Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 27:
Núi non hùng vĩ, trải dài bất tận, mây mù giăng lối kh biết đường về. Nhược Thủy bế Nhược Huyên vững vàng trên con đường mòn vào núi. Ngọn núi gần thôn này lớn, trập trùng liên tiếp, ngày thường nhiều dân làng lên núi hái rau dại, hái nấm, đốn củi, săn gà rừng, bẫy thỏ hoang... Vì thường xuyên qua lại nên động vật ít bén mảng tới, do đó khá an toàn, kh thú dữ lớn. Nhược Thủy cũng chỉ dám đưa con gái lo qu bên ngoài, kh dám vào sâu trong núi, nghĩ gặp được con mồi thì bắt, kh thì thôi.
Nhược Huyên vào núi liền hít hà, sau đó chỉ về một hướng: “Cha, qua bên kia , bên kia một cây thổ phục linh.” Thổ phục linh thì Nhược Thủy biết, vừa khéo cũng nhận ra, trước kia khi Nhược Sơn về nhà từng dẫn lên núi đào, thế là bế Huyên Bảo qua đó. Thổ phục linh dùng rễ làm thuốc, c dụng th nhiệt giải độc, trừ thấp. trong thôn thích nấu c thổ phục linh hầm với rễ cây ngũ chỉ mao đào, đậu đỏ và ý dĩ.
“Ở ngay kia kìa!” Một lát sau, Nhược Huyên chỉ vào chỗ cách đó kh xa nói. Nơi này đã khá hẻo lánh, nhưng Nhược Thủy là từng một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t hổ, nên kh sợ. Hai vợ chồng kỹ, đúng là thổ phục linh thật! Lưu thị ngạc nhiên hỏi: “Huyên Bảo, con biết đây là thổ phục linh?” Cho dù nhà từng đào mang về, nhưng mang về cũng chỉ là phần rễ, kh lá.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhược Huyên mở to đôi mắt tròn xoe, nhớ đến cách nói của bà cụ Lôi sáng nay: “Đêm qua trong mơ một cụ râu bạc dạy con nhận biết nhiều loại d.ư.ợ.c liệu, nên con biết đó ạ!” Thế là tiểu tiên thảo đến nhân gian thực tập đã học được kỹ năng đầu tiên mở mắt nói dối!
Lưu thị: “...” Mẹ chồng nằm mơ học được thuật ủ chín trái cây, hồng trong nhà chín chỉ sau một đêm, giờ con gái cũng nằm mơ, mơ th dạy nhận biết d.ư.ợ.c liệu? mà mơ hồ thế nhỉ?
Nhược Thủy cảm th chuyện kh đơn giản như vậy, nhưng con gái là con gái , con gái nói gì tin cái đó, giao con gái cho Lưu thị: “Để ta cuốc, tr thủ thời gian, kẻo trời tối mất!” Lưu thị vội đón l con gái, cũng kh thắc mắc nữa. Nhược Thủy cầm cuốc bắt đầu đào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-phuc-tinh-o-dien-vien/chuong-27.html.]
Nhược Huyên hít hà, nàng lại chỉ về một hướng khác: “Nương, bên kia ba kích thiên, bên kia nguyên bảo thảo, chỗ kia dạ hương ngưu...” Lưu thị: “...” Ba kích thiên thì từng nghe , nhưng dạ hương ngưu là cái gì? Bò dạ hương (Dạ hương ngưu: Cây bạch đầu ) à?
“Nương, chúng ta nhổ nguyên bảo thảo và dạ hương ngưu trước , ba kích thiên l rễ làm thuốc, để dành cha đến cuốc.” Nhược Thủy quan sát xung qu, kh th dấu vết của thú lớn, hơn nữa nơi con gái chỉ cũng nằm trong tầm mắt và tầm b.ắ.n của . gật đầu với Lưu thị: “Đi ! Đừng xa quá.”
Lưu thị liền bế Nhược Huyên qua đó. Nguyên bảo thảo và dạ hương ngưu đều dùng cả cây làm thuốc, Lưu thị hỏi rõ Nhược Huyên cách hái trải một cái bao tải ra cho Nhược Huyên ngồi, còn thì nhổ cỏ. Còn về việc đó là thảo dược, hay là cỏ, hoặc là ngưu dạ hương gì đó, Lưu thị kh biết. Kệ nó ! Cứ nhổ trước đã, nếu vô dụng thì mang về phơi khô làm củi đun.
Nhược Huyên kh giúp, nàng còn muốn bắt thỏ hoang. Nàng ngồi đó th cha mẹ đều đang bận rộn đào d.ư.ợ.c liệu, liền lén giải phóng một chút linh lực. Vạn vật đều linh, vạn vật đều cần linh. Linh lực nàng giải phóng ra đã được nàng tu luyện tinh chế, vô cùng tinh khiết, thể thu hút một số động vật nhỏ. Vì linh lực của nàng là linh khí cỏ cây, đặc biệt hấp dẫn những động vật ăn cỏ, hơn nữa nơi này cách núi sâu khá xa, nàng giải phóng kh nhiều, nên cũng kh lo thu hút hổ báo gì đó.
Nhược Huyên ngồi đó chờ a chờ, cái đầu nhỏ lắc lư, ngó xung qu, cuối cùng cũng chờ được chút động tĩnh! Một con gà rừng vỗ cánh, lao thẳng về phía Nhược Huyên!
Nhược Thủy nghe th tiếng động, giật , vớ ngay một khúc rễ thổ phục linh định ném qua. Lưu thị sợ hãi vội lao tới che c cho con, chỉ sợ gà rừng mổ vào mắt Huyên Bảo! Sau đó hai vợ chồng chỉ th bàn tay nhỏ của con gái vỗ một cái, trực tiếp đ.á.n.h ngất con gà rừng đang lao tới ngay trên mặt đất, bao gồm cả khúc rễ thổ phục linh kia.
Nhược Thủy: “...” Lưu thị: “...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.