Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ
Chương 143: Luyến Ái Não, Ảo Cảnh Lúa Vàng
“Bọn họ lẽ ra hận Vô Cực T chứ?” Tô Tiện trán đầy dấu chấm hỏi.
Rõ ràng trận trước làm hại bọn họ song song đứng cuối cùng, là của Vô Cực T mà.
Lục Linh Du kh tỏ ý kiến.
Đối với kẻ luyến ái não mà nói, muốn hận ai cần lý do ?
muốn hận ai thì hận.
Nhất định bắt nói nguyên nhân, vậy thì tất cả đều thể dùng tình yêu để giải thích.
Kh chỉ Lục Linh Du và Tô Tiện phát hiện ánh mắt của Thu Lăng Hạo m .
Cận Vũ cũng phát hiện.
Nàng nhịn kh được trợn trắng mắt, từ sau trận tr đoạt trước đó, đừng nói đến hảo cảm với Đại sư .
Chút tôn trọng còn sót lại của nàng đối với cũng đã biến mất kh còn.
Hiện tại thế nào cũng giống một tên hề.
“Đại sư , ánh mắt đó của là ý gì?”
“Đã quên tối hai ngày trước đã bảo đảm thế nào trước mặt sư phụ ?”
“Thừa dịp sư phụ bọn họ đang khai trận pháp, kh chú ý đến , liền lộ ra ánh mắt đáng sợ như vậy, Đại sư , ta nhưng nhắc nhở , sợ là hận sai , nh như vậy đã quên là ai hại chúng ta được cái hạng cuối cùng ?”
Thu Lăng Hạo từ trong lỗ mũi hừ ra một hơi, cũng kh thèm Cận Vũ một cái.
Làm như khinh thường giải thích.
Nhưng đứng bên cạnh Thu Lăng Hạo, Ninh Như Phong, cũng tình cảm đặc biệt với Diệp Trăn Trăn, lại mở miệng.
“Dựa vào cái gì mà kh thể trách Th Miểu T?”
“Nếu kh ngay từ đầu ở đầm lầy sương mù, bọn họ đoạt hai miếng lệnh bài của chúng ta, chúng ta đến nỗi vì chặn bọn họ ở Hỏa Diễm Linh Sơn mà chịu khổ lâu như vậy ?”
“Nếu kh nha đầu c.h.ế.t tiệt kia gian trá, lừa những khác , chúng ta nói kh chừng đã sớm bắt được bọn họ, như vậy Vô Cực T tự nhiên sẽ kh vì tự bảo vệ mặt mũi, mà ra tay với chúng ta.”
“Nói nữa, Vô Cực T sở dĩ ra tay, chẳng là do nha đầu c.h.ế.t tiệt kia xúi giục ?”
“Dù nàng tốt nhất đừng rơi vào tay ta, nếu kh ta nhất định trả lại toàn bộ những gì m ngày trước đây đã chịu cho nàng.”
Cận Vũ nghe vậy.
Bị chấn động hồi lâu kh nói nên lời.
Ninh Như Phong ỷ vào việc chưởng môn và các trưởng lão của bảy đại t môn lúc này bị trận pháp ảnh hưởng, kh nghe th, nên nói cũng kh nhỏ giọng.
Cho nên các thân truyền khác đang đứng chung một chỗ chờ bí cảnh mở ra cũng nghe th.
Th Miểu T từ Cẩm Nghiệp đến Tô Tiện, còn Chúc Tâm và đám , đều bị kinh ngạc.
Bình tĩnh nhất ngược lại là Lục Linh Du.
Xem .
Đây chẳng là lý do ?
Tô Tiện lúc này càng lo lắng hơn.
Vẫn luôn lải nhải bên tai Lục Linh Du.
Lục Linh Du nói vài lần kh cần lo lắng.
“Nói nhẹ nhàng, loại tình huống này, ta muốn làm mới thể kh lo lắng cho chứ?”
Lục Linh Du đầu ong ong, nhất thời còn thật kh biết làm đáp lời.
Đứng phía sau bọn họ, Phong Vô Nguyệt lại đột nhiên mở miệng, “Ngũ sư đệ, hay kh một khả năng, vạn nhất là ngươi đơn độc một gặp bọn họ thì ?”
Tô Tiện:......
“Hoặc là ngươi một đồng thời đụng m bọn họ thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-su-muoi-sinh-ra-phan-cot-nu-chu-rot-ho-nang-chon-tho/chuong-143-luyen-ai-nao-ao-c-lua-vang.html.]
Tô Tiện:......
“Ngày đó trừ tiểu sư , ngươi cũng kh ít lần làm ta nghẹn họng .”
Các đồng môn Th Miểu T vây xem khác:.......
Tứ sư (tứ sư đệ) đúng là hiểu cách làm ta câm miệng.
Tô Tiện kh biết bị ta nhắc nhở mà tỉnh ra, thật sự quay sang lo lắng cho chính , hay là bị nghẹn đến mức.
Cuối cùng kh nói gì nữa.
Mà lúc này, Ngụy Thừa Phong và bọn họ đã thành c kích hoạt trận pháp.
Lục Linh Du chỉ cảm th một trận trời đất quay cuồng, lập tức mất tri giác.
Lại lần nữa khôi phục ý thức.
Còn chưa mở mắt ra, Lục Linh Du đã ngửi th một mùi hương lúa nồng đậm.
Bên tai là từng trận tiếng ve kêu.
Gió nhẹ mang theo hương lúa, thổi những sợi tóc mái trên mặt nàng bay lượn.
Lục Linh Du hé mắt ra.
Đập vào mắt chính là kim quang chói mắt.
Kim sắc từ trên bầu trời chiếu xuống, phản chiếu những b lúa vàng óng chín rộ trên ruộng lúa.
Khiến nàng trong nháy mắt nghi ngờ chính lại lần nữa xuyên qua kh.
Bởi vì ánh mặt trời này, kh dáng vẻ mà Tu chân giới nên .
Ngược lại cực kỳ giống những gì nàng đã th vô số lần ở kiếp trước.
Mãnh liệt, ấm áp, hay thay đổi.
Mà Tu chân giới, tuy nói bốn mùa.
Mưa bão trời đầy mây cũng kh hiếm th.
Nhưng kim sắc của mặt trời, lại kh chói mắt như kiếp trước.
Giống như bị thần minh che phủ một tầng lụa mỏng ở phía trên.
Thiếu sự nóng bỏng và hay thay đổi, thêm vào sự ôn hòa, thuần khiết.
Tiếng ve kêu chim hót bên tai theo ý thức của nàng khôi phục, càng thêm rõ ràng.
Còn thỉnh thoảng xen lẫn một vài tiếng cười nói vụn vặt.
Thích ứng với kim sắc chói mắt này xong, nàng hoàn toàn mở mắt ra, vội vàng xung qu.
Một mảng lớn kim sắc chói mắt, nở rộ trong một cánh đồng ruộng bậc thang.
Kh khí oi bức, làm nàng dường như còn cảm nhận được chút mồ hôi.
biết, thân thể tu sĩ, được linh khí tẩm bổ, đã dần dần thoát khỏi trói buộc của phàm nhân.
Ví dụ như đến Kim Đan sau, liền thể tích cốc, l linh khí thiên địa làm thức ăn. Kh còn vì ngũ cốc mà mệt mỏi.
Ra mồ hôi cũng là đạo lý tương tự.
Chỉ cần bước vào con đường tu tiên, dù chỉ là Trúc Cơ, cũng cơ bản thể thoát khỏi sự phụ thuộc vào tuyến mồ hôi.
Điều này kh bình thường.
Càng kh bình thường hơn là, cánh đồng lúa vàng, còn một đám cầm c cụ thu hoạch.
Lục Linh Du lại lần nữa tìm kiếm ký ức của , rõ ràng nàng hiện tại đã ở trong nhiệm vụ thí luyện.
Bí cảnh cầu sinh, nơi nơi nguy cơ.
Cảnh tượng trước mắt này tính là chuyện gì.
Nàng nghĩ đến khi nghe giới thiệu trước đó, nói rằng, nguy hiểm ở đây bao gồm nhưng kh giới hạn ở các loại yêu thú, linh thú, yêu thực, linh thực, gió lốc sấm sét tuyết bão chờ thiên tai tự nhiên, chướng khí độc vật, ảo cảnh, mê cung, cùng với tất cả những sinh linh trí tuệ......
Chưa có bình luận nào cho chương này.