Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 13:
Nhược Huyên tắm dưới nắng sớm ấm áp, vừa tu luyện, vừa ngó khắp nơi. Đây là thành trì của Nhân giới ? Quả nhiên náo nhiệt phồn hoa!
Nhược Thủy đẩy xe về phía khu chợ bày bán hàng hóa. “Nương, cái kia là cái gì thế ạ?” Nhược Huyên chỉ vào xiên kẹo hồ lô trên tay một tiểu cô nương ăn mặc xinh đẹp và hỏi.
“Đó là đường hồ lô, Huyên Bảo muốn ăn kh?” Lưu thị xoa xoa búi tóc của nữ nhi. Huyên Bảo trước kia tình trạng đặc biệt, toàn ăn đồ lỏng, chưa từng được ăn đường hồ lô.
“Muốn ăn ạ.” Nhược Huyên gật đầu, tr vẻ ngon. Nàng còn ngửi th một mùi chua chua ngọt ngọt thoang thoảng, theo bản năng nuốt nước miếng.
Nhược Thủy lập tức nói: “Lát nữa đổi được bạc, cha sẽ mua cho con.”
Một lát sau, Nhược Huyên lại ngửi th một mùi mạch nha lẫn lộn hương thơm ngọt ngào. Nàng quay đầu sang, liền th một sạp bán tò he đường, trên giá cắm đủ loại hình thù con vật bằng đường.
“Nương, cái kia là cái gì?” Nhược Huyên chỉ chỉ. Lưu thị theo: “Đó là tò he đường.” Nhược Thủy: “Huyên Bảo muốn ăn kh? Lát nữa cha mua cho con.”
Nhược Huyên th một tiểu nữ hài mua một cây hình con bướm, liền gật đầu: “Muốn ăn, ta muốn hình con thỏ và con dê núi.” “Được!” Nhược Thủy nhận lời ngay. Lưu thị mấp máy môi, nhưng cuối cùng kh nói gì.
Hôm nay hồng chắc là bán đắt hàng, đường hồ lô thêm tò he đường tổng cộng cũng chỉ tốn m đồng lẻ. Chỗ hồng này chắc thể bán được một lượng bạc.
Tiếp theo, Nhược Huyên lại th sạp thịt dê nướng, sạp ểm tâm, sạp bánh nướng, sạp bánh bao thịt, sạp mì hoành thánh và cả tửu lầu!
Trong thành nhiều hàng quán đến mức Nhược Thủy vừa nghe th Huyên Bảo gọi cha nương là mồ hôi lạnh túa ra. Tiểu khuê nữ những sạp hàng đó chảy cả nước miếng, vẻ mặt thèm thuồng khiến hận bản thân kh thể kiếm nhiều tiền hơn, đem cả thiên hạ này dâng đến trước mặt con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-phuc-tinh-o-dien-vien/chuong-13.html.]
Số hồng này tuy thể đổi bạc, nhưng trong nhà sắp hết lương thực, mua gạo. Thuốc của đại ca và tam ca cũng mua. Lại còn lúa ngoài ruộng một nửa là vỏ rỗng, vụ thu hoạch năm nay coi như kém, còn tích trữ chút lương thực qua mùa đ. Giờ đã chớm đ, thời tiết ngày càng lạnh, cũng cần may áo b mới cho Huyên Bảo. kh thể Huyên Bảo muốn ăn gì là mua cái n được.
Nhưng Nhược Thủy lại kh nỡ từ chối nữ nhi, chỉ thể đẩy xe rẽ vào con hẻm nhỏ, sang một con phố khác. Phố này là nơi ở của những gia đình giàu trong thành, kh cửa hàng, yên tĩnh và sạch sẽ.
Lưu thị cũng hiểu dụng ý của tướng c, nàng l ra một quả hồng đưa cho Nhược Huyên: “Huyên Bảo đói kh? Ăn tạm quả hồng nhé?”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhược Huyên vừa định nhận l, nhớ ra ều gì liền lắc đầu: “Kh muốn đổi bạc ạ? Ta kh ăn đâu, để dành đổi bạc.”
Lưu thị th dáng vẻ hiểu chuyện ngoan ngoãn của Huyên Bảo mà lòng chua xót. Nàng xoa đầu Huyên Bảo, dịu dàng nói: “Kh đâu, cho dù bán l bạc cũng ưu tiên cho Huyên Bảo ăn trước chứ.”
Nhược Thủy gật đầu: “Kh sai, hồng nhà trồng, muốn ăn thì cứ ăn, ăn bao nhiêu cũng kh vấn đề gì, ăn kh hết mới bán.”
Nhược Huyên nghe vậy mới nhận l và ăn. Quả hồng mọng nước, ngọt th, thực sự quá ngon!
Lúc này, một cánh cổng sơn son mở ra, từ bên trong chạy ra một tiểu cô nương, theo sau là một đôi phu thê trẻ ăn mặc sang trọng. Tiểu cô nương th Nhược Huyên đang ăn quả, tr vẻ ngon, liền nói với phụ nhân phía sau: “Nương, con cũng muốn ăn loại quả đó.”
“Quả dại ven đường, kh thể mua lung tung, cũng kh biết độc hay kh.” Phụ nhân nói liếc trên xe đẩy một cái tùy ý, biểu cảm bỗng cứng đờ.
Tướng c của phụ nhân sững sờ một chút liền nở nụ cười nhiệt tình nói: “Nhược Thủy , biệt lai vô dạng! đây là...”
“Nhược , biệt lai vô dạng, vào thành mua đồ vật à?” Dương Kỳ Tương vội vàng chạy ra, chặn đường Nhược Thủy, cười giả lả biết còn hỏi.
Nhược gia lão nhân c.h.ế.t trận sa trường, Nhược Hải cũng ên , kh còn là Thiên phu trưởng nữa. Nhược gia đã sa sút, Nhược Thủy đã thôi học, thậm chí nghèo đến mức vừa săn vừa chép sách để kiếm sống. Làm bạc mua loại hồng ngon thế này? Chắc c là vào thành bán hồng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.