Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh
Chương 12
Ngoài cổng thành tuyết rơi ngày càng dày.
mím môi Tiêu Cảnh Sách: “ về .”
“Về cơ? Tất nhiên cùng phu nhân Bắc Khương .”
Tiêu Cảnh Sách chớp mắt,
“Bình Dương Vương phủ Huyền Vũ dẫn trấn thủ, dù thể trận giế-t địch bao năm nay bao nhiêu binh thư thế chắc chắn thể làm quân sư cho phu nhân.”
“ biên cương gian khổ, chuyến gian nguy, cơ thể …”
khẽ một tiếng, ngắt lời lo lắng : “ phu nhân ở đây ngày nào thì thể bảo vệ chu ngày đó, chẳng ?”
15
Tiết thâm đông, và Tiêu Cảnh Sách cùng thúc ngựa cấp tốc đến Bắc Khương.
Lúc đầu dù hổ phù trong tay Bình Dương quân cũng chẳng phục . ở ngay mặt bọn họ, tay chém nát một tảng đá nặng hơn mấy trăm cân mới coi như miễn cưỡng trấn áp bọn họ.
phòng, Tiêu Cảnh Sách liền nghiêng đầu mỉm với :
“Hóa đây ở kinh thành Thanh Gia luôn giấu nghề, coi như nể mặt lắm .”
mím môi, chợt vươn túm lấy cổ áo Tiêu Cảnh Sách, hôn . Nụ hôn quấn quýt rời khiến xúc động khôn nguôi, đến cả đuôi mắt cũng ửng hồng.
“Phu nhân…”
Ánh mắt thâm quầng , trong đôi mắt trong vắt và bình tĩnh như suối rừng dần dần ngọn lửa bùng cháy, “Phu nhân, đừng trêu chọc , chịu nổi .”
nhắm mắt , tựa cằm hõm vai , khẽ : “Tiêu Cảnh Sách, cảm ơn .”
đây ở Diêu gia, luôn sống những ngày tháng vô cùng thoải mái. chỉ Diêu Thanh Uyển mà đích mẫu cũng cách đối phó với . Bà bảo Diêu gia giờ luôn tiết kiệm, nếu sức lực lớn thì củi lửa trong phủ cứ giao hết cho bổ.
Chuyện với mà chẳng qua chỉ chuyện nhỏ nên bà thấy làm khó bèn tìm cách khác. Ví dụ như giữa mùa đông giá rét bắt nhảy xuống hồ vớt chiếc khăn tay rơi cho bà ; ví dụ như trong những bộ váy áo làm cho thì khâu dày đặc một hàng kim bò nhỏ xíu; ví dụ như dùng sự an tiểu nương để ép buộc thử thuốc cho Diêu Thanh Uyển, kẻ cực kỳ thích điều chế độc dược.
Dường như phận nữ nhi ở nơi khuê các, gả giam hãm ở hậu trạch, ngay cả tầm cũng bào mòn đến mức thể thấy .
Đó chẳng cuộc sống trải qua nên khi ở kinh thành luôn cảm thấy ngàn vạn hợp, mỗi khắc đều muôn trùng xiềng xích trói buộc, bước gian nan. Giờ đây đến Bắc Khương, cuối cùng trời cao đất rộng, chẳng còn gì gò bó nữa.
Ba ngày dẫn đầu Bình Dương quân giao chiến với Bắc Khương ở ngoài Bán Nguyệt quan.
Bình Dương quân vốn một đội kỳ binh do vị Bình Dương Vương tiền nhiệm dẫn dắt , nhờ bao năm nay trấn thủ biên quan nên gió tuyết lạnh lẽo ở Bắc Khương mài giũa một luồng hàn khí sắc bén. cầm một thanh đao dài, tiên phong đầu, liên tiếp hạ gục ba đại tướng Bắc Khương, trận đầu đại thắng.
Tuy thắng sắc mặt Vệ Vân Lãng vô cùng khó coi. càng lòng quân thì tiếp quản Bình Dương quân sẽ càng khó khăn.
Tiêu Cảnh Sách lời bèn nhướng mày: “Phu nhân cần lo lắng, hiện giờ chiến sự đang căng thẳng, tạm thời dám giở thủ đoạn gì .”
thông hiểu binh thư, hiểu về binh pháp hơn hẳn , thế và Tiêu Cảnh Sách hình thành một sự ăn ý ngầm. dẫn quân chinh chiến, dàn trận mưu tính. đầy hai tháng thu hồi năm tòa thành trì ở Bắc Khương, tin thắng trận liên tục truyền về kinh thành, kéo theo đó thần sắc Vệ Vân Lãng ngày một u ám. Hào quang thiếu niên thiên tài mà luôn tự hào dập tắt mặt .
Lúc sắp đến Tết Nguyên Đán, Bắc Khương lui về phía Đoạn Phong Quan nơi giao giới với thảo nguyên. Năm mới đầu tiên và Tiêu Cảnh Sách chính trải qua ở Bắc Khương.
Đêm giao thừa, hâm rượu mỉm nâng ly chúc : “Tướng quân sinh để lập công danh, lưu danh muôn đời.”
Hai tháng chinh chiến chiến trường mài giũa xuống, nhiễm chút huyết khí, so với dáng vẻ gò bó ở kinh thành thì phóng khoáng hơn bao nhiêu .
Ánh mắt lướt qua bàn tay cầm ly rượu Tiêu Cảnh Sách, ngón tay thon dài vô cùng đẽ, chắc nhờ uống rượu nên gương mặt thanh tú thoát tục thêm mấy phần huyết sắc.
phủ lấy tay , giữ nguyên tư thế uống cạn rượu trong ly, một cái: “Quân sư cũng .”
Đêm khuya, tắm tấm bình phong đơn sơ, từ lúc nào tựa thành bồn tắm ngủ cho đến khi một lực nhẹ nhàng rơi xuống tóc tai , đá-nh thức dậy từ trong giấc mộng.
khàn giọng lười biếng hỏi: “Ơ… Tiêu quân sư tới đây việc gì thế?”
Tiêu Cảnh Sách vuốt ve mái tóc ướt sũng , ý nhẹ nhàng mà quyến rũ, thấp giọng : “Tất nhiên đến để thị tẩm cho Tướng quân .”
Những đầu ngón tay ấm áp đó men theo cổ thẳng xuống , chìm những gợn sóng lăn tăn mặt nước, thổi bùng lên ngọn lửa đồng nội.
Trong đêm giao thừa tuyết rơi ở Bắc Khương, căn phòng và Tiêu Cảnh Sách nở rộ mùa xuân đầu tiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.