Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh
Chương 2
thẳng , hiểu , khiến nghĩ đến suối rừng vương cánh hoa tháng Tư cuối xuân.
Thất thần trong chốc lát, thấy Tiêu Cảnh Sách : “Phu nhân mỹ lệ động lòng , cũng khiến say đắm.”
thật sự cách dỗ dành nữ tử. Nếu vì trúng kỳ độc, mệnh còn dài, chắc chắn cũng đến lượt gả cho .
Nghĩ đến lời Diêu Thanh Uyển khi thành , ướm hỏi: “Rốt cuộc phu quân trúng độc gì, do ai làm?”
Chuyện ở trong kinh thành luôn một vụ án lời giải.
Tiêu Cảnh Sách cụp mắt, im lặng hồi lâu, khẽ : “Chuyện cũ rối ren, khó lòng truy cứu, phu nhân đừng hỏi nữa.”
nhích sang bên cạnh, nhường cho một chỗ trống, một mùi hương thuốc thoang thoảng bay tới, ngủ . Nếu chuyện đêm nay truyền ngoài, danh tiếng vốn tệ hại trong kinh thành chắc chắn sẽ càng khó hơn. Ngày tháng tiểu nương ở Diêu gia cũng sẽ dễ dàng gì.
Đang mải suy nghĩ, bên cạnh đột nhiên một bàn tay ấm áp như ngọc đưa sang, khẽ nắm lấy :
“Phu nhân cần lo lắng, chuyện đêm nay truyền khỏi căn phòng .”
3
khi cha nạp làm , gia đình tiểu nương mở hiệu sách. hồi môn bà mấy rương sách lớn nhỏ đủ loại, từ nhỏ bắt đầu nghiên cứu. khi gả cho Tiêu Cảnh Sách, luôn nghiên cứu y thư.
Sách , kinh mạch trong cơ thể phức tạp, nếu thể dùng sức mạnh kỳ lạ để khai thông, từng chút một đẩy chất độc tích tụ nhiều năm ngoài, thể khỏi hẳn.
Vì thế, trong lòng nảy một ý định táo bạo và nực . Nếu như… thật sự chữa khỏi cho Tiêu Cảnh Sách, liệu thể nhờ đón tiểu nương khỏi Diêu gia, thả bọn rời khỏi kinh thành ?
Dù đến lúc đó, một Bình Dương Vương khỏe mạnh, những tiểu thư khuê các trong kinh gả cho chắc chắn ít. Tuyệt đối đến lượt .
Cuối cùng đêm ngày cưới, tiểu nương cũng tìm thời cơ đến gặp : “Thanh Gia, tối mai đêm động phòng hoa chúc làm gì, con nhớ kỹ ?”
cam đoan: “Yên tâm , cuốn sách đó con nhiều , ngay cả mỗi bức hình con cũng xem kỹ .”
Tiểu nương bỗng đỏ mặt, đầu ho mạnh hai tiếng:
“Con mà… thế thì cũng thêm nữa. Con chỉ cần nhớ, ở mặt Vương gia hãy giữ hình mềm mại một chút, giọng dịu dàng một chút, tuyệt đối như ngày thường.”
“Con trời sinh kỳ lực, nếu nam tử, đáng lẽ phen nghiệp lớn; sinh nữ tử, cuối cùng cũng chỉ từ cái lồng nhảy sang cái lồng khác mà thôi.”
…
lẽ vì mơ thấy tiểu nương, nên khi tỉnh dậy, buồn bã vui. uể oải bàn, bát cháo gạo bích ngọc nhỏ bằng sứ trắng, bỗng nhớ tới lời dặn tiểu nương. Yếu đuối, yếu đuối.
nắm chặt tay, nhịn xuống ý định bưng bát lên uống cạn một , đặt bát trở mặt bàn, đổi sang dùng thìa ngọc trắng, ăn từng miếng nhỏ một. Thế một bát cháo, ăn mất ròng rã nửa canh giờ.
Dùng xong bữa sáng, Tiêu Cảnh Sách gọi thuộc hạ Huyền Vũ .
“Huyền Vũ, ngươi tìm quản gia, bảo ông chuẩn một phần lễ vật hậu hĩnh, cùng Vương phi về nhà đẻ.”
Huyền Vũ tán thành: “Vương gia tối qua mới gọi y quan chẩn mạch, hôm nay nên .”
Tiêu Cảnh Sách gắp một miếng măng cho , khẽ : “Xem hiện giờ sắp gần đất xa trời, ngay cả ngươi cũng chịu lời nữa .”
“Thuộc hạ tuyệt đối dám!”
Sắc mặt Huyền Vũ đổi kịch liệt, cuối cùng nhận lệnh rời .
Lễ về nhà đẻ chuẩn xong, xếp đầy ba xe ngựa. đây đều quà tặng cho Diêu gia, cảm thấy xót xa, lặng lẽ kéo tay áo Tiêu Cảnh Sách.
“ thế? Phu nhân chê lễ mỏng ?”
lắc đầu nguầy nguậy:
“Dày quá , nay Diêu gia vốn theo đạo tiết kiệm, thấy hàng cây tử vi trồng trong viện cũng , đào hai gốc đem tặng cho bọn họ .”
Dù tặng qua đó, kho riêng đích mẫu thì cũng làm hồi môn cho Diêu Thanh Uyển, thà để cho Tiêu Cảnh Sách mua thuốc còn hơn.
xong, Tiêu Cảnh Sách đưa tay khỏi áo choàng lông cáo, vỗ vỗ đầu :
“Phu nhân nỡ, mang qua cho bọn họ xem, lúc về phủ mang về .”
4
ngờ về đến Diêu gia, liền đụng mặt hai vị trúc mã .
Vệ Vân Lãng và Chu Hành đang ngay giữa sân, thấy động tĩnh bèn đầu , trong mắt sự chán ghét hề che giấu.
Tiêu Cảnh Sách ho hai tiếng, thản nhiên mỉm : “ Vệ Tiểu Tướng quân và công tử nhà Chu Tướng quân .”
Dù hai đó ưa đến mấy, lúc cũng bước tới hành lễ.
“Bái kiến Bình Dương Vương.”
Tiêu Cảnh Sách khép tấm áo choàng lông cáo, đáp lời ngay, đợi một lát mới tiếp tục :
“Xem Vệ Tiểu Tướng quân bận rộn nơi võ trường, tin tức linh thông cho lắm, chuyện bổn vương thành .”
Vệ Vân Lãng khựng , chỉ đành miễn cưỡng hành lễ với : “Bái kiến Bình Dương Vương phi.”
thật lòng chẳng đếm xỉa gì đến .
Chưa có bình luận nào cho chương này.