Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài
Chương 140: Phượng Hoàng Ấu Tể
Lẳng lơ kh lại chính là lẳng lơ kh lại. Ngay cả Đại sư và Tống Hàn Th thể trốn thoát đều là dựa vào Diệp Kiều, Hỗn Độn Châu kh cho cô thì cho ai.
“Đại sư .” Tô Trọc uất ức đến đỏ cả mặt, “Chúng ta thôi?”
“Đi thôi. Trận sau nhất định cho bọn họ biết tay!” Tống Hàn Th giọng ệu lạnh băng.
* cũng chỉ thể nói như vậy thôi, lẳng lơ lại lẳng lơ kh lại, chỉ thể thả lời hung ác một chút mới miễn cưỡng duy trì được mặt mũi.*
Mắt Vân Tước hơi lóe lên một cái, cũng theo.
*Trong nhiệm vụ lần này cô ta hoàn toàn kh cảm giác tồn tại gì.*
Diệp Kiều thể chú ý tới Vân Tước vẫn là vì khí tức trên cô ta chút kỳ quái.
Chu Hành Vân chậm rì rì nói: “Tiểu sư Nguyệt Th T kia, trên khí tức của Yêu tộc.”
Diệp Kiều: “Yêu Vương?”
*Nh như vậy ? Tốc độ c lược đàn của Vân Tước nh như vậy đã vượt cấp đến Yêu Vương ?*
Chu Hành Vân: “Hẳn là kh , lẽ là thu phục được một con yêu thú nào đó .” Khí tức Yêu tộc quá nồng đậm, kh chỉ ngửi th, Diệp Th Hàn hiển nhiên cũng cảm giác được.
Tuy rằng chuyện thu phục được yêu thú hay kh mỗi cơ duyên khác nhau, cơ duyên của tên Vân Tước này chút tốt đến quá phận .
Diệp Kiều nhướng mày, suy tư một lát.
*Nghĩ đến một con thú cưng của nữ chính trong nguyên tác.*
*Chim Th Loan ?*
Trong tiểu thuyết thú cưng của Vân Tước khá nhiều: thần ểu Th Loan, Tầm Bảo Thú, nghe nói về sau các loại Yêu Vương gì đó lung tung rối loạn đều chui ra hết.
“ nghe nói trước đó Tư Diệu Ngôn còn th cô ta cùng một đàn .” Mộc Trọng Hi ghé đầu lại, tiến hành cảm thán: “Tốc độ đổi đàn của cô ta nh thật.”
“Dù cũng xinh đẹp mà.” Diệp Kiều sờ sờ cằm.
*Tiết Dư bất lực châm chọc.*
*M này tụ lại một chỗ thật sự giống m cụ đầu thôn nói xấu khác nha. Còn Tiểu sư cũng gia nhập hàng ngũ chỉ trỏ là cái quỷ gì? cũng là con gái đ nhé.*
Diệp Kiều thời gian lâu hiển nhiên coi là con trai, thậm chí kho tay, chân ểm xuống đất, cái bộ dáng cà lơ phất phơ kia, ai mà kh trầm mặc. Hơn nữa quần áo của cô cũng đơn ệu.
Ngoại trừ t phục ra, kh màu x đậm thì là màu x lá, cái t màu xám xịt này.
“Tiểu sư .” Tiết Dư lo lắng sốt ruột: “ như vậy là kh tìm được đạo lữ đâu.”
“Vợ của Kiếm tu chúng là kiếm.” Mộc Trọng Hi lớn tiếng gân cổ lên cãi lại.
“Đời này nhập Kiếm đạo, độc thân mới là mệnh.” trịnh trọng chuyện lạ: “Kiếm, sẽ kh cắm sừng .”
Diệp Kiều vỗ tay cho , kh ngờ còn thể giác ngộ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-su-muoi-ro-rang-rat-m-nhung-lai-qua-muc-tau-hai/chuong-140-phuong-hoang-au-te.html.]
Ngũ T đ thế mạnh dẹp đường hồi phủ xong, Hỗn Độn Châu là Tần Phạn Phạn chuyên môn đưa tới. Một đám toàn bộ nằm bò ra bàn, tụ lại một chỗ nghiên cứu c dụng của hạt châu này.
“Dùng thế nào?”
Diệp Kiều bày nó lên bàn, suy nghĩ.
*Bảo vật khi thiên địa sơ khai, to bằng một nắm tay.*
Cô nói: “Nuốt xuống?”
“Sẽ bị nghẹn c.h.ế.t đ.” Mộc Trọng Hi chọc chọc.
“Một lát nữa tìm trưởng lão bọn họ hỏi xem.” Diệp Kiều cất trước, “ cho các xem chút đồ chơi hay ho trước đã.”
Cô phát hiện m pháp khí hay ho trong kho báu Ma tộc, ví dụ như bảy hạt châu màu đen này là một pháp khí thể dùng để đ.á.n.h lén. Pháp khí hình con bướm ném nó lên đối phương hoàn toàn thể coi như máy nghe lén phiên bản hiện đại.
Kh chỉ những thứ này, còn nhiều thứ Diệp Kiều tạm thời chưa khai phá ra c dụng. Nhưng trên đời này biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn mà, cô tin tưởng chỉ cần tập trung trí tuệ, nhất định thể phát huy c dụng của những pháp khí này đến mức tối đa.
Minh Huyền khóe miệng co giật: “ Ma tộc nhập hàng đ à.”
Diệp Kiều gượng ép biện giải cho một câu: “Đừng nói như vậy, chỉ l một chút xíu thôi.”
“Các cái nào dùng được kh?” Diệp Kiều ra hiệu pháp khí trên bàn bọn họ tùy tiện l, dù những thứ này một cô cũng dùng kh hết.
Minh Huyền lười biếng ngửa ra sau theo chiến thuật: “Thôi khỏi. giữ lại .”
*M thứ đồ chơi này, vẫn là để Diệp Kiều giữ lại kh gian thao tác lớn hơn một chút. ta vĩnh viễn kh quên được thao tác một sợi dây trói yêu bị cô cầm ném lên kh trung làm xe nhờ.*
*Nhiều pháp khí như vậy, đợi bí cảnh trận sau e rằng cái để chơi .*
...
Bởi vì tạm thời kh hiểu rõ c dụng của Hỗn Độn Châu, Diệp Kiều chỉ thể cầm hạt châu lần lượt tìm hỏi. Tần Phạn Phạn đối với việc này cũng chút mù mờ, c dụng của loại hạt châu này nằm ở đâu ai cũng kh rõ.
*Chỉ là l ra thể hù dọa khác mà thôi.*
*Hạt châu khi thiên địa sơ khai đ, nghe thôi đã th l ra thích hợp làm phần thưởng.*
Diệp Kiều: “...” Cô chỉ thể ôm ấp tia hy vọng vi diệu cuối cùng, tìm vị Tiểu sư thúc kh đáng tin cậy kia.
Tạ Sơ Tuyết đang trùm chăn ngủ nướng đây. Nghe th cô hỏi c dụng của Hỗn Độn Châu, mở mắt ra, suy tư một lát, đưa ra đề nghị: “Hay là con, nuốt xuống thử xem?”
Diệp Kiều nuốt nước miếng: “Cái này sẽ c.h.ế.t đ? Tiểu sư thúc.”
Tạ Sơ Tuyết nhún vai, vươn tay với l Đoạt Măng treo bên h Diệp Kiều, thuận lợi l xuống xong, tung hứng hai cái trên kh trung, cười híp mắt: “Này này này, đây chính là bản mệnh kiếm của con hả?”
Diệp Kiều: “...”
“Đây là một th kiếm?” Diệp Kiều khiếp sợ: “Kh kh kh, nó là cái gậy mà.”
Tạ Sơ Tuyết: “?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.