Tiểu Sư Muội Rõ Ràng Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài
Chương 27: Bánh Nướng Ăn Dở Tặng Kẻ Ngốc, Nhị Sư Huynh Mở Máy Chửi Rủa**
Hai sư đang ẩn nấp sau gốc cây cũng bước ra.
"Vãi chưởng, đệ học được cái chiêu này từ khi nào mà kh thèm nói cho ta biết?" Minh Huyền tặc lưỡi kinh ngạc trước kỹ năng diễn xuất của tam sư đệ, quả là kinh thiên động địa.
Máu này nói phun là phun, kh hề chút giả trân nào.
Tiết Dư lau "vết máu" trên khóe miệng, từ túi Giới T.ử l ra một quả mọng màu đỏ: "Trước đó tiện tay hái mang theo, kh ngờ lại tác dụng này."
"Ngầu." Mộc Trọng Hi lặng lẽ giơ ngón tay cái lên.
Đi ra ngoài một chuyến với tiểu sư , bây giờ trong đầu toàn là: *‘Còn thể thao tác như vậy ?’, ‘Hóa ra còn trò này nữa’, ‘Cái quái gì cũng làm được’*.
Tiết Dư được khen đến mức chút ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: "Mà này, tiểu sư , trong hộp của rốt cuộc đựng cái gì vậy?"
Cái hộp đó là đồ thường ngày dùng để đựng đồ lặt vặt, chủ yếu dùng để cất giữ thảo dược, đến giờ là thể mở ra dễ dàng, hoàn toàn kh cần đọc cái pháp quyết quái quỷ gì cả.
"Ồ. Đựng một cái bánh nướng siêu to khổng lồ ăn dở vào trong đó."
Minh Huyền lại bị sốc văn hóa, ngây : " mang bánh nướng theo làm gì?" *Ai vào bí cảnh mà kh mang pháp khí lại vác theo cái bánh nướng?*
Diệp Kiều chớp mắt ngây thơ: "Để ăn chứ làm gì. còn chưa Trúc Cơ, sẽ bị đói mà."
"Mà nói chứ, hộp đựng đồ của Trường Minh T chúng ta thời gian bảo quản cũng khá lâu, một tháng sau chắc kh bị thiu đâu nhỉ? Hê hê, chỉ là kh biết tên may mắn nào của Nguyệt Th T sẽ nhận được cái bánh nướng ăn dở đây."
Tiết Dư: "..." *Vẫn là tiểu sư thâm hiểm nhất.*
"Vậy cái bảng cửu chương đó lại là tâm pháp gì?" chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng so với những tâm pháp khó thuộc và khó hiểu thường ngày, cảm giác cái này khá dễ nhớ.
Giọng ệu của Diệp Kiều càng ngây thơ vô số tội hơn: "Ồ, đó là một thứ mà trẻ con ở quê đứa nào cũng thuộc làu làu."
Kh ngờ mang đến Tu chân giới xài cũng kh chút cảm giác cấn cấn nào.
Trong tiểu bí cảnh kh nhiều nguy hiểm rình rập, Tiết Dư đã từng đến những nơi tương tự kh dưới hai mươi lần. thành thạo dẫn các sư sâu vào trong. Nơi linh khí càng nồng đậm thì càng nhiều đồ tốt. Càng đến gần đích, Diệp Kiều càng cảm nhận được linh khí đang cuộn trào hỗn loạn trong cơ thể.
"Trong bí cảnh này chắc c giấu kh ít đồ tốt." Đến đây kh chỉ nhóm họ, đám của Nguyệt Th T cũng đang lảng vảng ở đó, Tiết Dư lo lắng bị kẻ khác nh chân nẫng tay trên.
Tại vị trí trung tâm nhất của bí cảnh, một mảng lớn linh thực đập thẳng vào mắt mọi . Lá cây màu x biếc, tỏa ra mùi hương thơm ngát, chỉ cần ngửi th mùi đã cảm th linh đài một trận th minh sảng khoái.
"Là Th Tâm Thảo."
Tiết Dư trước đây đã may mắn rình được một cây, sau đó bị đám của Nguyệt Th T cướp trắng trợn.
Vì vậy đã tiếc nuối hùi hụi một thời gian dài, kh ngờ ở nơi này lại mọc cả một mảng lớn như vậy.
thực sự kích động.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Còn Diệp Kiều thì trong lòng đang ên cuồng gảy bàn tính, nếu đem đống cỏ này luyện thành đan d.ư.ợ.c thì thể bán được bao nhiêu tiền đây.
"Mau hái . Lát nữa sẽ đến." Tiết Dư rút kinh nghiệm xương m.á.u từ lần bị cướp trước, nh chóng dặn dò: "Cố gắng giữ lại phần rễ, đến lúc đó thể mang về c vào Đan Phong."
Bốn chia nhau hành động, Diệp Kiều và Minh Huyền hái ở một khu vực khác. Nàng vừa ngồi xổm xuống, đưa tay ra định hái, giây tiếp theo một lá phù lục mang theo sát khí sắc bén phá kh lao tới, nh chóng áp sát nàng. Th sắp đ.á.n.h trúng Diệp Kiều, Minh Huyền nh tay ném ra một lá Kim Cang Phù chặn đứng đòn tấn c.
Cùng lúc đó, sau khi lá bùa nhẹ nhàng rơi xuống đất, sắc mặt Minh Huyền lạnh ngắt: "Bạo Phá Phù."
Nếu kh phản ứng nh, đòn này mà rơi vào tiểu sư mới Luyện Khí đỉnh phong, kh c.h.ế.t cũng chắc c bị nổ bay xác.
Tống Hàn Th chắp tay sau lưng, kh chút hối lỗi lắc lắc lá phù lục trên đầu ngón tay: "Tốc độ phản ứng kh tồi đ."
Sắc mặt Minh Huyền biến đổi, cảnh giác chằm chằm , đưa tay ra che c cho Diệp Kiều ở phía sau. đã thấu , đám đệ t.ử thân truyền của Nguyệt Th T này chẳng thứ gì tốt đẹp.
Sự đối đầu căng thẳng giữa hai bên đã thu hút các tán tu gần đó. Hóng chuyện là bản tính của con , vốn dĩ kh ai, lúc này xung qu dần dần bị vây kín mít.
Sắc mặt Minh Huyền đen kịt lại.
Tống Hàn Th th vậy kh hề khách khí bố trí trận pháp, cấm cửa kh cho phép tán tu bước vào trong.
Theo th, nếu đã th, vậy thì mảnh d.ư.ợ.c ền này mặc định thuộc về Nguyệt Th T của họ, những kẻ khác một cọng cỏ cũng đừng hòng mang .
Cảnh tượng này khiến Diệp Kiều thở dài một tiếng: "Cũng biết giữ của ghê."
Minh Huyền nhếch mép, bị cách ví von này của nàng làm cho bật cười: "Chứ còn gì nữa? xem cái bộ dạng của kìa, y như ch.ó giữ xương."
Hai sư kẻ tung hứng mỗi một câu, khiến mặt Tống Hàn Th đen đến mức thể vắt ra mực.
Vân Thước nhíu mày: " các ngươi thể ăn nói thô lỗ như vậy?"
M tên tán tu này lại vô học như vậy? Trong lòng cô ta dâng lên một cỗ tức giận.
Minh Huyền lười biếng liếc cô ta một cái, giọng ệu kỳ quái châm chọc: "Bọn ta nói chuyện với ngươi đâu mà ngươi cứ thích xía mỏ vào?"
Diệp Kiều bật cười. Cái mỏ của nhị sư này đúng là hỗn độc, nhưng nếu kh c.h.ử.i nhà, nghe c.h.ử.i ngoài thật sự sảng khoái.
Vân Thước từ nhỏ đến lớn đều được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cho dù vào tiên môn cũng thuận buồm xuôi gió, chưa từng bị kẻ nào làm mất mặt trước đám đ như vậy. Nàng ta lộ vẻ khó xử, c.ắ.n chặt môi, vành mắt đỏ hoe lên.
Minh Huyền kinh ngạc: "... Khóc à?"
*Thế mà cũng khóc được?*
nhớ ngày nào cũng ấn đầu tiểu sư , chê nàng là củ khoai tây biết nổ, Diệp Kiều cũng chỉ im lặng, đ.ấ.m lại một phát thôi mà.
Tô Trọc đau lòng muốn c.h.ế.t, vội vàng lau nước mắt cho cô ta, đồng thời kh quên trừng mắt cảnh cáo hai : "Chúng ta là đệ t.ử thân truyền của Nguyệt Th T. Đây là tiểu sư của chúng ta."
Chưa có bình luận nào cho chương này.