Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ
Chương 842:
Dù tín ngưỡng lực này lại kh nàng cầu Thiên Đạo ban cho, đồ vật được cho kh, kh dùng thì phí.
Bên này Ngụy Thừa Phong tiếp tục nói: “Bách tính nhu nhược, tốt xấu cũng coi như theo đuổi của ngươi, ngươi thể căn cứ tình huống mà quyết định muốn qua đó hay kh.”
Chỉ cần kịp thời thoát ra khỏi tiểu thế giới, thúc ngựa chạy nh hẳn là cũng thể kịp Thiên Ngoại Thiên khảo hạch.
“Con thể biết được tình huống bên kia ?” Lục Linh Du chút buồn bực.
Ngụy Thừa Phong gật đầu: “Theo lý mà nói, hẳn là thể. Con trước đả tọa tĩnh tâm, l pháp tu luyện tinh thần nhập định, thử cảm ứng một chút sở cầu của bách tính.”
Tín ngưỡng giả và ‘thần minh’ được tín ngưỡng liên hệ tự nhiên. Tinh thần lực của tiểu đồ đệ cường đại, cảm ứng sở cầu của đối phương, hẳn kh việc khó.
Lục Linh Du gật đầu, lập tức tìm một tấm đệm hương bồ ngồi xuống, theo pháp tắc nhập định trong pháp tu luyện tinh thần mà chìm vào thức hải.
Nhưng cũng kh cảm ứng được gì.
Th âm của Ngụy Thừa Phong truyền vào tai: “Hãy cảm ứng tín ngưỡng chi lực đã dung nhập vào cơ thể con.”
Lục Linh Du làm theo.
Vốn dĩ trước đó đã cảm giác được một cổ lực lượng vẫn luôn chui vào trong cơ thể, chẳng qua còn chưa kịp tìm tòi nghiên cứu.
Lần này vừa cảm ứng, lập tức cảm nhận được một sợi liên kết vô hình.
Ý thức nhẹ nhàng chạm vào đạo liên kết vô hình đó, ngay sau đó những âm th ồn ào liền vang lên trong ý thức.
Đại khái là tinh thần lực vẫn chưa đủ cường đại, Lục Linh Du nghe một lát liền cảm th đau đầu như muốn nứt ra.
Nàng vội vàng rút tinh thần lực về, chút vô ngữ xoa huyệt Thái Dương.
Tô Tiện lập tức nhào tới, vẻ mặt u sầu: “Tiểu sư , vậy? Sẽ kh thật sự xảy ra chuyện gì chứ?”
Vậy làm bây giờ?
Lục Linh Du lắc đầu: “Kh việc gì, chỉ là kh quen lắm, chút đau đầu.”
Đến nỗi tiểu thế giới bên kia, tuy rằng thời gian ngắn, nàng cũng nghe được đại khái.
Đơn giản chính là những lời xin lỗi vì đã hiểu lầm nàng trước đó.
Nói kh nên tin những lời của Thiên Hòa và Vô Thượng Tiên Quân.
Hy vọng nàng, vị ‘thần tiên’ tân tấn này, đừng so đo với bọn họ, cho bọn họ một cơ hội chuộc tội gì đó.
Ngụy Thừa Phong đến kiểm tra cho Lục Linh Du một phen, xác định nàng kh gì đáng ngại sau đó mới hài lòng gật đầu: “Đúng , cổ tín ngưỡng lực kia, hẳn là còn tác dụng khác, con thể tự tìm hiểu một chút.”
Lục Linh Du ngoan ngoãn gật đầu, nàng vừa đã chút phát hiện, trừ bỏ liên kết với của tiểu thế giới, dường như nàng muốn dẫn động cổ lực lượng kia, cũng kh việc khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-su-muoi-sinh-ra-phan-cot-nu-chu-rot-ho-nang-chon-tho/chuong-842.html.]
Cũng kh biết tín ngưỡng lực thể dẫn vào đan ền, dung nhập Kim Đan, hoặc là thêm vào khi thi triển thuật pháp hay kh?
Nói làm liền làm.
Nàng lập tức l ra m viên Thiên Xu Đan và Ngưng Thần Đan nuốt vào. Sau khi trong đầu kh còn ong ong nữa, nàng lập tức dẫn dắt cổ lực lượng xa lạ kia du tẩu khắp kinh mạch toàn thân, và đan ền.
Kinh hỉ là, kh chỉ đan ền thể dung hợp, linh căn tựa hồ cũng thể hấp thu cổ lực lượng này.
Bất quá tín ngưỡng lực nguyên bản trong cơ thể nàng kh tính là nhiều, kh bao lâu liền hấp thu gần hết.
Linh căn đan ền cũng tạm thời kh ra biến hóa về chất gì.
Cũng may còn từng đợt từng đợt tín ngưỡng lực nhẹ nhàng, cuồn cuộn kh ngừng tràn vào.
Nàng lại vỗ đầu một cái, hai tay kết ấn đ.á.n.h ra một Hỏa Cầu Thuật bình thường. Trong khoảnh khắc ngưng kết linh lực, nàng gia nhập một tia tín ngưỡng lực vào.
Dựa theo kinh nghiệm trước đây, quả cầu lửa to bằng chậu rửa mặt, tức khắc bành trướng gần gấp đôi.
Lục Linh Du vẻ mặt kinh hỉ.
“Sư phụ, thứ này thật sự hữu dụng.”
Ngụy Thừa Phong vuốt râu liếc ngang nàng một cái: “Tự nhiên là hữu dụng.”
Nói đùa, vô dụng thì làm thể dẫn tới lão tổ Tô gia, dùng biện pháp tà môn ma đạo như vậy để thu thập? Vô dụng thì làm thể dẫn tới những đại năng Thiên Ngoại Thiên cũng tr đoạt?
Lúc này, Ngụy Thừa Phong đối với hành trình Thiên Ngoại Thiên của Lục Linh Du và Tô Tiện lại thêm vài phần tin tưởng. Tuy rằng vẫn bất mãn Tô Tiện khóc lóc đòi cùng Lục Linh Du, nhưng cũng chỉ trừng vài lần.
Tô Tiện da mặt dày, kh bị đ.á.n.h chính là sư phụ ôn nhu, cho nên mặc kệ sư phụ nhà trừng thế nào, đều thể cười ha hả, thậm chí đỉnh vẻ mặt nịnh nọt, cứ thế cọ vào Ngụy Thừa Phong.
Ngụy Thừa Phong bị làm phiền, rốt cuộc kh còn tâm tư dặn dò Lục Linh Du, bàn tay vung lên: “Được , nếu đã quyết định muốn Thiên Ngoại Thiên, thì tìm Vu sư thúc của các ngươi, chuẩn bị kỹ những thứ cần thiết, nh chóng lên đường.”
Hai liên tục gật đầu.
Trịnh trọng bái biệt Ngụy Thừa Phong và Mạnh Vô Ưu, lại chào hỏi Cẩm Nghiệp m xong, Lục Linh Du và Tô Tiện liền thẳng đến đỉnh núi của Vu sư thúc.
Nàng cần đổi một ít d.ư.ợ.c liệu và linh thực tốt, lần này ra ngoài đan d.ư.ợ.c hao phí kh ít, ngoài ra còn là thức ăn cho Gà Con m cái đồ ăn.
Cũng may nàng hiện tại miễn cưỡng tính là phú bà, khi linh thạch cực phẩm được l ra, mặt Vu sư thúc đều cười ra hoa.
Kh nói hai lời đem d.ư.ợ.c liệu và thịt yêu thú mà Lục Linh Du yêu cầu, cùng với vàng đoái cho nàng, thậm chí còn hiếm khi chủ động vứt ra kh ít thịt yêu thú bát giai, thậm chí cửu giai.
Điều kiện chính là làm Lục Linh Du đổ ra một đống linh thạch cực phẩm, chọn lựa nửa ngày, chọn m khối lớn nhất.
Lục Linh Du thu thứ tốt.
Hướng về phía Cẩm Nghiệp m đến tiễn đưa phất tay, lên thuyền.
Thẳng đến Thiên Ngoại Thiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.