Tiểu Tam Dắt Con Trai Đến Đòi Tài Sản Ngay Trong Tang Lễ Chồng, Mẹ Chồng Tôi Còn Bên Vực Ả Ta
Chương 3:
Tôn Mộng lúc này mới bừng tỉnh lao vào đánh nhau túi bụi với bà ta.
Tôn Mộng trẻ khỏe hơn nên chẳng m chốc đã chiếm được thế thượng phong.
Ả ta đè mẹ chồng xuống đất, vừa đánh vừa chửi: "Bà già c.h.ế.t tiệt này, con trai ngoan của bà gây ra chuyện thì bà chịu trách nhiệm, vậy mà bà còn mặt dày đổ tội cho à."
Đứa bé bị dọa cho khóc ré lên.
Tôn Mộng giật thêm m mảng tóc của mẹ chồng mới đạp bà ta văng ra, sau đó quay kéo con trai định bỏ .
"Dù gì thì nó cũng kh tên trong hộ khẩu nhà các . Chúng ta về thôi, ai sinh ra thì đó tự mà trả nợ, kh tin họ thể tr mong một đứa con nít trả được m trăm triệu này."
"Này, đây là cháu đích tôn của , cô kh được mang nó ."
Mẹ chồng vội vàng lao tới ngăn cản.
"Bà cũng biết đây là cháu đích tôn của bà à, thế bà còn mặt dày hại nó!"
"Cái mớ hỗn độn lớn thế này, các tự mà dọn dẹp!"
Tôn Mộng nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt bà ta quay đầu bỏ kh một lần ngoảnh lại.
xem kịch vui đã đủ nên cũng định rời , nhưng mẹ chồng lại túm l tay áo kh cho, còn kh ngừng ra hiệu bằng mắt.
cũng muốn xem trong hồ lô của bà ta rốt cuộc chứa thứ thuốc gì nên tạm thời đứng yên.
Mẹ chồng quay sang nói ngon nói ngọt với đám chủ nợ.
"Các vị cứ yên tâm, nợ của con trai nhất định sẽ trả. Chỉ là con trai vừa mới qua đời, xin các vị gia hạn cho m ngày để xoay xở tiền nong."
Đám chủ nợ nghĩ lại th cũng lý, nếu ép quá thì cũng chẳng l được gì nên đã đồng ý cho họ thêm vài ngày.
Ngay sau đó, bà ta quay lại phía : "An Quân, chắc c con cách mà kh? Cơ nghiệp này là do hai đứa cùng nhau gây dựng mười m năm trời, con sẽ kh trơ mắt nó sụp đổ chứ?"
bật cười một tiếng, đến lúc này thì bà ta lại nhớ ra c ty này là do chúng cùng nhau gây dựng đ.
Bà ta nói kh sai, đúng là kh nỡ.
"Chỉ cần con đồng ý giúp, mẹ sẽ bảo Tôn Mộng sang tên c ty lại cho con, con chiếm một nửa cổ phần, kh, cho con tám mươi phần trăm cũng được."
Th kh đáp lời, mẹ chồng lại nói tiếp: "Nếu kh trả được tiền thì đám chủ nợ này sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến con thôi. Dù gì thì hai đứa cũng là vợ chồng hợp pháp, hai thân già này của bố mẹ còn sống được bao lâu nữa, đánh c.h.ế.t chúng ta cũng kh trả nổi đâu."
Mẹ chồng dùng cả biện pháp cứng rắn lẫn mềm mỏng, hòng ép nhận l cái mớ hỗn độn này.
Tiếc thay, những lời này đã nghe từ mười m năm trước, và cuối cùng chẳng vẫn bị họ tính kế như một con ngốc đó .
Vả lại, một c ty chỉ còn lại cái vỏ rỗng thì cũng chẳng thiết tha.
Suy cho cùng, đây vốn là cái bẫy mà Tống Minh đã đặc biệt giăng ra cho .
đã chuyển hết những nhân viên cốt cán và các mối làm ăn của c ty sang một c ty khác, chỉ để lại cho một đống nợ nần sau khi ly hôn.
Để thể cùng ả nhân tình bé nhỏ của cao chạy xa bay.
Chỉ là còn chưa đợi được đến ngày ly hôn thì đã toi mạng.
Bây giờ tất cả những thứ này lại vô tình trở thành món hời của .
mặc kệ lời kể lể khóc lóc của bố mẹ chồng, họ liền nổi ên lên, định hướng đám chủ nợ về phía .
Ai ngờ ta chẳng ăn cái trò này, cứ bám riết l họ mà đòi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhà cửa, xe cộ mà Tống Minh dùng để thế chấp trước đây đều bị chia sạch, ngay cả những bất động sản dư thừa dưới tên bố mẹ cũng kh thể thoát nạn.
Vậy mà số tiền trả được còn chưa đến một nửa.
bèn tốt bụng chỉ cho đám chủ nợ một hướng : bao năm nay Tống Minh chi cho Tôn Mộng cũng ngót nghét m chục triệu , cộng thêm những thứ chuẩn bị cho đứa con riêng nữa thì chắc cũng đủ để trả nợ.
Mặc dù Tôn Mộng ngay hôm đó đã dắt con trốn nhưng vẫn kh chống đỡ nổi sự lợi hại của đám chủ nợ này.
Chỉ hai ngày sau, ả ta đã ngoan ngoãn quay về.
" đưa c ty cho các , được chưa?"
Ả ta gào lên trong tuyệt vọng.
"Cái c ty của cô nợ nần chồng chất như thế, cô tưởng chúng là kẻ ngốc chắc?"
Đám chủ nợ đã ều tra ngọn ngành của ả ta rõ như ban ngày, đương nhiên sẽ kh để bị lừa.
"Dù thì cũng kh tiền. Ngày mai sẽ tuyên bố phá sản c ty, ai cho vay tiền thì các tự tìm đó mà đòi."
Tôn Mộng đã đến bước đường cùng nên bắt đầu giở trò vô lại.
"Hoặc là các tìm vợ của Tống Minh , họ là vợ chồng hợp pháp. Các cứ kiện cô ta, bắt cô ta trả nợ."
Chủ nợ tốt bụng đã truyền lại những lời Tôn Mộng nói cho nghe.
lập tức tuyên bố sẽ trả món nợ này quay đầu kiện Tôn Mộng ra tòa, yêu cầu thu hồi lại tài sản chung của vợ chồng.
Trước tòa, Tôn Mộng một mực chối bay chối biến.
"Kh tiền, ta chưa từng đưa cho đồng nào cả, kh tin các vị thể tra lịch sử chuyển khoản."
bật cười.
Tống Minh vì ả tình nhân này quả thực đã dụng tâm kh ít.
Mỗi lần chuyển tiền đều chuyển cho bố mẹ trước, sau đó để họ rút tiền mặt đưa cho Tôn Mộng.
Ngay cả căn nhà mua cho ả ta cũng là do bố mẹ bỏ tiền.
Ả ta tưởng làm vậy là an toàn tuyệt đối, nào ngờ đã sớm sắp xếp chụp lại hết những bằng chứng này.
Ngay cả tin n qua lại trong ện thoại của họ cũng một bản lưu.
" cô thể làm vậy?"
Khi trình bằng chứng, Tôn Mộng hét lên một tiếng chói tai.
"Đó là tiền nuôi con trai , kh tiền thì mẹ con biết ăn gì, uống gì?"
Quan tòa kh thèm để tâm đến màn gây rối vô lý của ả ta mà tuyên án trả lại tài sản.
Tính toán một hồi, số tài sản còn lại của ả ta sau khi trả hết nợ vẫn còn thiếu hai triệu.
cười nhẹ: "Còn lại cũng kh nhiều lắm, chờ con trai cô sau này làm kiếm tiền từ từ trả. Dù gì thì cha làm con chịu cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà, kh?"
Các chủ nợ gật đầu tán thành.
Tôn Mộng sụp đổ hoàn toàn: "Nếu đã trả thì con gái cô cũng là con của Tống Minh, nó cũng phần!"
"Cô nói cái gì?" túm l cổ áo Tôn Mộng: "Cô biết con gái ở đâu ?"
"Con bé nói muốn tìm mẹ, chúng làm mà cản được. Thương thay cho thân già yếu này làm mà đuổi kịp con bé được cơ chứ." Mẹ chồng vừa khóc vừa đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c .
Chưa có bình luận nào cho chương này.