Tiểu Phúc Tinh Ở Điền Viên
Chương 357:
Tổ yến đắt, nhưng mua một hai lạng thì cũng thể cố được.
Bà Trương vừa nghĩ cách giúp Lưu thị an thai, vừa vào bếp bận rộn.
Trương Cười Lợi trở lại trong phòng thì mặt liền trầm xuống. Đợi nàng ta đ.á.n.h thức hai đứa con trai, giúp chúng mặc quần áo xong liền dẫn chúng ra ngoài ăn sáng.
Trên bàn đá ngoài sân để quà mà gia đình Nhược Huyên mang đến. Hai em Giả Trí Văn và Giả Trí Kiệt vừa th liền chạy tới lục lọi.
Sau đó th trong giỏ trái cây, hai em lập tức mỗi đoạt một quả, chia nhau táo, lựu, đào mật trong giỏ.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Cái to này là của , vừa nãy em đã cầm một cái to ."
"Cái này là của em, đã l hai cái !"
...
Hai em suýt nữa thì đ.á.n.h nhau vì một giỏ trái cây.
Trương Cười Lợi thì đứng bên cạnh lật xem các hộp quà khác.
Nhược Huyên còn mang theo một ít kẹo, ểm tâm, thịt khô đến cho ba chị họ.
M thứ này đều là Hiên Viên nãi nãi cho nàng, nàng cố ý để riêng ra một phần cho các chị.
Nói cách khác, đây đều là thức ăn của quý nhân trong cung, tinh xảo vô cùng!
"Các con đừng tr nhau nữa, chỗ này còn kẹo, ểm tâm này."
Hai em lại lao vào tr cướp chia kẹo và ểm tâm.
Trương Cười Lợi mở ra một cái hộp gấm được đóng gói tinh xảo, phát hiện bên trong xếp ngay ngắn từng tai huyết yến, mắt liền sáng rực lên!
Nhà họ Nhược này thật sự là càng ngày càng giàu !
Bà Trương bưng bữa sáng ra, liền th hai đứa cháu ngoại đang tr giành trái cây, bà vội quát: "Dừng tay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-phuc-tinh-o-dien-vien/chuong-357.html.]
Bà vội vàng tiến lên, đặt bữa sáng xuống, sau đó giằng lại tất cả số quả, bỏ lại vào trong giỏ: "M loại quả này hiếm, mùa này làm gì quả, các cháu đừng ăn, để dành cho mợ ăn, sau này bà ngoại sẽ mua cho các cháu sau."
Bà đang lo thời ểm giáp hạt này kh trái cây để tẩm bổ cho hai đứa cháu nội chưa chào đời.
Kh ngờ nhà họ Nhược lúc này lại thể đưa tới loại trái cây tốt như vậy.
Táo và đào mật này đều là trái cây chỉ ở phương Bắc.
Trái cây đã đến bên miệng mà còn bị l mất, Giả Trí Văn và Giả Trí Kiệt lập tức gào lên khóc lớn.
"Cháu muốn ăn táo! Bà ngoại xấu tính, cướp táo của cháu! Trả táo cho cháu!"
"Quả đào mật kia là của cháu, trả đào mật cho cháu, là cháu l được trước mà!"
Trương Cười Lợi th thế mặt liền đen lại: "Mẹ, chẳng chỉ là m quả trái cây thôi , cháu ngoại mẹ muốn ăn mà mẹ cũng tiếc à?"
Bà Trương cất kỹ giỏ trái cây: "Kh là tiếc, mà là m loại quả này khó kiếm. Mợ các cháu tin vui, lại là song thai, để dành cho mợ ăn."
Bà Trương th cái hộp trên tay Trương Cười Lợi chính là tổ yến, mắt bà sáng lên. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu m: "Đây là huyết yến, mẹ đang định tìm mua một hai lạng cho chị dâu con ăn. Thứ này nghe nói tốt cho t.h.a.i nhi, ăn vào con sẽ th minh, sau này cháu nội mẹ nhất định thể thi đỗ tiến sĩ."
Nói xong bà giật phắt hộp tổ yến lại, đóng nắp cất kỹ.
Vừa lúc đó, Lưu Văn Dao tiễn gia đình Nhược Huyên xong quay trở lại. Bà Trương lập tức đưa giỏ trái cây và tổ yến cho nàng: "Đây là em gái con đưa tới cho con dưỡng thai, con cất kỹ . Tổ yến này tốt cho t.h.a.i nhi, mỗi ngày con hầm một ít mà ăn. M loại quả này kh để được lâu, mỗi ngày ăn nhiều một chút cũng kh , đừng tiếc rẻ mà nhường cho bọn trẻ ăn, dưỡng t.h.a.i mới là quan trọng! Bọn trẻ con đợi đến mùa hè là đầy trái cây để ăn ."
Bà Trương lại nói với ba đứa cháu gái: "Các cháu đừng ăn m loại quả này, hiện tại khó mua, để dành cho mẹ các cháu ăn. Chờ đến mùa thu, bà nội sẽ mua nhiều một chút cho các cháu ăn sau. Dì nhỏ còn mang theo ểm tâm và kẹo cho các cháu đ, các cháu thể ăn ểm tâm và kẹo."
Nói xong bà lại chia đều số kẹo và ểm tâm trên bàn.
em Giả Trí Văn khóc càng to hơn: "Bà ngoại xấu xa, kẹo với ểm tâm là của chúng cháu!"
"Kh được chia, kẹo là của cháu! Kh cho chị họ ăn! Chị họ là đồ lỗ vốn!"
Ba chị em Trương Lôi thụ sủng nhược kinh (được yêu thương mà lo sợ). Bà nội trước kia toàn thiên vị hai đứa em họ, bây giờ thế mà lại chia đều ư?
Bà Trương bị hai đứa cháu ngoại làm cho đau đầu, tức giận nói: "Đừng nói bậy bạ, đây là chị họ và dì nhỏ tặng cho các chị họ của cháu. Nếu còn kh chịu chia thì các cháu cũng kh được ăn đâu."
"Nhưng mà trước kia tất cả đều là của bọn cháu mà! Bà ngoại, trước kia bà đều bảo chị họ là đồ lỗ vốn, kh xứng ăn đồ ngon còn gì."
Chưa có bình luận nào cho chương này.