Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh
Chương 10
đầu mới phát hiện Tiêu Cảnh Sách chẳng từ bao giờ.
đến bên cạnh , sóng bước cùng , cụp mắt xuống hai kẻ đang bậc thềm .
Vệ Vân Lãng đột nhiên lạnh một tiếng:
“Lẽ nào Vương gia còn tưởng vẫn cao cao tại thượng như ? Mấy ngày bổn Tướng quân dẫn binh dẹp loạn Tây Bộ, lập công lớn, Thánh thượng khen ngợi. Thánh thượng hạ chỉ, nếu trong vòng một tháng nữa Bình Dương Vương phủ vẫn tìm thống lĩnh Bình Dương quân thì hổ phù sẽ thuộc về .”
Tiêu Cảnh Sách :
“Vệ Tiểu Tướng quân bám thuyền Tam điện hạ nên chuyện tất nhiên cứng rắn , chỉ điều với năng lực hạn ngươi e chẳng thống lĩnh nổi Bình Dương quân .”
“Bổn Tướng quân , lẽ nào cái đồ bệnh tật như ngươi ?”
rốt cuộc thể nhẫn nhịn thêm nữa, bay xuống, tát mỗi đứa một cái mặt.
“Diêu Thanh Gia, ngươi dám đá-nh !”
“ nó đá-nh ngươi từ lâu !” chửi ầm lên, “Cái thứ cổ ngươi để làm cảnh cho đủ bộ thôi ? Ngươi suy nghĩ ? Diêu Thanh Uyển mà thực sự yếu đuối bất lực như trong tưởng tượng ngươi thì thể quyến rũ Tam Hoàng tử ? mà thực sự hại nàng thì còn cần hạ độc quà sinh nhật các ngươi tặng chắc, một đấm đá-nh bay nàng nhé?”
“ cho rõ ngươi đang ở chỗ nào chuyện, lập tí chiến công tưởng cái thá gì ? Còn đòi thống lĩnh Bình Dương quân, thống lĩnh cái thứ ngươi , đừng suốt ngày chạy thanh lâu nữa kẻo bệnh hoa liễu đấy!”
đó bên cạnh Tiêu Cảnh Sách, lạnh giọng bảo: “Quản gia, tiễn khách.”
Ước mơ đấm hai kẻ từ bấy lâu nay rốt cuộc cũng thực hiện lúc .
nghĩ hai kẻ chắc bám Tam Hoàng tử nên hăng má-u quá, dám chạy đến địa bàn Tiêu Cảnh Sách để oai với .
Vệ Vân Lãng đang chửi bới om sòm và Diêu Thanh Uyển đang lóc thảm thiết cứ thế cưỡng ép mời ngoài.
Tiêu Cảnh Sách một lúc, bỗng nhiên bật thành tiếng: “Phu nhân uy vũ.”
khi về phòng, cho một chuyện. Tước vị Bình Dương Vương kế thừa từ khuất. Mười năm Bình Dương Vương phủ ở kinh thành vô cùng hiển hách, lòng Thánh thượng, chính nhờ đội quân Bình Dương hai vạn đó.
“Bình Dương quân đội kỳ binh do dẫn dắt chinh chiến nhiều năm tạo , khi bà qua đời trúng kỳ độc cơ thể ngày càng yếu , trong kinh nhất thời ai thống lĩnh nổi đội quân nên quân đội do bộ hạ cũ dẫn dắt, hành quân về phía Bắc, đóng quân tại Vạn Việt Quan. Chỉ hồi trẻ ông theo chinh chiến khắp nơi nên vết thương cũ tái phát khó lành.”
“Cho đến nửa tháng , bộ hạ cũ qua đời, thêm đại hàn sắp tới thời tiết lạnh lẽo, tin tức kỵ binh Bắc Khương thường xuyên xâm phạm biên cảnh truyền về kinh thành.”
“Nửa tháng ?” kìm , “Đó chẳng chính ngày hai tên sát thủ đến ám sát ?”
“Phu nhân thông tuệ. Phần binh quyền rơi rụng quá lâu, những kẻ thèm khát vị trí đó bắt đầu đợi nổi .”
thắc mắc: “ bao nhiêu năm nay, tại Thánh thượng cưỡng ép thu hồi hổ phù?”
“Vì ông và … ước định.”
Tiêu Cảnh Sách ho kể cho , năm xưa dẫn binh lập nên chiến công hiển hách, lúc phong Bình Dương Vương thì còn thêm một đạo chỉ dụ nữa, hứa hẹn mười năm đó chỉ cần Bình Dương Vương vẫn còn sống đời thì sẽ cưỡng ép thu hồi binh quyền.
“Thời hạn mười năm sắp tới, trữ quân định, ai cũng nắm giữ quân bài khổng lồ trong tay.”
Nếu lúc đầu Tiêu Cảnh Sách trúng độc thì với thiên phú hơn , chắc hẳn danh tiếng và quyền thế Bình Dương Vương phủ sẽ suy tàn đến mức . Và chỉ Tiêu Cảnh Sách trúng độc, cái chế-t vị Bình Dương Vương tiền nhiệm, tức Tiêu Cảnh Sách, cũng vô cùng kỳ lạ.
Nghĩ đến đây kìm hỏi miệng.
Tiêu Cảnh Sách thấp giọng : “Quân bảo thần chế-t, thần thể chế-t.”
“Nếu quyết đoán thì đừng Bình Dương Vương phủ, ngay cả tính mạng cũng chắc giữ nổi.”
Chỉ vài lời ngắn ngủi cũng đủ khiến kinh hãi.
Trong phòng yên tĩnh một lát, Tiêu Cảnh Sách mặt, trong đôi mắt sáng rực như tinh tú phản chiếu sắc trời dần tối sầm bên ngoài cửa sổ, những chiếc đèn lồng thắp sáng hành lang, ánh nến trong phòng. Ánh sáng lấp lánh lúc sáng lúc mờ, gần như khiến tim. loạn nhịp
ngẩn ngơ một lát bỗng nhiên phản ứng : “ mục đích thực sự khi cầu cưới chính cái ?”
“Chính nó.”
Tiêu Cảnh Sách đóng cửa sổ, đem cả tiếng tuyết rơi khẽ và tiếng gió ngăn cách bên ngoài phòng, trong nháy mắt căn phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng thở .
Đôi mắt trong sáng như một tấm gương, dần thể che giấu nữa, từ đó thấy những dục vọng thầm kín chôn vùi bấy lâu nay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.