Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ
Chương 22:
“Ừm.” Mạnh Vô Ưu hài lòng gật đầu.
Những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong, cảm th cho dù mười năm hai mươi năm kh quan tâm, đệ t.ử này hẳn cũng thể tự lực cánh sinh.
“Được , con còn gì kh hiểu, nhân lúc vi sư còn ở đây, bây giờ hỏi luôn .”
Mạnh Vô Ưu cũng chỉ thuận miệng nói vậy, kh ngờ Lục Linh Du lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ, “Đồ nhi quả thật một số vấn đề muốn thỉnh giáo sư tôn.”
“Ừm, con nói .” Thôi, đã thu thì hôm nay chỉ ểm cho nàng một chút vậy, đơn giản cũng chỉ là vài vấn đề nhập môn.
“Đệ t.ử thể lên tầng hai của thư lâu kh ạ?”
Vừa lúc Mạnh Vô Ưu giới thiệu, nàng đã liếc qua một lượt, sách ở tầng một xem như tương đối đầy đủ, bất kể là c pháp, thân pháp, kiếm quyết, hay là sách về phù, trận, đan, khí, đều cả.
Nhưng Lục cuốn vương nàng là dễ dàng thỏa mãn như vậy kh?
Đương nhiên là càng nhiều càng tốt .
Mạnh Vô Ưu trầm ngâm một chút, “Nếu sách ở tầng một con đều đã xem xong, thì tầng hai cũng thể vào.”
Tuy nói sách ở tầng hai kh là thứ mà tiểu đệ t.ử ở cảnh giới này thể xem hiểu, nhưng nàng dù cũng là đại đệ t.ử của , chút thể diện này vẫn .
Lục Linh Du lại lần nữa bái tạ, sau đó nói thêm, “Còn một chuyện nữa, linh căn của đồ nhi dường như đã xảy ra vấn đề, mong sư phụ giải đáp thắc mắc.”
Tiểu nha đầu là Ngũ linh căn, lại còn khuyết tật, chuyện này biết, cũng biết tình huống của nàng, muốn chữa trị gần như là vô vọng, lẽ là cần an ủi.
“Vết ban màu xám ở giữa Ngũ linh căn của đệ t.ử đã lớn hơn.”
“Con cũng kh cần quá lo lắng, nếu đã như vậy kh bằng nghĩ thoáng ra... Cái gì?”
Vẻ hòa ái trên mặt Mạnh Vô Ưu cứng đờ một giây, “Con nói vết ban ở giữa linh căn của con đã lớn hơn???”
“Đúng vậy ạ.”
“Ngoài việc vết ban lan rộng ra, cơ thể dường như cũng kh chỗ nào kh ổn, đệ t.ử ngu dốt, kh biết vấn đề nằm ở đâu.”
Sắc mặt Mạnh Vô Ưu như lật đổ bảng pha màu, vô cùng đặc sắc, khoảng ba giây sau, mới đưa tay ra, đặt lên đỉnh đầu Lục Linh Du, “Đừng phản kháng, vi sư xem giúp con.”
Lục Linh Du cảm giác một luồng linh khí ấm áp từ đỉnh đầu thẳng vào kinh mạch của nàng.
Luồng khí một vòng khắp kinh mạch toàn thân nàng, cuối cùng dừng lại ở đan ền một lúc lâu.
Mạnh Vô Ưu thu tay lại, biểu cảm vừa kinh ngạc vừa khó nói thành lời, “Con chắc c là nó đã lớn hơn so với trước đây?”
“Con chắc c, bây giờ đã lớn hơn một phần ba so với trước khi tiến giai.”
“Sư tôn, thế nào ạ, vấn đề gì kh?”
Đương nhiên là vấn đề!!!
rõ ràng muốn một tiểu phế tài ít gây chuyện làm đồ đệ, thoáng cái lại biến thành thiên tài .
Còn thể vui vẻ nằm yên mặc kệ đời nữa kh?
-
Th Miểu T, đại ện chủ phong.
“Đệ t.ử này ta kh thể thu.”
“Nàng ngoài Ngũ hành trưởng thành linh căn ra, còn là thiên tài luyện đan, Luyện Khí tầng ba đã thể luyện chế hạ phẩm Dưỡng Nguyên đan.”
“Vậy ta cũng kh thể thu.”
“Lễ bái sư đều đã làm mà bây giờ đệ nói kh thu? đệ lại thể lạnh lùng, vô tình, vô cớ gây rối như vậy?”
“Ta lạnh lùng chỗ nào, vô tình chỗ nào, vô cớ gây rối chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-su-muoi-sinh-ra-phan-cot-nu-chu-rot-ho-nang-chon-tho/chuong-22.html.]
“Đệ chỗ nào kh lạnh lùng, chỗ nào kh vô tình, chỗ nào kh vô cớ gây rối?”
“Sư nếu kh lạnh lùng, kh vô tình, kh vô cớ gây rối, vậy thu nàng là được còn gì?”
“Ngũ hành trưởng thành linh căn m ngàn năm khó gặp, sư chẳng lẽ kh muốn xem cuối cùng nó sẽ mọc ra biến dị Thiên linh căn gì ?”
“Đệ thu nàng làm đồ đệ ta vẫn thể th được.”
“Vậy thì kh giống, sư nhận l nàng, thì thiên tài Ngũ hành trưởng thành Thiên linh căn này chính là do dạy dỗ ra đó.”
Giọng nam nho nhã im lặng một chút, “Đệ đã thu , còn một hai đẩy ra ngoài, thu một đệ t.ử rốt cuộc chỗ nào kh tốt.”
“Sư chỉ lớn hơn ta ba tuổi, thu năm đệ tử, sau đó già , còn bị hói nữa.”
“Thằng nhãi hỗn xược, da ngươi ngứa kh.”
“Sư , đ.á.n.h kh lại ta đâu.”
“A a a, lão t.ử liều mạng với ngươi.”
Sau một trận loảng xoảng.
“Sư , ta thật sự kh thời gian, đừng để một thiên tài tốt bị lỡ dở dưới trướng của ta.”
“...”
Trong đại ện cãi vã, tay đ.ấ.m chân đá.
Bên ngoài đại ện, Tô Tiện nghe đến độ mắt trợn tròn, mặt đần ra.
Lục sư kh phế vật?
Lục sư là Ngũ hành trưởng thành Thiên linh căn trong truyền thuyết, thiên phú kh thua kém ?
Lục sư còn là thiên tài luyện đan.
Đáng tiếc những hào quang này chẳng tác dụng gì.
Lục sư bị sư thúc ghét bỏ!!!
Bây giờ muốn trả hàng ném cho sư phụ.
Mất cả buổi để tiêu hóa hết những th tin này, Tô Tiện quay đầu tiểu cô nương bên cạnh.
“Lục sư , nếu để chọn, muốn ai làm sư phụ của ?”
Theo lời vừa dứt, hai trong đại ện đang nước miếng văng tung tóe, quyền cước giao tr lập tức im như thóc.
Ngụy Thừa Phong hung hăng trừng mắt Mạnh Vô Ưu, ‘Ngươi lại quên thiết lập cấm chế?’
Mạnh Vô Ưu mặt lạnh trừng lại, ‘Đây là địa bàn của ngươi, ngươi kh thiết lập cấm chế còn trách ta?’
“...”
Hai đồng thời dời mắt , mặt già đỏ bừng, cùng lúc dỏng tai lên nghe câu trả lời bên ngoài.
Muốn ai làm sư phụ?
“Tô sư , khả năng nào, là ta muốn cả hai kh?”
Cuốn vương thì cần gì lựa chọn?
Đương nhiên là l hết .
Một sư phụ kinh nghiệm, kiên nhẫn, một sư phụ thực lực lại hào phóng, cái nào cũng kh thể từ bỏ.
Miệng Tô Tiện vừa mới khép lại đã há to ra lần nữa.
Lắp bắp nói, “Nhưng... nhưng mà, một ngày làm thầy... cả đời làm cha.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.