Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút

Chương 71:

Chương trước Chương sau

Khúc Tương Quân như thể chịu ủy khuất lớn, mắt đỏ hoe: “ muốn bao nhiêu?”

Nàng ta bực tức La Tuy Tuệ, trong lòng thầm cười nhạo: Chẳng qua cũng là một đàn bà ngu xuẩn ham tiền mà thôi, còn tự nói một cách đường hoàng, cứ như cao thượng lắm vậy.

La Tuy Tuệ ềm nhiên uống một ngụm trà, vỗ vỗ quyển sổ sách bên tay, khoe khoang của cải một cách trắng trợn: “Cửa hàng Vân Thủy Cư này, là của ta, mỗi tháng thu vào ít nhất năm ngàn lượng. Ngu Mỹ Nhân, ta là hợp tác, mỗi tháng tiền chia lãi ít nhất năm ngàn lượng. Trân Tu Các, ta góp vốn, mỗi tháng tiền chia lãi kh dưới hai vạn lượng. Khúc cô nương, , thể cho ta bao nhiêu?”

Khúc Tương Quân nghe xong, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt trước khoản thu nhập khổng lồ này. Mãi lâu sau nàng ta mới nghẹn họng, giọng nói thiếu tự tin lầm bầm: “Từ xưa đến nay sĩ n c thương, buôn bán là hạ tiện nhất, ngươi làm xứng đôi với y, lại còn dùng tiền bạc để nh.ụ.c m.ạ ta như vậy. Chẳng lẽ Đô sư đệ trong mắt ngươi chỉ thể dùng vật tục như tiền bạc để đo lường?”

La Tuy Tuệ kh nhịn được, thiếu tao nhã mà liếc mắt trắng dã. “Thương nhân thì ? Thương nhân thúc đẩy kinh tế quốc gia phát triển, nền tảng kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Một quốc gia cường đại hay kh kh chỉ vào quân giới và nhân khẩu, mà còn tiền! Tiền thì , nói cứ như thể ngươi kh cần dùng đến vậy.”

“Vả lại, làm ơn làm rõ cho ta, dùng tiền bạc để đo lường y là ngươi, chứ kh ta.”

Kh tiền mà khẩu khí lại lớn như vậy, quả thực khiến ta cười c.h.ế.t, kh biết ai đã cho nàng ta dũng khí dám ăn nói ng cuồng trước mặt ta.

“Ngươi, ngươi, ngươi thật là mạnh miệng lý sự!” Dù tính tình Khúc Tương Quân tốt đến đâu, nói kh lại La Tuy Tuệ, nàng ta cũng tức giận đến mức đứng phắt dậy, suýt chút nữa thì bảy khiếu bốc khói.

“Ta mạnh miệng lý sự, cũng được thôi. Học thức và giáo dưỡng của Khúc cô nương, ta tự biết kh dám trèo cao. Đã vậy thì xin mời cho, đừng làm chậm trễ việc buôn bán của ta!” La Tuy Tuệ quả thực cạn lời với trời x. Chà, phu quân đường đường chính chính của nàng, nàng còn chưa kịp nắm giữ trọn vẹn, đã mặt dày mày dạn đến tận cửa cướp đoạt , thật nực cười!

“Lý chưởng quỹ, tiễn khách!”

Lời La Tuy Tuệ vừa dứt, chưởng quỹ Vân Thủy Cư đã đẩy cửa bước vào. Cuộc nói chuyện giữa Đ gia và Khúc Tương Quân y đã nghe được đôi chút. Ban đầu khi Khúc Tương Quân đến, nàng ta vẻ văn nhã, giáo dưỡng, ra dáng khuê tú nhà quyền quý, nhưng giờ lại, quả thực ghê tởm, kh biết là tiểu thư nhà ai, lại vô liêm sỉ đến vậy, đúng là thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ!

Y liếc Khúc Tương Quân, lạnh lùng cười nói: “Vị cô nương này, xin mời cho, cửa hàng của chúng ta còn buôn bán, khách khứa ra vào, làm lớn chuyện lên, e rằng thể diện của cô nương kh còn vẹn toàn.”

Mắt Khúc Tương Quân đỏ hoe, chực khóc, nha đầu của nàng ta đã kh nhịn được, gấp gáp nói lớn: “Ngươi, ngươi thật kh biết ều, tiểu thư nhà ta lòng tốt đến thương lượng với ngươi, ngươi thể sỉ nhục nàng như vậy.”

La Tuy Tuệ khẽ nheo mắt, cặp chủ tớ kh biết tốt xấu kia. Ta sống lâu đến vậy, đã th vô số chuyện đ.á.n.h tiểu tam trên mạng, hôm nay thực sự gặp , mới biết, kẻ làm tiểu tam chính là tự chuốc l đòn.

Nàng sờ chiếc trâm ngọc trên búi tóc, quả thực kh thể nhịn nổi, “Thương lượng gì? Thương lượng làm để đuổi ta, chính thất này, xuống khỏi đường đường chính chính, nàng ta sẽ tự nguyện tiến vào làm kế thất ? Hôm nay ta nói cho ngươi biết, sau này cho dù ta c.h.ế.t , ngươi, cũng đừng hòng bước lên giường của y.”

“Đuổi bọn họ ra ngoài cho ta!”

Cuối cùng, Khúc Tương Quân và nha đầu bị chưởng quỹ cùng tiểu nhị vừa lôi vừa đẩy ra khỏi Vân Thủy Cư. Hai cũng kh dám kêu ca, lủi thủi bỏ .

Khúc Tương Quân ngồi trong xe ngựa, nước mắt tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt, kh ngừng lại được. Nha hoàn một bên đỏ hoe mắt an ủi. Nàng ta kh còn thời gian nữa, chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa nàng ta sẽ tròn mười bảy tuổi, nếu kh chịu l chồng, ngay cả A Đa cũng kh thể bảo vệ nàng ta.

Nhưng trong lòng nàng ta chỉ duy nhất Đô Vân Gián. Nàng ta cũng từng cố gắng từ bỏ, nhưng kh làm được. Hai năm nay, nàng ta luôn chú ý đến Đô Vân Gián, thậm chí kh tiếc c sức phái ều tra y. M ngày trước, nàng ta cuối cùng cũng tìm ra được chút m mối, vì vậy mới kh thể chờ đợi được mà muốn La Tuy Tuệ rời xa y.

Mụ đàn bà đ đá La Tuy Tuệ kia, xảo ngôn l lợi, ngang ngược vô lý, cử chỉ đậm chất thôn phụ, cùng lắm chỉ vẻ ngoài tạm được, còn lại làm chút gì xứng với quân t.ử lỗi lạc, th tao như Đô Vân Gián.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-phu-quan-nha-nong-ngot-ngao-mot-chut/chuong-71.html.]

Nàng ta kh phục!

Nàng ta cái gì cũng hơn tiện nhân thôn dã La Tuy Tuệ kia. Nàng ta gia thế tốt, học thức, nhan sắc thân hình cũng tuyệt vời, biết lễ nghi hiểu đạo lý, chỉ nàng ta mới xứng đáng đứng sánh vai với như Đô Vân Gián. Nàng ta nhất định cướp đoạt y về.

Trong phòng tĩnh lặng, bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng gió thổi lá cây. La Tuy Tuệ những con số trên sổ sách, đầu óc đau nhức từng hồi.

Đây là chuyện gì thế này, phu quân cao ráo chân dài, dung mạo như hoa, nàng còn chưa kịp 'ăn' vào miệng, đã hết lần này đến lần khác chạy đến cướp , thật là bực bội!

Hay là, làm theo lời Liễu Vãn nói nhỉ?!

La Tuy Tuệ nghĩ đến đó lại lắc đầu mạnh. Kh được, lỡ Đô Vân Gián kh muốn thì , dù thì ta vẫn còn là một tiểu đệ đệ, nàng chút khó xuống tay.

Trong thư phòng, ánh nến lay động, sáp nến chảy dọc theo thân nến, từ từ đ lại. Một luồng gió lạnh thổi qua, ngọn lửa vụt tắt, thổi bay một làn khói x.

Một bàn tay xương xẩu rõ ràng, trắng nõn thon dài cầm l cây nến bên cạnh, châm lại ngọn nến vừa tắt.

Kiều Thất da đầu tê dại, căng thẳng nuốt khan, mắt chằm chằm vào bước chân di chuyển chậm rãi kh xa. Ban nãy, khi kể lại chi tiết cuộc gặp gỡ giữa La Tuy Tuệ và Khúc Tương Quân xong, Đô Vân Gián chỉ cười lạnh một tiếng, kh còn động tĩnh gì nữa.

Lúc này, y dường như kh chuyện gì, cầm chân nến châm lửa. lặng lẽ liếc bóng dáng Đô Vân Gián đang di chuyển, kh dám lên tiếng.

Mãi lâu sau, Đô Vân Gián mới gọi La Sinh đến, cầm bút viết một phong thư giao cho đưa. Khi ra khỏi thư phòng, Kiều Thất mới thở phào nhẹ nhõm. Đô Vân Gián mặt kh chút cảm xúc, kh nói lời nào là đáng sợ nhất.

La Sinh th vậy tò mò hỏi: “Ngươi lại nói gì với c t.ử ?”

Kiều Thất vẻ mặt xui xẻo nói: “Chẳng là cái cô nương họ Khúc kia , kh biết ai cho nàng ta dũng khí, lại dám tìm phu nhân gây chuyện, còn lớn tiếng nói muốn đưa tiền để phu nhân tự xin xuống đài. Chuyện là…”

La Sinh chỉ cảm th da thịt căng lên, mãi một lúc sau mới thốt ra một câu: “Dũng khí đáng khen ngợi.”

Kiều Thất nhún vai: “Ai bảo kh ! Thư này đưa đâu?”

La Sinh đáp: “Khúc Tương Quân!”

Hai nhau, ăn ý lộ ra ánh mắt vừa đồng tình vừa hả hê, kh nói thêm lời nào.

Trong thư phòng, Đô Vân Gián mày mắt âm u, mắt chằm chằm ngọn nến đang nhảy múa chập chờn, đột nhiên giơ tay bóp nát ngọn nến. Khóe môi y cong lên, lạnh lẽo thốt ra vài chữ: “Kh biết sống c.h.ế.t.”

mà y đã dốc cạn hai kiếp mới may mắn gặp được ánh sáng, y hận kh thể nâng niu trong lòng bàn tay, vậy mà lại kẻ vọng tưởng cướp đoạt nàng khỏi bên y, quả thực tội kh thể tha thứ.

Khúc Tương Quân hôm qua trong cơn xấu hổ giận dữ đã rời khỏi Vân Thủy Cư, đêm đến khóc lóc đến tận khuya mới mơ màng ngủ được. Sáng sớm tỉnh dậy mắt đã sưng đỏ, nha hoàn dùng đá lạnh chườm mới tạm được.

Nàng ta đang ngồi trước bàn trang ểm chải chuốt thì nha hoàn mang thư đến. Ban đầu nàng ta định kh để ý, nhưng lại sợ là lời mời hẹn của những kẻ theo đuổi, nên âm thầm mở ra xem. Kh xem thì thôi, xem xong thì kinh ngạc, hóa ra lại là thư của Đô Vân Gián.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...