Tiểu Tam Chi 500 Nghìn Tệ Sửa Nhà Tân Hôn, Tôi Mang Theo Sổ Đỏ Và Thợ Khóa Đến Tận Cửa
Chương 6:
" dành thời gian đó để chuẩn bị những thứ này đ."
Cả căn phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng há hốc mồm, kh thốt nên lời.
Hàng xóm cũng ngừng xì xào.
Bảo vệ cũng lẳng lặng lùi sang một bên.
Trần Lỗi đứng đực ra đó.
đàn vừa còn hùng hồn, lý lẽ đ thép, giờ đây một câu cũng kh nói nên lời.
quay sang bác thợ khóa đang đứng ở cửa.
"Bác thợ, thể thay khóa được ạ."
Bác thợ khóa gật đầu, bắt đầu tháo ổ khóa cửa.
Tiếng máy khoan ện vang lên.
Oành!
Oành!
Trần Lỗi đột nhiên lao tới.
"Cô kh được thay khóa!"
Triệu Lâm lập tức bước lên chặn trước mặt ta.
" Trần, cô Thẩm là chủ sở hữu hợp pháp duy nhất của bất động sản này, cô quyền thay khóa cửa. Hành vi cản trở chủ sở hữu thực hiện quyền lợi chính đáng là vi phạm pháp luật. muốn báo cảnh sát kh?"
Cánh tay Trần Lỗi khựng lại giữa kh trung.
ta Triệu Lâm.
sang .
Cuối cùng bác thợ khóa vẫn đang hì hục làm việc.
Sau đó, ta đành bu tay xuống.
Tiếng máy khoan vẫn tiếp tục vang lên.
Ổ khóa cũ đã bị tháo rời.
Ổ khóa mới đã được lắp lên.
Quét dấu vân tay.
Thiết lập mật mã.
Tất cả đều là th tin của .
Bác thợ khóa đưa cho hai chiếc chìa khóa cơ.
"Xong nhé."
đón l chìa khóa.
quay sang Phương Viện.
Suốt cả quá trình, cô ta vẫn đứng im trong góc, kh thốt ra l một lời.
Sắc mặt cô ta xám xịt, hốc mắt đỏ hoe.
cô ta và nói.
"Phương Viện."
Cô ta ngẩng đầu lên.
"Đồ đạc của cô, trong vòng ba ngày dọn hết. Quần áo cá nhân, đồ ện tử, nội thất rời, cô thể mang ."
đưa mắt qu một lượt.
vào lớp sàn nhà, hệ tủ kệ và trần thạch cao mới tinh.
"Còn những phần trang trí cố định như sàn nhà, tủ bếp, tủ âm tường, trần nhà, thiết bị ện âm tường - chúng là vật gắn liền với bất động sản, theo pháp luật sẽ thuộc về chủ sở hữu."
thẳng vào mắt cô ta.
"Nghĩa là, chúng thuộc về ."
Môi Phương Viện khẽ run rẩy.
"Năm... năm trăm nghìn tệ..."
"Năm trăm linh tám nghìn tệ."
đáp lời.
" đã xem trang cá nhân của cô . Cô ghi chép lại từng khoản chi tỉ mỉ."
Nước mắt cô ta bắt đầu rơi lã chã.
"Số tiền này, cô mà đòi Trần Lỗi. ta đã hứa với cô mà, kh? 'Đợi ly hôn xong sẽ trả lại hết cho em' - nguyên văn lời ta nói đ."
quay sang Trần Lỗi.
" hứa thì trả ."
Mặt Trần Lỗi lúc x lúc trắng, vô cùng đặc sắc.
ta vẫn im lặng.
Phương Viện quay sang ta.
"Trần Lỗi... nói căn nhà này là của ... nói sẽ trả lại tiền cho ..."
Trần Lỗi kh dám thẳng vào mắt cô ta.
Giọng Phương Viện ngày càng cao hơn, pha chút tuyệt vọng.
" lừa ?!"
Trần Lỗi vẫn kh nói lời nào.
Phương Viện đột ngột bật dậy, lao đến trước mặt Trần Lỗi.
" bảo vay nợ tín dụng hơn ba trăm nghìn tệ! Bắt quẹt bốn cái thẻ ngân hàng! nói đợi ly hôn xong sẽ trả lại cho !"
Giọng cô ta run rẩy dữ dội.
"Bây giờ căn nhà này là của cô ta? Vậy còn tiền của thì hả?!"
Rốt cuộc Trần Lỗi cũng chịu mở miệng.
Âm th cực kỳ nhỏ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Chúng ta... ra ngoài nói."
"Ra ngoài nói? còn mặt mũi nào mà bảo ra ngoài nói nữa hả?"
Lớp trang ểm trên mặt Phương Viện đã nhòe nhoẹt hết cả.
Linlin
Cô ta quay sang phía .
"Cô biết kh? ta nói với là tình cảm giữa hai đã nguội lạnh! ta nói cô chẳng quan tâm gì đến gia đình! Nói cô chưa bao giờ đoái hoài gì đến ta!"
bình thản cô ta.
" ta tỏ tình với cô vào đúng cái tháng bị sảy t.h.a.i và nằm viện đ. Cô biết ều đó kh?"
Phương Viện sững sờ.
"Cái ngày ta nói với cô rằng ' kh còn tình cảm với cô ta nữa', chính là lúc vẫn còn đang truyền dịch trong bệnh viện."
Phương Viện há hốc mồm, định nói gì đó nhưng lại thôi.
"Ngày 17 tháng 4. đã kiểm tra lịch sử trò chuyện, thời gian chính xác đến từng phút."
Phương Viện quay sang Trần Lỗi.
Trần Lỗi chỉ biết cúi gầm mặt.
ta kh thốt ra được lời nào.
Căn phòng khách im phăng phắc đến đáng sợ.
Chỉ còn nghe th tiếng hàng xóm đang xì xào bàn tán ngoài hành lang.
đứng dậy.
khẽ phủi lớp bụi kh hề tồn tại trên chiếc ghế sofa da trị giá ba mươi tám nghìn tệ.
"Tổng cộng năm trăm linh tám nghìn tệ."
đưa mắt qu một lượt.
"Đúng là trang trí đẹp."
Nói , lững thững bước ra phía cửa.
Đến sát cửa, dừng bước.
quay đầu lại liếc Trần Lỗi một cái.
" đã chuyển bốn trăm ba mươi nghìn tệ từ tài khoản chung của chúng ta. dùng tiền của và để mua cho cô ta chiếc xe mười tám mươi nghìn tệ, mỗi tháng còn chu cấp thêm năm nghìn tệnữa."
gằn giọng từng chữ một.
"Những khoản này, tòa án sẽ tính toán rạch ròi cả thôi."
Trần Lỗi ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt ta cuối cùng cũng đã hiện rõ vẻ sợ hãi.
"Thẩm Th... Chúng ta nói chuyện một chút ."
"Chẳng gì để nói cả."
dứt khoát mở cửa.
"Ngày mai thư luật sư sẽ được gửi tới."
Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng .
Khóa mới đã được chốt chặt.
Mật mã bây giờ chỉ một biết.
Đêm đó, ện thoại của gần như nổ tung.
Trần Lỗi gọi tới ba mươi bảy cuộc.
kh nghe bất kỳ cuộc nào.
ta n hơn hai mươi tin qua WeChat.
Tin thứ nhất: [Thẩm Th, em bình tĩnh lại , chúng ta nói chuyện được kh?]
Tin thứ năm: [Mọi chuyện kh như em nghĩ đâu.]
Tin thứ mười: [Em kh thể cho một cơ hội để giải thích ?]
Tin thứ mười lăm: [Em làm thế này chẳng lợi cho ai cả.]
Tin thứ hai mươi: [ xin em đ.]
chẳng buồn phản hồi l một chữ.
Mẹ chồng cũng gọi ện đến.
Lần này, bắt máy.
"Thẩm Th à, mẹ bảo này, vợ chồng sống với nhau thì làm tránh khỏi lúc bát xô đũa lệch được con…"
"Dì à."
lạnh lùng ngắt lời bà ta.
"Chuyện Trần Lỗi ngoại tình, dì biết từ khi nào?"
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
"Mẹ... Mẹ biết gì về chuyện ngoại tình đâu…"
"Dịp Trung thu năm ngoái, trong lịch sử cuộc gọi giữa dì và Trần Lỗi."
thản nhiên nói tiếp.
" ta đã bàn bạc với dì làm để ép chủ động ly hôn. Dì còn nói: 'Đừng vội, cứ từ từ, tẩu tán hết tiền bạc đã'."
Đầu dây bên kia hoàn toàn câm bặt.
" ghi hình lại màn hình đ."
Thực ra kh hề video ghi lại màn hình nào cả.
Nhưng sự chột dạ của bà ta còn hữu dụng hơn bất cứ bằng chứng nào.
Giọng bà ta bắt đầu run rẩy.
"Thẩm Th, mẹ... mẹ chỉ là..."
"Dì đã giúp ta lừa dối suốt một năm trời."
"Mẹ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.