Tiểu Tam Đăng Bài Khoe Tình Cảm Của Bạn Trai Tôi Dành Cho Cô Ta
Chương 3: 3
suýt sặc.
“Tiểu thư, nhà họ Lâm tới .”
Nghe hầu báo, nói vào ện thoại: “Lâm Hàn Dật tới , nói sau nhé.”
“Được, lát hẹn.”
Cúp máy xong, kh vội xuống ngay, mà thong thả nhấp từng ngụm rượu.
Dưới đại sảnh.
Mẹ ngồi trên sofa, hai đối diện, trên môi nụ cười nhưng trong mắt kh hề ý cười.
Mẹ Lâm và Lâm Hàn Dật ngồi một bên, thần sắc chút ngượng ngùng.
Mẹ Lâm nắm tay mẹ , giọng ệu thân thiết như thường: “Lạc Lăng à, lần này là Hàn Dật nhà quá đáng, cũng kh ngờ nó lại làm ra chuyện như vậy. Ba nó đã dạy dỗ nó , cũng bắt nó cắt đứt với phụ nữ kia. Lạc Lăng đừng giận nữa nhé.”
Mẹ vẫn mỉm cười, nhưng rút tay về, nâng tách trà nhấp một ngụm.
“Cô nói vậy, hôm nay Hàn Dật đến để xin lỗi kh?”
Ý là, trong cuộc còn chưa lên tiếng, vội vàng như vậy.
Lâm Hàn Dật đứng dậy, ánh mắt tối lại, giọng đầy thành khẩn: “Cháu xin lỗi bác gái, là cháu lỗi với Ninh Ninh.”
Mẹ hai tay đan vào nhau, tư thái ưu nhã cao quý, giọng ềm đạm: “ quả thật lỗi với con bé.”
Hai kia sắc mặt thay đổi.
“Lâm Hàn Dật, ban đầu vì th hai đứa lớn lên cùng nhau, tình cảm kh tệ mới đồng ý cho đính hôn. Kết quả chưa được bao lâu, đã làm ra trò vì yêu mà náo loạn thế này. Mặt mũi Ninh Ninh để đâu? đặt nhà họ Cố chúng ở vị trí nào?”
Lâm Hàn Dật cúi đầu đứng im.
Mẹ Lâm sắc mặt khó coi, ánh mắt lóe lên tia bất mãn, đang định nói gì đó.
“Ôi, dì Lâm và Hàn Dật tới à.”
từ trên lầu bước xuống, mặc chiếc váy dài màu tím, dáng hoàn mỹ, thần sắc ềm nhiên.
Và đó cũng chính là lý do mẹ con họ Lâm kh thích .
Hoặc nói đúng hơn, mẹ Lâm từ nhỏ đã kh ưa .
Quan hệ nhà họ Lâm phức tạp.
Ban đầu bố mẹ Lâm cũng từng ngọt ngào, nhưng bố Lâm trăng hoa, chẳng bao lâu đã phụ nữ khác bên ngoài, nhân tình nhiều vô kể.
Mẹ Lâm từng làm ầm ĩ, nhưng chẳng thay đổi được gì, cãi vã triền miên, sau đó bố Lâm càng ít về nhà.
Còn gia đình thì hoàn toàn trái ngược.
Gia thế còn cao hơn nhà họ Lâm, bố mẹ yêu thương nhau, chỉ sinh và trai, gia đình ấm áp hạnh phúc.
Mẹ Lâm vì thế mà ghen tị, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ thân thiết với mẹ .
Thực ra mẹ biết hết, chỉ là kh xung đột trực tiếp nên cũng kh vạch trần.
Cũng vì thế, mẹ Lâm bất mãn với , bất mãn vì quá ềm tĩnh, kh hề tỏ ra nghe lời ngoan ngoãn với họ, nhưng lại kh thể rời bỏ sự giúp đỡ từ gia đình .
thể nói, nếu kh sự hậu thuẫn của nhà , Lâm Hàn Dật kh thể ngồi lên vị trí tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị như hiện tại.
ngồi xuống bên cạnh mẹ, mỉm cười họ.
“Dì Lâm và Hàn Dật, là tới xin lỗi ?”
Ánh mắt mẹ Lâm lộ rõ sự khó chịu vì bây giờ mới xuống.
Lâm Hàn Dật cũng nhíu mày, ta vừa xin lỗi .
Mẹ ngồi bên cạnh, lặng lẽ uống trà, kh nói gì.
“Hóa ra kh tới xin lỗi à.”
đổi sang tư thế thoải mái hơn, nụ cười nhàn nhạt trên môi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sắc mặt hai họ lại biến đổi.
5
“Ninh Ninh, xin lỗi, là sai.”
Lâm Hàn Dật siết c.h.ặ.t t.a.y, gương mặt tuấn tú căng cứng.
cong môi cười: “Chỉ một câu xin lỗi khô khan vậy thôi ? Chuyện môi trên môi dưới chạm nhau thì ai mà chẳng nói được.”
Sắc mặt Lâm Hàn Dật lập tức thay đổi, ánh mắt tối sầm lại.
vẫn thản nhiên như kh, ta hít sâu một hơi.
“Dự án Đ Hằng giao cho em.”
đưa tay gõ nhẹ vào tay vịn ghế, chống cằm, thần sắc kh đổi.
“Lâm Hàn Dật, khiến tổn thương nặng nề, phá vỡ niềm tin kiên định của dành cho . Chỉ một dự án thôi ?”
Mẹ Lâm bất mãn: “Đó là dự án lớn! Ninh Ninh, làm đừng mà”
“Rầm ”
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên dữ dội.
Mẹ Lâm biến sắc, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt đầy giận dữ của mẹ .
Mẹ lạnh lùng nói: “Con gái , còn chưa tới lượt bà phán xét.”
Còn vẫn mỉm cười họ.
“Hai quên mất đến đây làm gì kh?”
Lâm Hàn Dật siết c.h.ặ.t t.a.y, lần nữa mở miệng: “Mảnh đất phía Nam thành cũng chuyển cho bên em.”
“Vậy cảm ơn Lâm. sẽ để trợ lý làm thủ tục.”
họ tức tối rời , tựa lưng vào sofa, nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ.
“Mẹ, đừng giận, kh đáng.”
Mẹ Cố khẽ thở dài.
“Thật sự mẹ kh ngờ thằng nhóc nhà họ Lâm giờ lại biến thành như vậy. Hồi nhỏ rõ ràng còn được mà.”
Nếu kh thì, họ thể dù biết rõ tình hình nhà họ Lâm vẫn để con gái cưng gả cho loại như thế?
thì chẳng th gì nhiều.
“Lòng dễ đổi thay. ta tưởng đã kê cao gối mà ngủ yên, lại quên mất con là như thế nào.”
“Đừng để bản thân chịu ấm ức.”
“Con biết mà mẹ, mẹ yên tâm. Con sẽ xử lý ổn thỏa.”
“Mẹ đã nói với ba con và con , chắc họ sắp về.”
Đang nói thì Cố Tuế An bước vào, sắc mặt đầy tức giận.
“.”
mỉm cười bước tới.
Kh ngờ về nh như vậy.
“Ba đâu?”
“Ba ở phía sau.”
Cố Tuế An kỹ em gái , th mặt mày hồng hào, ánh mắt sáng rõ, tr như chẳng hề bị ảnh hưởng, lúc này mới thở phào.
“Lâm Hàn Dật, thằng khốn đó, dám đối xử với em gái như vậy! tuyệt đối kh tha cho nó!”
Trong mắt lửa giận bùng lên kh giấu nổi.
“Nó quên mất nó đã cầu xin chúng ta thế nào để được cưới em à! Đúng là thứ vong ân bội nghĩa!”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.