Tiểu Thư Giả Của Huyền Môn Ra Tay, Giới Hào Môn Chấn Động
Chương 15: Phó Tư Yến thẳng thắn và thỉnh cầu
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính truyền vào tai Tô Vãn Đường. Giai ệu dịu dàng dễ nghe, như gõ thẳng vào tim nàng.
Tô Vãn Đường thu hồi tầm mắt, ánh mắt dò xét còn chưa tan đã dừng lại trên Phó Tư Yến. Gương mặt đàn kh chút huyết sắc, ốm yếu, nhưng vẫn nở nụ cười ôn hòa, nhàn nhạt. Tô Vãn Đường lắc đầu với Phó Tư Yến, kh nói gì.
Gia tộc họ Phó, một thế lực khổng lồ ở Hoa Quốc, sức ảnh hưởng phi thường. Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, hiểu biết của nàng về họ đều kh nhiều. Tin đồn sở dĩ là tin đồn, là vì nó thiếu căn cứ thực tế, toàn là thổi phồng.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Địch Th nh đã mang m tập tài liệu từ trên lầu xuống, bước nh đến trước mặt Phó Tư Yến, cung kính đưa lên bằng hai tay. Phó Tư Yến cầm l tập tài liệu trên cùng đặt lên bàn, đẩy về phía Tô Vãn Đường.
“Đây là báo cáo xét nghiệm m.á.u một tháng trước, khi ta bị ta gài bẫy trúng thuốc. Đêm đó tuy là ngoài ý muốn, nhưng ta trách nhiệm kh thể trốn tránh.”
Nghe nhắc đến chuyện một tháng trước, sắc mặt Tô Vãn Đường kh hề chút mất tự nhiên, nàng cầm l báo cáo xét nghiệm liếc qua loa vài lần. Chuyện đã cách kiếp trước kiếp này hơn sáu mươi năm, thời gian trôi qua quá lâu . Đối với sự hoang đường đêm đó, Tô Vãn Đường gần như kh còn cảm giác gì nhiều.
Nàng ngước mắt Phó Tư Yến, giọng nói nhàn nhạt: “Ngươi muốn nói chính là cái này?” Nàng còn tưởng sẽ quan tâm hơn đến vấn đề sức khỏe của bản thân, hỏi thăm về tiến độ ều trị.
Phó Tư Yến lại đưa cho Tô Vãn Đường hai tập tài liệu nữa: “Xin lỗi, chưa được sự cho phép của em, ta đã dùng thế lực của Phó gia để ều tra vài thứ. Đêm đó ta bị ta gài bẫy, hôm sau tỉnh lại th em, đã hiểu lầm em cùng hội với bọn họ, nên mới rời trước.”
Tô Vãn Đường hơi nhíu mày, mở tài liệu ều tra của Phó gia ra. Kh xem thì thôi, vừa xem đã giật nảy . Phó gia thế mà lại ều tra thân phận của nàng rõ ràng đến vậy, bao gồm cả chuyện tư tình của Tô Thế Hoành và Tô Vân Thục, cùng với thân thế của Hạ Nghiên. Tô Vãn Đường nh chóng lật xem đến mặt sau, vẻ kinh ngạc trong đáy mắt càng lúc càng rõ. Phó gia thậm chí còn ều tra ra chuyện Hạ Nghiên trộm đoạt mệnh cách và khí vận của nàng.
Kiếp trước, nàng đâu được th những tài liệu ều tra này. Phó gia ều tra rõ ràng đến thế, chứng tỏ bọn họ đã sớm biết chân tướng. Rõ ràng biết sự thật chân tướng là gì, nhưng vẫn lựa chọn để Hạ Nghiên xung hỉ cho Phó Tư Yến. Cho dù mệnh cách khí vận mà Hạ Nghiên được là cướp từ trên nàng, Phó gia cũng kh bận tâm.
Phó gia đã cho th thái độ của họ, từ đầu đến cuối bọn họ chỉ cần một kết quả duy nhất làm Phó Tư Yến tỉnh lại.
Tô Vãn Đường siết chặt tài liệu trong tay, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo, thẳng vào đàn khí chất trầm ổn đang ngồi trên xe lăn. Nàng thẳng vào vấn đề: “Ngoài ngươi ra, những khác của Phó gia cũng biết chân tướng trên này kh?”
Nhận th sự tức giận đang dâng lên qu Tô Vãn Đường, Phó Tư Yến kh giấu giếm mà gật đầu: “Xin lỗi.” Sau khi tỉnh lại, nội đã nói cho biết đầu đuôi sự việc, biết Tô Vãn Đường kh hề liên quan gì đến kẻ đã gài bẫy . Chuyện này từ đầu đến cuối, bị gài bẫy, mang tiếng xấu như Tô Vãn Đường, mới là nạn nhân lớn nhất.
“A!” Tô Vãn Đường cười lạnh, ném tập tài liệu trong tay lên bàn. Nàng hất chiếc cằm kiêu ngạo, mỉa mai nói: “Phó gia đúng là tính toán hay thật.” Rõ ràng biết chân tướng, nhưng để Phó Tư Yến tỉnh lại, vẫn lựa chọn đ.â.m lao thì theo lao.
Phó Tư Yến chần chờ hồi lâu, cân nhắc từng câu từng chữ mới mở miệng: “Sáng hôm đó sau khi tỉnh lại rời , ta đã cho ều tra bối cảnh thân phận của em, nhưng ngay tối hôm đó liền bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, nhiều chuyện kh thể ngăn cản. Hiện tại nói những lời này lẽ đã quá muộn, nhưng ta vẫn muốn nói cho em biết, nếu ta biết nhà sắp xếp chuyện xung hỉ, ta nhất định sẽ kh đồng ý, cũng sẽ kh để em bị khác bắt nạt, vu oan hãm hại.”
Lời này từ miệng Phó Tư Yến nói ra, kh nhiều cảm xúc lên xuống, chỉ là một lời trần thuật mang theo vài phần trấn an và dỗ dành nhẹ. Tô Vãn Đường kh hề cảm th được dỗ, môi đỏ khẽ mở, cười nhạo lại: “Nói cứ như thể ta với ngươi tình cảm bao nhiêu kh bằng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-thu-gia-cua-huyen-mon-ra-tay-gioi-hao-mon-chan-dong/chuong-15-pho-tu-yen-thang-than-va-thinh-cau.html.]
Trước đó còn nghi ngờ nàng cùng phe với đám chẳng ra gì, bây giờ lại nói m lời dễ nghe này, kh khỏi quá muộn màng . Hàng l mày xinh đẹp của Tô Vãn Đường nhíu chặt, hơi thở khó chịu qu thân kh hề che giấu mà lan toả ra. Ai cũng ra được, nàng đang tức giận, cơn giận gần như muốn bao trùm cả phòng khách.
Phó Tư Yến hoàn toàn kh kinh nghiệm dỗ trẻ con, thiếu nữ trước mắt đã là vợ , đáy lòng dâng lên cảm giác khác thường khó nói. hạ thấp giọng, khô khốc dỗ dành: “Đừng nóng giận, chuyện này Phó gia sẽ cho em một lời c bằng.”
Tô Vãn Đường nhấc mí mắt, con ngươi lạnh nhạt vô cảm Phó Tư Yến, thu hết vẻ mất tự nhiên của vào trong mắt. Phó gia từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng đứng những gì nàng gặp , chứ cũng kh thực sự làm gì tổn hại đến nàng. Phó gia ở Hoa Quốc và Tô gia ở Nam Dương, vì chuyện Hạ Nghiên cướp đoạt mệnh cách khí vận, mà tiến hành một cuộc giao dịch. Mục đích của Phó gia rõ ràng, ra giá thẳng t, dùng tài nguyên đổi l tài nguyên.
Phó Tư Yến hôn mê bất tỉnh, kh thể làm gì, cũng kh thể ngăn cản. nói sẽ kh đồng ý cho Hạ Nghiên xung hỉ, chuyện này Tô Vãn Đường vẫn tin. Chỉ bằng việc kiếp trước, chuyện đầu tiên Phó Tư Yến làm sau khi tỉnh lại, chính là chạy tới Nam Dương g.i.ế.c Hạ Nghiên.
Tô Vãn Đường khó chịu với sự thờ ơ của Phó gia, thậm chí chút giận cá c.h.é.m thớt bọn họ. Nhưng đối với Phó Tư Yến, thể hạ dỗ dành nàng, ra tay quyết đoán tàn nhẫn trước mắt, nàng lại kh hề chút giận lây nào. Tô Vãn Đường nhếch miệng cười gần như kh th, giọng ệu thong thả hỏi: “Đây là chuyện riêng mà ngươi muốn nói?”
“, khụ... Khụ khụ...” Phó Tư Yến vừa thốt ra một chữ, liền ho khan liên tiếp. l khăn tay đặt lên môi, quay đầu ho kh ngừng. Tô Vãn Đường trơ mắt dung mạo cổ ển, ôn nhã của trắng bệch th rõ. Nàng nh chóng đứng dậy đến trước mặt Phó Tư Yến, đưa tay bắt l cổ tay đang đeo chuỗi Phật châu.
Mạch đập dưới ngón tay nàng, yếu đến mức gần như kh cảm nhận được. này vẫn luôn cố gồng gánh cơ thể tàn tạ, linh hồn cũng đã đến bờ vực suy kiệt. Rõ ràng đã là nỏ mạnh hết đà, cũng kh biết đang cố chấp ều gì, còn giả vờ như kh chuyện gì mà thong dong nói chuyện với nàng.
Tô Vãn Đường hít sâu một hơi, nắm l cổ áo Phó Tư Yến, cúi đầu áp sát vào đôi môi kh còn huyết sắc của . Hai đôi môi chạm vào nhau, kh một kẽ hở.
“Ưm!” Đôi mắt hẹp dài của Phó Tư Yến hơi giật , ánh mắt kinh ngạc chằm chằm Tô Vãn Đường. Dung mạo tinh xảo trắng nõn kh tỳ vết, gần trong gang tấc, làn da đẹp như trứng gà bóc. Thế nhưng, kh đợi Phó Tư Yến cảm nhận tư vị của nụ hôn đưa tới cửa, một luồng hơi ấm đã rót vào cơ thể . Vị t ngọt và cơn ho trong cổ họng, ngay lập tức biến mất. Cơ thể sắp khô kiệt, phảng phất như được rót vào sức sống mới, ấm áp dào dạt.
Nụ hôn của Tô Vãn Đường nhẹ, chỉ là chạm nhẹ lập tức rời . Truyền xong linh khí, nàng liền lùi ra ngay. Nàng bu cổ áo Phó Tư Yến ra, như kh chuyện gì xảy ra mà vuốt phẳng nếp nhăn cho , miệng thì oán trách và ghét bỏ. “Tình trạng cơ thể ngươi bây giờ tệ, căn bản kh chịu nổi bất cứ giày vò nào. Nếu kh ta ra tay, ngươi đã sớm xuống địa phủ báo d . Ta đã lập quân lệnh trạng trước mặt nhà ngươi, bảo đảm ba tháng nội ngươi sẽ bình phục như cũ. Ngươi tốt nhất đừng kéo chân sau của ta, cơ thể kh thoải mái thì nói ra.”
Cơ thể Phó Tư Yến rõ ràng đã dễ chịu hơn nhiều, hô hấp cũng th suốt, cảm giác đè nén khó chịu trước đó đã được giảm bớt. Nghe Tô Vãn Đường dặn dò, biết ều gật đầu: “Ta biết .”
Cô nhóc này rõ ràng là đang tức giận. Phó Tư Yến kh biết dỗ trẻ con, chỉ thể vạn sự thuận theo. Tâm trạng tốt của Tô Vãn Đường đã bị phá hỏng, cả mặt đều viết rõ chữ “kh vui”. Phó Tư Yến cứ cố gồng , dẫn đến khí huyết nghịch lưu, cơ thể càng lúc càng tệ.
Nàng vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo Phó Tư Yến, từ trên cao xuống , ngữ khí kh cho phép xen vào. “Nếu ngươi muốn cơ thể bình phục như cũ, trong ba tháng tới, bắt buộc phối hợp với ta.”
Lần đầu tiên trong đời bị giáo huấn, Phó Tư Yến khẽ nhếch môi mỏng. khàn khàn cất tiếng, lại cười nói: “Được.”
Tô Vãn Đường kh ngồi về chỗ cũ, cứ đứng như vậy trước mặt Phó Tư Yến. Nghe trả lời, sự bực bội trong mắt nàng vơi kh ít. Nàng vào gương mặt tái nhợt bệnh tật của Phó Tư Yến, hỏi: “Ngoài chuyện riêng, ngươi còn muốn nói với ta chuyện gì nữa?”
Ánh mắt Phó Tư Yến hơi loé lên, trầm ngâm một lát, mới hoà hoãn cất lời: “Chuyện nhà.” đem tập tài liệu cuối cùng đặt trên đầu gối, đưa tới trước mặt Tô Vãn Đường. “Hy vọng phu nhân thể giúp ta, ba ngày sau, tham gia buổi đấu giá tổ chức ở Hải Thành.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.