Tiểu Thôn Nữ Lánh Nạn, Mỹ Vị Sơn Hào Nuôi Sống Cả Nhà
Chương 496: Nhổ Bỏ Ám Trang
Pho tượng ẩn trong bóng tối kia, thấp hơn pho tượng của Thủy Tổ Hoàng Đế một chút.
Mặc dù những pho tượng này chút hư hao, nhưng vẫn thể rõ.
Chủ nhân của pho tượng này là một th niên nho nhã, tuấn lãng, nhưng trên đầu lại đội một chiếc mũ kh thuộc về Đại Lăng.
Y phục trên cũng kh của bản xứ, trái lại phần giống phong cách Dị Vực.
Thắt lưng quấn ngang eo , bên trên khảm đầy đá quý màu x lam, tr vô cùng hoa lệ.
So với pho tượng của Thủy Tổ Hoàng Đế, pho tượng của này rõ ràng càng thêm hoa lệ.
Hơn nữa, trang phục và mũ miện trên , cũng quý giá hơn nhiều so với y phục của Thủy Tổ Hoàng Đế.
Pho tượng của Thủy Tổ Hoàng Đế ăn mặc khá giản dị, chỉ là một thân trường y, nhưng trên đầu lại đội một chiếc ngọc quan.
Ngọc quan đó qua chỉ là vật tầm thường, nhưng lại được Thủy Tổ Hoàng Đế quý trọng đội trên đầu như vậy.
Đủ th, nó phi phàm biết m.
Nhưng pho tượng của , lại được đặt sau Thủy Tổ Hoàng Đế.
Địa vị giữa bọn họ, đã rõ như ban ngày.
Nhưng nơi này, hẳn kh do Thủy Tổ Hoàng Đế xây dựng.
Dù đây là Ốc đảo, nếu quả thực là do Thủy Tổ Hoàng Đế xây dựng, hẳn sẽ để lại đôi lời trong Hoàng thất.
Nhưng trong Hoàng thất lại kh hề ghi chép về nơi này, hơn nữa, pho tượng Thủy Tổ Hoàng Đế ở đây rõ ràng còn trẻ.
Mà Thủy Tổ Hoàng Đế khi lập quốc Đại Lăng, đã qua tuổi Bất Hoặc, thậm chí gần đến tuổi Thiên Mệnh.
Còn trên pho tượng này… rõ ràng trẻ, lẽ còn chưa qua tuổi Lập Niên.
“Đây… Đây là Tiên tổ!”
Cố Kinh Vân đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt chấn động pho tượng trước mặt.
Y từng th chân dung Tiên tổ trong mật thất của Ốc đảo, và trên pho tượng này tr y hệt như vậy.
Tiên tổ của Ốc đảo?
Ứng Th Từ nhướng mày. Vậy nơi này... xem ra, những gì ghi lại trong ển tịch Hoàng thất tuy ít ỏi, nhưng đều là sự thật.
Cảnh Hàm Sơ hiển nhiên cũng nghĩ đến ều này.
Từ những ghi chép ít ỏi trong sử sách ển tịch của Hoàng thất mà biết được, Thủy Tổ Hoàng Đế chia tay bằng hữu khi còn chưa đến tuổi Lập Niên.
Sau đó, Thủy Tổ Hoàng Đế liền bận rộn với việc lập quốc.
Vì vậy, nơi này kh nên là do Thủy Tổ Hoàng Đế xây dựng, vậy thì chỉ một khả năng, là do vị bằng hữu kia của Thủy Tổ Hoàng Đế xây nên.
Xem ra, Thủy Tổ Hoàng Đế và bằng hữu kia, quan hệ hẳn là vô cùng thân thiết.
“Ta nhất định kh nhận lầm, đây chính là Tiên tổ!”
Cố Kinh Vân vẻ mặt khẳng định, sau đó y quay đầu về phía Ứng Th Từ và Cảnh Hàm Sơ .
“Điện hạ, Quận chúa, nơi này chắc c là do Tiên tổ bọn ta xây dựng, vậy thì bảo tàng mà Tiên tổ để lại…”
Đến lúc này, y mới phản ứng lại. Bảo vật mà Tiên tổ để lại, chẳng lẽ… chính là thứ ở trong hồ nước kia?
Nhưng con quái vật nhỏ kia… toàn thân là độc, tại Tiên tổ lại để lại thứ như vậy?
Hơn nữa, Nam Cương vừa … rõ ràng nói con độc vật nhỏ đó là Thánh vật của Nam Cương?
Nếu đã như vậy, tại nó lại ở chỗ bọn họ?
“ rõ ràng, Dực Thiên Xà quả thật do Tiên tổ các ngươi lưu lại.”
Chỉ là, xem ra con Dực Thiên Xà này đã tồn tại được một thời gian lâu .
Từ khi Thủy Tổ Hoàng Đế lập quốc đến nay, đã gần ngàn năm .
Con Dực Thiên Xà này… vậy mà đã sinh sống ở đây gần ngàn năm.
Sống ngàn năm, nó th linh… dường như cũng kh gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ là, nó sống ở đây lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ dựa vào những thứ trong hồ nước này thôi ?
Mà trong hồ nước này, thức ăn kh bao nhiêu, nhưng nó lại thể kiên trì gần ngàn năm, quả thực khiến ta kinh ngạc.
“Nhưng Tiên tổ bọn ta… là Đại Lăng mà… bên cạnh , làm lại Thánh vật của Nam Cương?”
“Thánh vật Nam Cương?” Cảnh Hàm Sơ cười khẩy một tiếng.
Thánh vật Nam Cương? Chẳng đều do bọn chúng tự nói đ ư?
Ai thể biết được lời bọn chúng nói là thật hay giả?
“Chỉ là lời nói phiến diện của bọn chúng mà thôi. Sử sách ển tịch ghi lại, Dực Thiên Xà sinh ra đã mang kịch độc, tuổi càng cao, độc tính càng lớn.”
“Hơn nữa, trong truyền thuyết, toàn thân Dực Thiên Xà đều là bảo vật, Dực Thiên Xà sống đến trăm năm đã được coi là trân bảo trong trân bảo .”
Mà con trước mặt này, đã gần ngàn năm tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-thon-nu-l-nan-my-vi-son-hao-nuoi-song-ca-nha/chuong-496-nho-bo-am-trang.html.]
“Điện hạ, ý của là…”
Nam Cương đang nói dối?
Nhưng dáng vẻ bọn họ, cũng kh giống như đang nói dối.
Hơn nữa còn nói sách mách chứng.
“Cố thủ lĩnh, Dực Thiên Xà là bảo vật được lưu truyền trong sử sách cổ tịch. Nam Cương thiện về Vu cổ, bọn chúng thể kh nhận ra?”
“Còn về Tiên tổ của Ốc đảo, quả thật kh Đại Lăng.”
Từ y phục trên thể th, đây kh trang phục bản địa của Đại Lăng.
Cách ăn mặc, quả thật là phong cách Dị Vực.
Nhưng đây cũng quả thật là bằng hữu của Thủy Tổ Hoàng Đế.
“Vậy bọn ta…”
Sắc mặt Cố Kinh Vân biến đổi.
“Ta biết ngươi muốn nói gì, nhưng bọn họ là bọn họ, các ngươi là các ngươi. Huống hồ, năm xưa Tiên tổ các ngươi kết giao thân thiết với Thủy Tổ Hoàng Đế, đó là tình nghĩa giữa hai họ.”
Những tình nghĩa này vẫn còn đó, lịch sử sẽ chứng minh.
Mặc dù kh sử sách ển tịch, nhưng tất cả mọi chuyện ngày nay đều thể chứng minh.
“Tam ca, chỗ này hình như còn đồ vật.”
Tay Ứng Th Từ đặt lên pho tượng Tiên tổ Ốc đảo ở phía sau.
Nàng phát hiện, trên tay một chỗ hơi nhô lên nhỏ bé.
Tr vẻ giống cơ quan, nàng liền đưa tay nhấn xuống.
Cùng với động tác của nàng, pho tượng đứng thẳng trước mặt chợt vang lên tiếng “ầm ầm”, một khe hở nhỏ bật mở ra từ phần bụng.
Lộ ra một chiếc hộp gỗ.
Ứng Th Từ ngước mắt, liếc Cảnh Hàm Sơ .
Tiếp đó, Cảnh Hàm Sơ tiến lên một bước, giơ tay l chiếc hộp gỗ xuống.
Trên hộp chỉ một cái khóa gỗ đơn giản, kh ổ khóa. Cảnh Hàm Sơ đưa tay liền mở hộp ra.
Bên trong là một cuộn trúc giản, bên cạnh còn một miếng ngọc bội.
Ngọc bội đó, cũng mang hình rồng, nhưng màu x biếc.
Dường như là một cặp với ngọc bội bạch ngọc kia.
Nhưng trong miếng ngọc bội hình rồng màu x này, dường như còn một tia huyết sắc, luồn lách bên trong, tăng thêm vẻ thần bí.
Cảnh Hàm Sơ cầm trúc giản lên trước tiên, mở ra.
Bên trên ghi lại quá trình quen biết Thủy Tổ Hoàng Đế, cùng với nguyên nhân xây dựng nơi này.
Nơi này dường như được xây dựng vì Thủy Tổ Hoàng Đế.
Năm xưa, Thủy Tổ Hoàng Đế vì muốn lập quốc Đại Lăng, tứ bề thọ địch. trong lòng lo lắng, bèn kiến lập thế lực này để âm thầm ủng hộ ngài.
Cuối cùng lại kh cần dùng đến. Sau khi Thủy Tổ Hoàng Đế biết chuyện, ngài liền giao hai miếng ngọc bội tượng trưng cho thân phận của cho .
Về sau nếu gặp khó khăn, thể cầm hai miếng ngọc bội này đến tìm ngài.
Đã lập nên Ốc đảo này, trách nhiệm với nơi đây. Nhưng nơi này cách quốc đô Đại Lăng hàng ngàn dặm, hai buộc xa cách hai nơi.
Kh thể dễ dàng gặp lại nhau nữa.
Bọn họ đã ước định l ba năm làm kỳ hạn, cứ ba năm sẽ gặp mặt một lần.
Chỉ là, Thủy Tổ Hoàng Đế đã kh đợi được .
Còn , nửa đời sau cũng chưa từng rời khỏi Ốc đảo dù chỉ nửa bước…
Đọc xong nội dung trên trúc giản, m Cảnh Hàm Sơ hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Hóa ra, nguyên nhân Thủy Tổ Hoàng Đế kh ghi chép trong sử sách ển tịch là vì muốn bảo vệ .
Đại Lăng thời b giờ chưa ổn định, vị bằng hữu chí giao này, chẳng khác nào nhược ểm của Thủy Tổ Hoàng Đế.
Nếu bị khác biết được, sẽ dùng để uy h.i.ế.p ngài.
Vì vậy mới luôn kh ghi chép.
Trở về từ cấm địa, Cảnh Hàm Sơ liền cho xử lý những sự việc bên trong Ốc đảo.
Nam Hướng Vân trở về, liền tới chỗ Cảnh Hàm Sơ .
“Điện hạ, mọi chuyện đã được xử lý ổn thỏa .”
Những ám trang (mật thám) mà Lãng Hoàn để lại ở Đại Lăng. Đã bị nhổ tận gốc.
Nhưng, độc của Túc, trong chốc lát, bọn họ kh thể giải được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.