sáng mắt lên, trong mắt như chứa đựng ánh , khóe môi cong lên, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ xinh, bên má lúm đồng tiền n cạn.
Nghĩ đến đây, khóe môi đang mím chặt của Đô Vân Gián từ từ cong lên, đáy mắt tĩnh lặng cũng ánh lên nụ cười nhạt, l mày lạnh lùng lập tức dịu kh ít.
Y lại tập trung sang, đứa bé đang nằm sấp trên vai Tôn Thất Nương, ê a nói gì đó, còn đưa bàn tay nhỏ bé ngắn ngủn ra với l cây trâm cài tóc trên đầu Tôn Thất Nương.
Đứa bé đã hơn ba tháng tuổi, lớn hơn kh ít, da trắng nõn, mày mắt non nớt, mang vài phần bóng dáng của La Tuy Tuệ.
Trong lòng y chợt mềm nhũn, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.